|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
chứ? Vincent đâu? Anh ta là người quản lý mà lại để họ làm vậy sao?-tôi hỏi dồn dập.
-Xin cậu! họ đã có thể tự làm tổn thương bản thân như thế thì ngại gì ko làm hại đến người khác? Một lần, có một tên nhà báo bám theo để phỏng vấn chuyện của cậu, họ đã dần hắn ta một trận tơi tả phải vào nhập viện đến giờ vẫn chưa tỉnh đấy. Vincent có là người quản lý thì cũng chẳng ngoại lệ. Thế nên anh ta có dám hó hé tiếng nào đâu chứ.
Những lời của Kyo khiến lòng tôi lại một lần nữa chao đảo. Phải khó khăn lắm mới có thể quyết tâm bỏ đi vậy mà…Thật sự ko có tôi, họ trở thành những người hoàn toàn khác vậy sao? Lúc nãy tôi đã được chứng kiến sự giận dữ của 4 người kia. Nhưng tôi tưởng chỉ đối với tôi họ mới vậy, ko ngờ đối với mọi người lại càng đáng sợ hơn… Đến sống cùng 5 người đó đã là một sai lầm, bây giờ bỏ đi đột ngột như thế lại là sai lầm thứ hai. Nhưng bây giờ đang là thời điểm nhạy cảm, chỉ một chút sơ suất cũng gây ra ảnh hưởng lớn đối với sự nghiệp của họ. Vậy nên ko thể ko ra đi. Lúc đầu tôi định sẽ âm thầm bỏ đi nhưng có lẽ phải thay đổi kế hoạch. Tối nay tôi phải nói rõ với họ rồi mới đi được. Thật mệt mỏi quá…
Tôi về đến nhà thì mọi thứ đã được dọn dẹp ngăn nắp, sạch sẽ đâu vào đấy. Vào bếp, cơm canh cũng có sẵn nhưng tuyệt nhiên ko thấy một bóng người. Tôi đi nhanh vào phòng mình. Sau khi đã sắp xếp đồ đạc vào vali xong tôi mở hộc bàn trang điểm, lấy ra 3 chiếc nhẫn đặt trước mặt. Ngồi một lúc để chuẩn bị tinh thần sau đó mở cửa phòng bước ra. Người đầu tiên mà tôi muốn báo tin này là Hero.
Phòng Hero.
Sau khi nghe tôi nói hết mọi chuyện, Hero vẫn chưa trả lời vội, anh ấy ngồi im lặng, mắt nhìn xa xăm suy nghĩ. Có lẽ anh ấy cũng như tôi, không biết phải làm thế nào cho toàn vẹn đôi đường. Bầu không khí thật nặng nề khiến lòng cũng nặng trĩu…Cuối cùng Hero cũng lên tiếng, đưa ra một quyết định khó khăn.
-Thôi được rồi!-anh ấy thở dài- Anh cũng ko muốn thấy bọn nó đối xử quá đáng với em như thế. Em cứ đi đi, hằng ngày anh sẽ đến thăm em.
Tôi vòng tay ôm chặt anh ấy. Cắn chặt môi để ko phát ra tiếng nấc…nước mắt cứ chảy dài…Vẫn là Hero hiểu và lo lắng cho tôi nhất. Vì hoàn cảnh bắt buộc chứ xa anh ấy, tôi thật ko nỡ…Chúng tôi vừa mới hiểu được tình cảm của nhau, bây giờ lại phải đối mặt với chuyện này…quãng thời gian sắp tới chắc sẽ ko dễ dàng gì…
—o0o—
Phòng Uno.
Uno đang nằm trên giường, trùm chăn kín mít từ đầu đến chân. Có lẽ anh ấy còn giận nên mặc dù tôi gõ cửa đau cả tay, gọi khản cả cổ vẫn chẳng trả lời trả vốn lấy một tiếng. Thậm chí khi tôi bước vào trong, đến gần giường, anh ấy vẫn ko có động tĩnh gì. Chần chừ một lát, tôi đặt chiếc nhẫn của anh ấy lên bàn, mở miệng nói câu xin lỗi, cảm ơn và cả chuyện ngày mai tôi sẽ ra đi. Sau đó tôi quay lưng toan bỏ đi. Ko ngờ Uno ngồi bật dậy và quát:
-Đứng lại đó!-Uno đứng dậy, từ từ tiến về phía tôi, gằn giọng- Bỏ đi? Dễ dàng như vậy sao? Em đột ngột bước vào cuộc đời anh, làm đảo lộn mọi thứ. Tập cho anh thói quen có em bên cạnh, rồi lại làm cho anh phải đau khổ. Bây giờ mọi chuyện còn đang hỗn độn như một mớ chỉ rối em lại đòi ra đi. Ngôi nhà này là nơi em muốn đến thì đến, muốn đi thì đi sao? Có phải anh chỉ là một món đồ chơi, em đùa giỡn chán chê rồi thì vứt sang một bên? Trong lòng em, anh có vị trí gì ko vậy? Có không?-anh ấy gắt.
Đứng trước mặt Uno, tôi co rúm lại như một đứa trẻ làm điều sai quấy bị người lớn quở trách. Nước mắt tuôn ra ko ngừng… Đau nhói ở ngực và nghẹn lại ở cổ… Tôi ko thể trả lời câu hỏi của anh ấy được…Thật sự là ko thể! Những điều anh ấy nói hoàn toàn đúng. Tôi là một đứa con gái xấu xa, vô sỉ. Chính tôi là người gây ra rắc rối vậy mà giờ đây, khi mọi chuyện còn chưa được giải quyết, tôi lại hèn nhát, chọn con đường ra đi để chạy trốn…Nhưng tôi đã ko còn bất cứ sự lựa chọn nào nữa…Tôi và Uno đứng đối diện với nhau, ánh mắt anh ấy đang nhìn thẳng vào tôi, ẩn chứa sâu trong ánh mắt ấy làsự giận dữ…oán hận…đau đớn…
-Thôi đủ rồi! Em đừng nghĩ có thể dễ dàng ra khỏi đây. Ko có sự đồng ý của anh, em ko được phép rời khỏi nhà nửa bước -Uno thở hắt ra, cố kìm giọng-anh mệt rồi, em cũng về phòng nghỉ ngơi đi. Chuyện này kết thúc ở đây.
Nói rồi anh ấy nằm phịch xuống giường, kéo chăn đắp kín từ đầu đến chân giống như khi nãy tôi bước vào. Tôi đưa tay gạt những giọt nước mắt còn vương trên mặt. Hít một hơi dài…và bỏ đi…
—o0o—
Phòng Xiah.
Khi tôi bước vào phòng, Xiah đang ngồi bó gối trên giường, dựa người vào góc tường. Anh ấy chỉ ngẩng mặt lên nhìn tôi, gượng cười nhanh rồi quay mặt sang nơi khác. Tôi tiến đến gần, nắm nhẹ tay anh ấy và đặt chiếc nhẫn lên. Vẫn là những câu nói cũ như với Uno. Tôi thừa biết làm như thế ko khác gì theo một kịch bản, giả dối…và tôi cũng thấy khó chịu với chính bản thân vì điều đó…Nhưng dù có khó chịu thế nào thì tôi cũng ko thể làm khác được…
Xiah nhìn tôi ko chớp mắt, nhíu mày ra vẻ ngạc nhiên. Sau vài phút suy nghĩ, anh ấy bỗng nhiên thở dài, nghiêm giọng:
-Em đang đùa phải ko? Đùa kiểu gì kì thế? Anh ko thích đâu. Chẳng buồn cười chút nào.
-Là thật, em ko đùa đâu-tôi cúi đầu, nói nhỏ.
Xiah đứng bật dậy, nắm chặt tay tôi, nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng hốt hoảng:
-Có phải em giận bọn anh những chuyện vừa rồi ko? Nếu thế thì anh thay mặt tất cả xin lỗi em. Chúng ta hãy bỏ qua hết những chuyện hiểu lầm, ko hay trước đây đi. Bắt đầu lại cuộc sống vui vẻ như trước. Được chứ?
Tôi ko nói gì mà chỉ gạt tay Xiah ra và bước nhanh về phía cửa. Nhưng anh ấy đã chạy đến đứng trước mặt tôi, dang rộng hai tay chặn cánh cửa.
-Em ko chấp nhận tình cảm của anh cũng ko sao. Anh hứa với em từ nay về sau sẽ ko nhắc đến chuyện đó nữa. Chúng ta hãy sống như trước đây. Anh sẽ lại làm bố, Mic sẽ làm mẹ…
-Anh đừng như vậy Xiah! Đã quá muộn rồi, ko thể trở lại được đâu. Em đã quyết định rồi!-tôi cắt ngang lời anh ấy.
Không chảy nước mắt! Tôi đã làm được rồi. Cuối cùng thì tôi cũng có thể kìm nén cảm xúc, ko để nước mắt trào ra ngoài. Mặc dù rất đau…đau đến mức ko thể thở được…ko thể đứng vững trên đôi chân…nhưng tôi biết mình đã làm đúng. Thì ra cái cảm giác chia xa là đau đớn đến thế này. Tôi đã hiểu tại sao Micky, Uno, Max và Xiah lại giận dữ đến vậy, tại sao họ lại có thể tự làm tổn thương bản thân mình như thế…tất cả…tôi đã hiểu rồi…Cái cảm giác đau đớn này quả thật vượt sức chịu đựng của trái tim. Tôi đứng dựa vào tường, dùng tay đập thật mạnh vào ngực, cắn chặt môi để ko bật ra tiếng nấc…Ko được Jen! Ko được yếu đuối như thế. Phải cố lên, nhất định phải làm được…-tôi tự nhủ. Từ từ lấy lại bình tĩnh, tôi bước từng bước chậm chạp đến trước cửa phòng Micky.
—o0o—
Phòng Micky.
Micky đang ngồi trong góc phòng. Đèn ko mở, cửa sổ đóng. Cả căn phòng chìm trong bóng tối mờ ảo…Tôi bước đến gần Micky. Anh ấy lập tức ôm chầm lấy tôi. Vai áo tôi bắt đầu cảm thấy ươn ướt, một thứ nước ấm nóng thấm vào da thịt. Tiếng nấc ngày càng rõ. Micky khóc…Những gì kìm nén được lại bắt đầu muốn vỡ òa
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




