|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
có gì đều nói thẳng.
“Chỉ đúng một nửa.” Mộc Tiệp thành thật thừa nhận, trong ánh mắt toát lên sự lo lắng bất an.
“Tớ hy vọng chuyện hôn sự này cậu nên bình tĩnh mà suy nghĩ lại một chút, hãy nghĩ kĩ xem vì sao muốn kết hôn, vì bác Đồng uy hiếp nên không thể không cưới? Hay bởi vì hai người thật sự yêu nhau?” Thấm Ân khách quan phân tích.
Mộc Tiệp cảm giác như bị dội một gáo nước lạnh vào đầu, ban đầu chờ mong nhận được lời chúc phúc từ bạn thân thế mà tâm tình bây giờ lại như đang rơi vào đáy cốc.
Cô thật sự rất thích Hàn Thận Kì, nhưng chưa thích tới mức kết hôn, cũng biết hai người thiếu quá trình tìm hiểu như các đôi tình nhân khác, chỉ có vài hành động mờ ám, quan hệ yêu đương cũng chưa xác định, vậy mà giờ quyết định kết hôn, thật sự đã quá vội vàng.
“Xin lỗi, tớ biết nói những lời này sẽ khiến cậu không thoải mái, nhưng thân là người bạn tốt nhất của cậu, tớ không muốn nhìn thấy cậu bị tổn thương.” Thấm Ân im lặng nhìn cô, chân thành nói.
Hàng mi dày của Mộc Tiệp khẽ buông, giấu đi ánh mắt hoang mang và bất lực của chủ nhân nó.
Biết rõ những lời Thấm Ân nói là sự thật, cô ấy cũng chỉ muốn tốt cho mình, nhưng trong lòng Mộc Tiệp vẫn cảm thấy không được thoải mái, như đang có một cây kim đâm vào tim mình vậy, đâm vỡ những bong bóng nhỏ bé ngọt ngào của cô.
Cô đối với tình yêu tràn ngập hy vọng, đối với hôn nhân cũng ôm lấy rất nhiều khát khao, đơn giản chỉ muốn cùng người đàn ông mình yêu thương xây nên một gia đình ấm áp, giống như cha và mẹ vậy, tuy đôi lúc cũng cãi nhau nhưng vẫn cảm thấy thật hạnh phúc, chẳng qua cô không thể ngờ được rằng mình lại yêu phải một người đàn ông quá mức chói sáng như Hàn Thận Kỳ.
“Mộc Tiệp, không phải tớ bởi vì bản thân mất đi tình yêu mà ghen tị khi cậu có được hạnh phúc, tớ chỉ hy vọng cậu có thể tìm được một người đàn ông thật sự yêu mình, cả đời nắm lấy tay cậu thôi.” Thấm Ân nhìn thấy vẻ uể oải của bạn mình liền lo lắng bất an nói.
Cô ngẩng đầu, miễn cưỡng cười yếu ớt, cầm tay Thấm Ân. “Tớ biết cậu luôn tốt với tớ, những lời của cậu tớ đều nghe được, tớ sẽ cẩn thận suy nghĩ lại xem Hàn Thận Kỳ liệu có phải là người đàn ông tớ muốn nắm tay cả đời hay không?”
“Cho dù cậu quyết định như thế nào, tớ đều ủng hộ sự lựa chọn của cậu.” Thấm Ân nói.
“Cám ơn cậu.” Cô cười yếu ớt nói.
“Nhanh ăn đi, bữa cơm này tớ mời.” Thấm Ân chủ động gắp một con tôm chiên vào trong bát của cô.
Mộc Tiệp cúi đầu, giờ cô không còn tâm trạng để ăn uống, bữa ăn trước mặt cũng không có mùi vị gì, mọi tâm tư lúc này đều xoay quanh Hàn Thận Kỳ.
Anh đối với cô là một lời hứa hẹn trọn đời trọn kiếp, hay chẳng qua chỉ là một tình yêu cuồng nhiệt lúc nhất thời?
Cô không ngừng hoài nghi bản thân liệu có đủ dũng khí và niềm tin để có thể yêu thương một người đàn ông rực rỡ như anh hay không…
Tối thứ sáu, sau khi kết thúc công việc, Hàn Thận Kì hẹn Đồng Mộc Tiệp dùng cơm tại mà nhà hàng Pháp.
Sau khi bữa tối kết thúc, anh đưa cô đến nhà mới tương lai của bọn họ, căn nhà ở gần công viên, hoa lá, cây cối sum suê, không khí trong lành và yên tĩnh.
Khi anh mở cửa, đập vào mắt cô là phòng khách rộng rãi, cả gian phòng lấy tông màu chính là trắng sữa nhàn nhạt, đồ gia dụng đều bài trí đầy đủ, sofa mềm mại thoải mái phối hợp với bàn thuỷ tinh đen, cửa sổ lớn sát đất cho tầm nhìn thật tốt.
Cô theo anh tham quan khắp nhà một vòng, nhìn phòng bếp, nhà ăn, lại đến phòng làm việc, bên trong bố trí rất đơn giản, một loạt giá để sách, một cái bàn làm việc, còn có một cái bàn để vẽ.
Di động trong túi anh bỗng nhiên vang lên. “Mộc Tiệp, anh nghe điện thoại một lát.”
Cô gật đầu, ngồi xổm xuống lật xem vài hộp giấy đã mở, bên trong là các loại sách kiến trúc khác nhau.
Hàn Thận Kì một bên nghe người quản lý Mã Lệ Nhã thông báo lịch làm việc ngày kia, một bên chăm chú nhìn thân ảnh xinh đẹp của cô.
Không biết vì sao, mỗi khi anh xúc động mãnh liệt hoặc không kiên nhẫn, chỉ cần nghe được thanh âm của cô, nhìn thấy khuôn mặt dịu dàng của cô, sẽ có cảm giác yên tâm hơn rất nhiều.
Có lẽ bởi vì điều này nên khi Đồng Uy cầm bát tự* hai người đi xem, còn tự tiện định ngày cưới, anh hoàn toàn không phàn nàn, còn ngoan ngoãn chuẩn bị hôn lễ.
*bát tự: ngày, tháng, năm sinh)
Vài phút sau, anh ngắt di động, đi đến bên cạnh cô.
Mộc Tiệp tỏ vẻ nhẹ nhàng bâng quơ, thuận miệng hỏi: “Vừa nãy là người quản lý gọi cho anh sao?”
“Ngày kia có một sự kiện lớn, anh phải tham gia quảng cáo nên cùng cô ấy bàn chuyện công việc một chút.”
Nhìn sườn mặt đẹp trai của anh, trong đầu cô lại hiện lên lời nói của Thấm Ân hôm trước, khiến nội tâm dấy lên một nỗi bất an.
Giữa hai người nếu không có tình cảm sâu đậm làm trụ cột, một khi xúc động qua đi, hôn nhân của bọn họ liệu có thể duy trì được bao lâu?
“Đi, anh dẫn em ra ban công ngắm cảnh đêm, hôm nay thời tiết tốt lắm, có lẽ có thể ngắm sao được.” Hàn Thận Kì nắm tay cô đi qua phòng khách ra ngoài ban công.
Bọn họ tựa vào lan can nhìn bầu trời đêm với muôn ngàn vì sao lấp lánh, gió lạnh từ từ thổi đến.
Cưới rồi dạy bảo sau – phần 4
Hàn Thận Kì nghiêng đầu, ngắm nhìn gương mặt xinh đẹp của cô, cảm giác hình như hôm nay cô làm việc quá mệt mỏi nên đêm nay trông có vẻ trầm lặng hơn thường ngày.
“Mọi chuyện có phải quá miễn cưỡng đối với anh không?” Cô đột nhiên mở miệng, cúi đầu nhìn vườn hoa phía dưới.
“Em có ý gì?”
“Chính là bị ba em bắt phải kết hôn, phải từ bỏ sự nghiệp diễn xuất…” Cô đã lên mạng tìm hiểu tin tức về anh, mới biết thu nhập làm người mẫu của anh rất cao khiến cho cô phải líu lưỡi, càng tìm tòi nghiên cứu, càng phát hiện khoảng cách giữa hai người thật xa.
“Em vì sao lại nói từ bỏ, mà không nói là lựa chọn?” Ánh mắt anh chăm chú nhìn cô.
“Lựa chọn?” Cô nghi hoặc nói.
“Hợp đồng giữa anh và Mã Lệ Nhã cũng chỉ trong năm nay nữa thôi, hết rồi sẽ không tiếp tục ký nữa, anh cũng sẽ rời khỏi giới giải trí, quay lại văn phòng kiến trúc Quật Kì công tác, an phận làm một kiến trúc sư.”
“Vậy tại sao ngay từ đầu anh không làm việc tại phòng kiến trúc, lại chạy đi làm người mẫu?”
Cô chợt nhận ra bản thân hoàn toàn không biết gì về Hàn Thận Kì, trừ các thông tin của anh được đăng lên báo, còn mọi chuyện khác với cô mà nói đều xa lạ.
“Làm người mẫu là chuyện ngoài ý muốn.” Anh bắt đầu kể lại quá khứ của mình. “Sau khi anh tốt nghiệp hệ kiến trúc ở Anh, anh ở lại bên đó để thực tập, trùng hợp sao lại gặp rồi quen biết với Mã Lệ Nhã, cùng là du học sinh Đài Loan, cũng chính là người quản lí của anh hiện giờ, lúc ấy tiếng Anh của cô ấy thật tệ, lại là kiểu người ngây thơ, ngu ngốc, ngay cả gọi cơm cũng không biết…”
Cô giống như một học sinh ngoan, lẳng lặng lắng nghe anh kể truyện.
“Lệ Nhã và anh ở cùng khu nhà trọ, cô ấy phát hiện anh nói được tiếng trung, lập tức bám lấy anh không tha, về sau anh mới biết được cô ấy bởi vì bị bạn trai vứt bỏ nên mới dứt khoát bỏ việc, chạy đến nước Anh du học…”
“Anh cùng Lệ Nhã có hay không…” Bỗng nhiên cô khẩn trương hẳn lên, cảm giác được mối quan hệ giữa anh và quản lý Lệ Nhã hình như rất sâu đậm, sẽ không phải….
“Có hẹn hò hay không sao?” Anh đoán được ngay lời nói chưa hoàn chỉnh của cô.
Mi mắt cô rũ xuống, lảng tránh anh, không trực tiếp trả lời vấn đề của Hàn Thận Kỳ.
“Ôi trời!” Anh vỗ nhẹ trán, bật cười nói: “Quan hệ của bọn anh giống như quan hệ chị em, đại khái giống mối quan hệ của em cùng Lạc Siêu Quân mà thôi, tóm lại cô ấy không phải “đồ ăn” của anh.”
“Ồ” Vẻ mặt cứng nhắc của cô cuối cùng cũng thả lỏng.
“Trước khi đến Anh, ở Đài Loan, Lệ Nhã là người đại diện của một tạp chí, vì vậy chỉ cần có tạp chí thời thượng đến Anh quay chụp ngoại cảnh, đều mời cô ấy hỗ trợ tìm cảnh, quy hoạch hành trình, có một lần có một người mẫu nam trước ngày quay chụp bị tai nạn xe, cô ấy năn nỉ anh giúp, anh đáp ứng thế là…”
“Khi mới bắt đầu làm người mẫu đơn giản chỉ muốn thử nghiệm, bất quá về sau phát hiện công việc này có thể đi đến nhiều nơi trên thế giới, vừa làm việc vừa đi du lịch, dần dần anh cũng thích làm công việc này, từ những chuyến du lịch, anh có thể hiểu biết thêm về văn hoá cùng lịch sử kiến trúc của các quốc gia, thuận tiện tích luỹ thêm cảm hứng sáng tác cho chính mình…”
“Tuy nhiên sau khi anh trai của anh biết được chuyện anh đi làm người mẫu, ảnh rất tức giận, luôn luôn mắng anh đem mặt mũi của ảnh đi làm chuyện xấu, cho nên bọn anh ước định với nhau, khi nào hợp đồng cùng Lệ Nhã kết thúc, anh sẽ rời làng giải trí, trở về tiếp quản văn phòng kiến trúc của cha anh.”
“Thì ra là thế.” Cô gật đầu.
“Còn muốn biết thêm cái gì nữa không?” Anh thấp giọng hỏi cô.
“Không còn nữa.”
Anh đứng thẳng lên, tiến tới gần cô, vén mấy sợi tóc loà xoà của cô ra sau tai, con ngươi đen loé ra ý cười, tự mình chế nhạo nói: “Cho nên đừng nói linh tinh cái gì mà hy sinh, buông tha, chẳng lẽ em thật sự muốn xem anh từ một người mẫu nam trẻ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




