watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:14 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5416 Lượt

gì.
Quả nhiên, nghe Tiêu Hạ nói vậy, động tác cầm lấy cốc rượu cuẩ Đỗ Lôi Ty dưng lại
Ghen?, Cô bây giờ là đang ghen vì sếp tổng đại nhân sao? Sao lại thế này đc chứ, bọn họ rõ ràng là muốn ly hôn, chuyện này cô đã đoán từ ngày kết hôn rồi. Chẳng qua là, tại saotrong long cô lúc này lại có cảm giác khó mà dứt bỏ?

Đỗ Lôi Ty thất thần khiến Tiêu Doãn rất đắc ý, ngả về phía cô, mục tiêu của anh tất nhiên là đôi môi vì uống rượu mà hết sức đỏ hồng nhon miệng.
Mắt vừa nhìn, liền cúi xuống
Đỗ Lôi Ty lấy lại tinh thần, nhìn thẳng khuôn mặt trước mắt sắp chạm tới cô, dưới tác dụng của rượu cồn, khuôn mặt này biến thành khuôn mặt của Liêm Tuấn.
Suy nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu là: Bắt cá hai tay , con dám hon tôi ư?
Cô đứng lên, đá mạnh một cái vào bộ hạ của “Liêm Tuấn”
Một đá này có thể nói là kinh thiên đọng địa, quỷ thần khiếp sợ. xuống tay không hề nhẹ! Tiêu Doãn “Á!” Một tiếng, hai tay che lại bộ hạ, hừ hừ ở ghế sa lông
Hừ ai bảo anh dám đi đùa bỡn tình cảm cua phụ nữ! Đi chết đi” Đỗ Lôi Ty hùng hùng hổ hổ đi về phía cửa, đưa tay mở cửa xông ra ngoài.
“Rầm…” một tiếng, đâm vào “tường”
Xoa trán ngảng đầu nhìn lên, cô?
Sao ở đay… Còn có một sếp tổng đại nhân nhỉ?
Liêm Tuấn trầm mặt, lúc thấy cô khuôn mặt vô cùng âm u
Khí thế của sếp tổng đại nhân sao với sếp tổng trong kia, quả thật một trời một vực, Đỗ Lôi Tycó chút chột dạ, nhưng rượu cồn đang không ngừng kích thích thần kinh cùng a_ đre_ na_lin của cô:”Tránh ra” Cô lạnh lùng nói
Người đang chắn trước mặt mình khong vco ý định muốn tránh, chỉ dùng ánh mắt sắc bén như chim ưng để nhìn cô
“Em uống rượu sao?” Câu hỏi không mang chút tình cảm nào.
“Tôi uống đấy thì làm sao?”
“Tại sao lại uống rượu?”
Tại sao ư? Đỗ Lôi Ty cau mày suy nghĩ, chợt nhớ tới câu vừa rồi của Tiêu Doãn, nói: “Bởi vì tôi đang ghen?”
Trắng trợn như thế quả nhiên cô đã say lắm rồi.
Khuôn mặt bình tĩnh trong nháy mắt dịu dang xuóng, nhưng khí thế không giảm, chỉ có ánh mắt dịu dàng hơn rất nhiều: “Em say rồi, sang bên kia nghỉ ngơi một chút, lát nữa anh đưa em về” Liêm Tuấn vừa nói, chỉ vào chiếc sa lông một bên
“Tôi không về với anh!” Cô vuốt ve tay anh, “Nói cho anh biết, cả đời này tôi không về với anh đâu! Tôi muốn ly hôn!”
Ly hôn, ly hôn, ly hôn…
Lúc hai chữ này vang lên, giống như tất cả đều yên tĩnh,.
Chỉ chốc lát sau , cái miệng đã phun ra những lời này bị chặn lại
Anh hôn cô.
Đây là một nụ hôn tràn đầy tính xâm lược, bá đạo, mạnh mẽ, như kiểu đang biểu thị công khai quyền sở hữu nào đó. Bá đạo đến nỗi đoạt đi hơi thở của cô, thậm chí khiến cô không kịp đề phòng, cũng chẳng hơi sức đau mà phản kháng.
Khi nụ hôn dừng lại
Đỗ Lôi Ty… Ách! Ngại quá ngất xỉu mất rồi
Chương 24

Sau khi Đỗ Lôi Ty tỉnh lại, đầu óc vẫn ong ong mơ hồ.

Cô xoa xoa huyệt thái dương, tiếp theo nhắm mắt lại ngáp dài, lúc mở mắt ra, miệng đang há to không thể ngậm lại.

Tại… Tại sao… Sếp tổng đại nhân đang ngủ cạnh cô?

Làm lòng người khiếp sợ là, anh không mặc quần áo, chỉ dùng một cái khăn lông thật mỏng đắp ngang thân dưới, lộ ra vóc người tráng kiện săn chắc, Đỗ Lôi Ty không phải là lần đầu tiên nhìn thấy, nhưng vẫn có cảm giác muốn xịt máu mũi.

Sau khi xác định không phải mình đang nằm mơ giấc mơ xuân, Đỗ Lôi Ty lấy lại bình tĩnh, bắt đầu suy nghĩ lại chuyện trước khi ngủ.

Nghĩ này, nghĩ này…

Huhu! Nghĩ không ra >____>>VCR bắt đầu phát hình >>>

Tiêu Lễ Thạch cùng Liêm Anna gặp nhau từ một lần tình cờ, sau đó, tướng mạo xuất chúng và cử chỉ hoàn mỹ của Tiêu Lễ Thạch đã khiến Liêm đại tiểu thư có ấn tượng tốt, cô không quan tâm cha mẹ khuyên ngăn, dứt khoát dành tình cảm cho Tiêu Lễ Thạch.

Lúc ấy, Tiêu Lễ Thạch chỉ là phó quản lý một công ty nhỏ của tập đoàn Liêm thị, trẻ tuổi, có hoài bão, nhưng chỉ tiếc là tài hoa đầy bụng mà không có võ đài thể hiện. Lời tỏ tình của Liêm Anna vừa vặn là con đường tắt giúp hắn đi lên võ đài này nhanh nhất, hiệu quả nhất.

Sau một khoảng thời gian do dự, hắn quyết định cưới cô gái này.

Cưới con gái một của nhà giàu cũng khó chẳng kém gả vào nhà giàu, sau khi họ sống chung phải chịu áp lực từ khắp nơi, cho đến khi Tiêu Lễ Thạch chứng minh bản thân có thể sống trong Liêm gia, hơn nữa sau này con cái cũng sẽ mang họ của Liêm Anna, ông bà Liêm mới miễn cưỡng đồng ý hôn sự này.

Một năm sau cưới, Tiêu Lễ Thạch bằng năng lực quản lý xuất chúng của mình đã lật ngược tình hình lỗ lã của Liêm thị, rốt cuộc được cha mẹ vợ chấp nhận.

Một năm sau nữa, con của hai người ra đời.

Vì phải thực hiện theo lời hứa ban đầu, nên đứa con này mang họ của Liêm Anna, tên duy nhất một chữ Tuấn.

Song, hôn nhân hình thành trên cơ sở không bình đẳng, tựa như một tòa cao ốc không có móng, cuối cùng cũng có ngày sụp đổ.

Ba năm sau khi cưới, hai người vẫn tôn trọng nhau, nhưng tình cảm càng ngày càng nhạt, không thể nói ra là lạ ở chỗ nào, nhưng lại cảm thấy chỗ nào cũng có gì đó không đúng.

Liêm Anna tiếp nhận văn hóa tây phương một thời gian dài, tính tình độc lập mà lại có chủ nghĩa nữ quyền, đến lúc cô nhận ra cuộc hôn nhân này đã không còn cách nào cứu vãn, cô kiên quyết muốn ly hôn.

“Em biết anh không yêu em, bây giờ em để anh đi, nhưng em có một yêu cầu, hãy để bé Tuấn lại cho em.”

Tiêu Lễ Thạch chăm chú nhìn người phụ nữ đã sống chung với mình ba năm, cô vẫn xinh đẹp động lòng người như cũ, ánh mắt quật cường vẫn giống như đúc ba năm trước đây họ quen biết. Khác biệt duy nhất là, trong ánh mắt này đã không còn tự tin ban đầu nữa.

“Thật xin lỗi.” Hắn để lại câu nói đó, cứ như vậy mà bỏ đi, không mang theo bất cứ thứ gì của họ Liêm, thậm chí ngay cả đứa con quý giá nhất của mình cũng để lại cho vợ trước.

Hắn hiểu, cô cần đứa con này hơn hắn.

Sau

khi Tiêu Lễ Thạch rời khỏi Liêm gia, tay trắng dựng nghiệp, dựa vào kinh nghiệm công việc của bản thân ở Liêm thị cùng giác quan nhạy cảm với nghề nghiệp, chỉ có một năm thời gian liền sáng lập một công ty IT của riêng mình, về sau việc buôn bán của hắn càng làm càng lớn, mấy năm sau công ty được niêm yết trên thị trường, tiền đồ có thể nói là không giới hạn.

Mà tình yêu của hắn cũng dần dần nẩy mầm vào lúc công ty phát triển đến năm thứ hai, rồi đơm hoa kết quả. Người phụ nữ kia là bạn cùng hợp tác lúc mở công ty, bọn họ cùng nhau cố gắng vì công ty, cùng nhau lên kế hoạch, cùng nhau xây dựng, cuối cùng rốt cục danh chánh ngôn thuận bước tới với nhau.

Sau đó, con của họ ra đời.

Sinh đôi, nam tên là Tiêu Doãn, nữ tên là Tiêu Hạ.

Mặc dù có gia đình mới, cũng có con của mình, nhưng Tiêu Lễ Thạch vẫn nhớ mãi không quên đứa con của hắn và Liêm Anna, đứa con quý giá nhất đó của hắn, cho dù chết, hắn cũng không muốn buông tay.

Sau khi công ty ổn định, hắn thường đi thăm Liêm Tuấn, có khi Liêm Anna cũng sẽ đi cùng.

Lúc bọn họ gặp nhau cũng rất kỳ quái, một cặp vợ chồng từng cùng giường cùng gối, gặp nhau không gây lộn cũng không hàn huyên, thậm chí chẳng hề giống hai người quen biết nhau.

Sau đó, khi Tiêu Doãn và Tiêu Hạ đã biết chạy nhảy, hắn dẫn cả hai ra ngoài gặp anh trai mình.

Ba đứa trẻ không hiểu chuyện người lớn, không bao lâu liền thân quen, cũng không biết chúng có quan hệ thế nào, chỉ giống như bạn bè gọi thẳng tên nhau, thói quen này cũng không thay đổi sau khi Liêm Tuấn từ nước ngoài về.

Mọi người vốn nói, hôn nhân cần lý trí, hôn nhân của Liêm Anna là vì quá mù quáng mà cuối cùng phải kết thúc. Song hôn nhân có đôi khi lại không thể quá mức lý trí, ví dụ như Tiêu Lễ Thạch, hắn chính là suy nghĩ quá mức về những lợi lộc bên cạnh tình yêu, nên trong cuộc đời mới lỡ lầm một người phụ nữ

Chương 25

Một rồi đến hai, hai rồi đến ba, ba rồi đến vô tận.
Sáng hôm sau, Đỗ Lôi Ty liên mồm làu bàu những lời này, tay không ngừng xoa nắn cái eo “mỏng manh” tội nghiệp của mình.
“Tiểu Đỗ, em bị ốm giờ đã khỏe hơn chưa?” Giới Vô Song lo lắng nhìn cô em đồng nghiệp mới bên cạnh, lòng thầm thở dài: Quả nhiên là bệnh rất nặng!
Nghe vậy, Đỗ Lôi Ty chỉ còn biết “nín lặng hỏi trời xanh”.
Trong lòng cô hối hận khôn nguôi. Biết sớm thì đã không ăn vụng đậu hũ của sếp tổng đại nhân, tuy thực hiện chỉ trong chớp mắt nhưng hại cô đến mấy ngày sau hầu như ngày nào cũng đau lưng, mỏi eo, nhức chân. Giờ thì cô chẳng khác gì mấy bà bác đóng quảng cáo thiếu canxi trên TV.
Vậy mới nói, hạnh phúc quá cũng không tốt chút nào.
Thấy Đỗ Lôi Ty mặt mày rầu rĩ, mấy đồng nghiệp ở các quầy khác bèn xúm cả lại, “Tiểu Đỗ, nghe nói cô bị ốm rất nặng, giờ sao rồi?”
Đỗ Lôi Ty bối rối đáp lại: “Không sao, không sao.” Có điều vùng eo vẫn còn nhức mỏi lắm.
“Mà cũng lạ thật, hơn một tháng cô không đi làm nhưng quản lý Chu chẳng hề đả động gì đến…” Tiểu Chu quầy Vàng bạc lẩm bẩm.
Đỗ Lôi Ty lúng túng không biết trả lời thế nào, “Đó là vì… vì quản lý Chu rất thông cảm với nhân viên…” Kiếm một lí do ngay cả bản thân cũng không tin nổi khiến Đỗ Lôi Ty thấy hơi

Trang: [<] 1, 26, 27, [28] ,29,30 ,31 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT