watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:14 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5422 Lượt

cũng đang là “người khuyết tật”, sếp tổng đại nhân có đói bụng ăn quàng chắc cũng không xuống tay với cô.

Nghĩ vậy, cô thả lỏng, cử động cơ thể đã cứng ngắc vì căng thẳng.

Trong nháy mắt, một cánh tay vòng qua eo cô, dùng một chút lực đã kéo cả người cô vào trong vòm ngực ấm áp.

“Đừng giả vờ ngủ.” Một giọng nói trầm thấp đùa cợt vang lên bên tai cô, phả hơi vào vành tai cô.

Cơ thể như bị điện giật, cô cứng đờ người.

Giọng nói bên tai từ từ thấp dần. Một cảm giác ươn ướt mềm mại từ vành tai đánh vào thần kinh cô.

Anh liếm cô!

Bị ôm trong lòng anh, cơ thể cô nóng bừng lên, “Đừng… A!”

Lời còn chưa dứt, một bàn tay to đã thò vào áo ngủ nắm lấy chỗ mẫn cảm nhất. Đỗ Lôi Ty kêu lên, cảm nhận được hàng loạt nụ hôn mềm mại đặt xuống gáy mình. Bàn tay nóng rực của anh cộng với ham muốn truyền đến từ đỉnh nơi nào đó khiến cô không còn tỉnh táo, ánh mắt mơ màng. Con sông dậy sóng trong lòng như sắp trào ra!

Nhưng trong khoảnh khắc bùng nổ ấy cô bỗng tỉnh táo lại: “Dừng… dừng lại!”

“Sao vậy?” Liêm Tuấn miễn cưỡng ngừng lại, giọng nói bất mãn, “Họ hàng của em vẫn chưa đi à?”

“Không phải…” Đỗ Lôi Ty ngượng ngập nói, “Chân em…”

“Anh sẽ nhẹ nhàng.” Anh nói xong lại bắt đầu hôn tiếp.

“Không được!” Đỗ Lôi Ty đẩy anh ra.

“Lại sao nữa?” Nghe khẩu khí anh đã mất hết kiên nhẫn.

Đỗ Lôi Ty tội nghiệp nói: “Bác sĩ bảo nếu lỡ đụng vào sẽ bị què.”

“Bác sĩ nói vậy khi nào?”

“… Dù sao cũng phải cẩn thận.”

“Thôi không nói nữa!” Anh lại định hôn tiếp.

“Đừng!”

“Lại sao đây?”

“Sẽ què… Sẽ què… Sẽ què…” Cô thấp giọng lầu bầu.

“…”

Tiếng lầu bầu chuyển thành tiếng nằn nì thống thiết: “Anh nhẫn tâm bắt nạt một người tàn tật sao?”

“…”

Sau một thoáng im lặng, anh hừ một tiếng, cuối cùng vẫn buông cô ra, lặng lẽ trở mình rồi chìm vào giấc ngủ.

Chương 23

Vào buổi chiều một ngày hè, cơn mưa vừa dứt, không khí tươi mới, gió thổi mát lành, thời tiết rất thích hợp để đi dạo chơi. Thế nhưng bạn Đỗ Lôi Ty của chúng ta lại đang ngồi trong góc phòng vẽ vòng tròn.
Tại sao lại thế nhỉ?
Vì chán quá chứ sao!
Một chân bó thạch cao, cả ngày chui trong nhà, cho dù chân không có vấn đề gì thì cũng ngột ngạt mà chết!
Vậy nên Đỗ Lôi Ty rất chi là buồn bực.
Một người buồn bực, đương nhiên muốn đi tìm ai đó trò chuyện. Nhưng thật không may, đúng lúc này dì Ngô phải đưa Lượng Lượng đi học bổ túc, ông Dư đến bệnh viện thăm bà nội, ngay cả anh rửa xe Tiểu Phương cũng đi thăm họ hàng. Căn phòng rộng thế này mà chỉ có mình cô, thật là trống trải!
Đỗ Lôi Ty lôi di động ra, mở danh bạ điện thoại.
Chu Ngọc Phỉ? Không được! Sáng nay cô vừa gọi rồi, gọi nữa là bị ăn chửi liền.
Giới Vô Song? Cô bỏ bê công việc đã mấy ngày nay, dù cho có sếp tổng đại nhân chống đỡ nhưng lỡ như người ta hỏi đến thì biết phải trả lời thế nào? Hay là thôi vậy.
Mẹ? Chuyện bị nứt xương tuyệt đối không thể để cho mẹ biết, mẹ sẽ rất lo lắng! Quyết tâm không gọi!

Xem đi xem lại danh bạ, cuối cùng cô vẫn dừng lại ở một dãy số – sếp tổng đại nhân.
Vừa nhìn thấy bốn chữ ấy, Đỗ Lôi Ty đã buồn bực nay lại càng buồn bực hơn.
Chuyện là thế này, kể từ sau khi cô nứt xương nghỉ việc, tuy thời gian ở nhà rất nhiều, nhưng thời gian gặp được sếp tổng đại nhân lại dần dần ít đi.
Bình thường sếp tổng đại nhân cứ khoảng năm sáu giờ tối là tan sở về nhà, sau đó mọi người cùng nhau ăn cơm. Cơm nước xong nếu anh không xem tài liệu, giấy tờ thì lại ngồi cùng cô xem tivi. Khoảng mười một giờ tối là hai người lên giường đi ngủ đến tận bảy giờ sáng hôm sau, cùng nhau ăn sáng rồi cùng nhau đi làm. Cuộc sống rất có quy luật.
Nhưng không hiểu sao, gần đây có vẻ anh rất bận. Buổi tối hơn tám chín giờ mới về nhà, có mấy ngày thậm chí khi cô ngủ rồi mà anh vẫn chưa về. Buổi sáng lúc cô thức dậy, bên giường đã chẳng còn ai, khi xuống lầu thường thường trên bàn cũng chỉ còn lại bữa sáng của cô. Hơn nữa, hai người ít gặp mặt, đề tài cũng tự nhiên ít đi trông thấy. Nhiều khi ngồi cùng sếp tổng đại nhân mà cả hai chẳng có gì để nói.
Cuộc sống cứ kéo dài như thế chừng một tuần lễ, Đỗ Lôi Ty ngốc nghếch cuối cùng cũng cảm thấy có điều khác thường. Tuy rằng anh làm sếp tổng thì bận rộn là lẽ đương nhiên, nhưng chẳng biết tại sao cô luôn có cảm giác bị bỏ rơi…
Sực tỉnh lại, điện thoại di động đang cầm trong tay, trên màn hình hiển thị dãy số rất quen thuộc. Ngón tay đặt trên nút gọi của Đỗ Lôi Ty run rẩy, do dự không biết có nên nhấn xuống hay không.
Thôi! Hay là cứ gọi, hỏi thử xem… anh ăn cơm chưa.
Đầu óc nóng lên, cô nhấn xuống.
Sau vài tiếng chuông, điện thoại được kết nối, giọng nói trầm ấm của Liêm Tuấn truyền đến: “Alô?”
Vừa nghe thấy giọng nói ấy, Đỗ Lôi Ty thoắt cái quên sạch những từ ngữ vừa chọn lựa, cô cầm di động đứng sững người.
“Sao thế? Có chuyện gì à?” Giọng nói bị đè thấp, không nghe ra cảm xúc gì.
“Không có… Không có gì… Là… À…”
Cô lắp bắp chưa nói xong, anh đã mất kiên nhẫn cắt ngang: “Nếu không có gì thì anh cúp máy đây.” Dừng một chút, anh lại bổ sung thêm, “Anh đang họp.”
“A! Không… Không có gì…” Đỗ Lôi Ty nói xong, vội vàng tắt máy.
Tắt máy xong, cô chợt thấy hoảng hốt.
Sao cô lại ngớ ngẩn đến mức gọi điện thoại cho sếp tổng đại nhân chứ? Ngay cả kẻ ngốc cũng biết nhất định lúc này anh đang làm việc, nói không chừng công việc còn chồng chất như núi… Vừa rồi bỗng dưng cô lại làm phiền anh, cho dù là ai thì cũng thấy khó chịu cả thôi. Đỗ Lôi Ty ơi Đỗ Lôi Ty, mày hai mươi mấy tuổi đầu rồi mà sao chẳng biết suy nghĩ gì cả thế?
Cô tự nhạo báng mình, lúng túng cười, lòng buồn bã không thôi.
Đỗ Lôi Ty lắc lắc đầu. Đều tại vết nứt xương chết tiệt này, hại cô ngồi nhà chán bắt đầu suy nghĩ lung tung, nghe nói cứ suy nghĩ lung tung là sẽ bị hói đầu. Thôi thì tìm phim xem vậy.
Nghĩ thế, cô bắt đầu lục lọi kệ VCD.
Phim hành động? Quá kích thích, đổi cái khác!
Phim kinh dị? Ngồi nhà một mình để xem á? Còn khuya!
Phim lãng mạn? Quá chua…
Cô lục mãi mới tìm thấy một đĩa phim hài, hai mắt tỏa sáng! Lúc này mà không xem phim hài thì còn xem gì nữa?
Thế là Đỗ Lôi Ty háo hức nhét đĩa vào đầu đọc VCD.
Cuộn phim nói về một nam thanh niên đã cứng tuổi đi xem mắt gặp phải đủ loại người. Gặp một chàng gay, gặp một bà thím ế chồng, gặp một tên biến thái, thậm chí gặp cả nhân viên tiếp thị mồ mả… Một nhóm người kì quái làm cho cái đầu hói của nam chính lại càng thêm bóng loáng.
Ngồi cả buổi mới xuất hiện một đối tượng xem mắt là một cô gái có chồng vừa mới mất, trông rất xinh đẹp. Hai người nói chuyện với nhau khá ăn ý, chẳng bao lâu mà đã bàn đến những chuyện “to tát”.
Cô gái xem mắt nghiêm túc hỏi nam chính: “Anh có nghĩ cơ sở của tình yêu là tình dục không?”
Nam chính xoa xoa cái đầu bóng loáng: “Không hoàn toàn, nhưng nếu không có thì chắc chắn đó không thể gọi là tình yêu, cùng lắm cũng chỉ coi là có tình cảm.”
Xem đến đây, Đỗ Lôi Ty chợt trầm ngâm suy nghĩ. Giữa cô và sếp tổng đại nhân rốt cuộc là tình yêu hay là có tình cảm?
Vấn đề quá thâm sâu, cô chưa kịp nghĩ cẩn thận thì nhân vật trong phim đã tiếp tục đối thoại.
Cô gái xem mắt cãi lại: “Không có thì sao? Dẫu không có thì vẫn có thể sống đến đầu bạc răng long!” Ngẫm lại thấy hình như mình khẳng định chắc chắn quá, cô ta vội bổ sung: “Ý tôi là có thể có, nhưng đừng quá thường xuyên!”
Nam chính: “Vậy cô cho rằng bao lâu quan hệ một lần mới không gọi là thường xuyên?”
Cô gái xem mắt giơ một ngón tay.
Nam chính rầu rĩ hỏi: “Một tháng một lần?”
“Một năm một lần!”
“…” Sau một phút im lặng, nam chính nói dứt khoát, “Tôi không đồng ý. Giờ thì tôi đã hiểu tại sao chồng cô không thèm về nhà, nếu tôi kết hôn với cô thì cô cũng đừng mong thấy tôi ở nhà!”
Cuối cùng, âm nhạc bi thảm vang lên, cô gái xem mắt ngượng ngùng nói: “Tiếc thật… Chuyện đó có ý nghĩa đến thế sao?”
Nam chính suy nghĩ một lát: “Có…”
Trong khi âm nhạc vang lên khiến người ta suy nghĩ viển vông, Đỗ Lôi Ty bất chợt hiểu ra.
Từ lần đầu làm chuyện đó đến nay hình như đã gần một tháng rồi?
Dạo này sếp tổng đại nhân có vẻ không thiết tha về nhà lắm…
Nếu hỏi cô sếp tổng đại nhân bây giờ ở đâu, cô thật sự không thể trả lời được…

Chẳng lẽ ——
Đỗ Lôi Ty kinh hãi nuốt nước miếng, hồi tưởng lại mấy lần làm “chuyện đó” không thành, lại nhớ rằng mình đã viện hết cớ này cớ nọ để từ chối. Quả thật trông sếp tổng đại nhân có vẻ mất hứng…
Xong rồi! Chuyện này không phải sẽ giống câu chuyện kia chứ?
Sau khi có ý nghĩ này, Đỗ Lôi Ty bắt đầu lo lắng không yên.
Thật ra thì không phải cô cố ý từ chối vào lúc sếp tổng đại nhân muốn làm chuyện đó, ai bảo họ hàng

Trang: [<] 1, 22, 23, [24] ,25,26 ,31 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT