watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:57 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6537 Lượt

ra. Tôi đẩy mạnh Micky ra. Biết rằng làm thế là quá tàn nhẫn nhưng tôi sợ nếu cứ để yên như thế thì tôi sẽ ko thể thoát ra được những tình cảm yếu mềm nhất thời, sẽ ko thể bỏ đi.
-Cái này…em trả lại cho anh-tôi đứng dậy, đặt chiếc nhẫn lên bàn-xin lỗi! em ko thể giữ lời hứa được. Cảm ơn anh trong thời gian qua đã giúp đỡ em rất nhiều.

Ngày mai em sẽ rời khỏi nhà. Anh nhớ giữ gìn sức khỏe-tôi cố giữ cho giọng mình thật bình thản.
-Không được! Anh không cho em đi-Micky cũng đứng vụt dậy, ôm chặt tôi trong vòng tay-Em đi rồi thì anh biết phải làm sao? Ko có em bên cạnh, những lúc anh cảm thấy mệt mỏi, cần một chỗ dựa thì anh phải làm thế nào hả Jen? Anh xin em! Đừng đi…-anh ấy nói bằng giọng nghẹn ngào.
-Em ko thể-tôi lắc đầu-anh hãy tìm một người con gái tốt hơn em, hiểu anh hơn em và thật sự yêu anh. Em thật sự ko thể làm gì được đâu.
-Anh ko cần em làm gì hết. Chỉ cần em ở lại đây, bên cạnh anh…
Ko để cho Mic nói hết câu, tôi vùng ra khỏi vòng tay anh ấy và bỏ chạy thật nhanh ra khỏi phòng. Xin lỗi Mic…Em xin lỗi…Anh hãy tìm một người con gái yêu anh thật lòng…Em ko thể làm gì cho anh…Ko thể…Cái cảm giác đau đớn này thật sự khó chịu quá! Tôi chỉ muốn dùng một cái gì đó thật sắc…thật nhọn để cứa vào da thịt mình. Như thế chắc chắn sẽ dễ chịu hơn thế này…Bất chợt đầu óc tôi lại quay cuồng, mọi thứ xung quanh chao đảo…Tôi phải bám chặt vào thành tường mới ko ngã khụy xuống. Lại bị chóng mặt! Có lẽ là do tôi đã suy nghĩ nhiều quá!…Max, chỉ còn anh ấy nữa thôi…Sau đó tôi sẽ ra đi…đi thật xa nơi này…sẽ ko bao giờ gặp lại họ nữa…
—o0o—
Phòng Max.
Max đang ngồi trên bậc cửa sổ, mắt nhìn xa xăm ra bên ngoài. Trước giờ tôi ko để ý, khuôn mặt nhìn nghiêng của anh ấy rất đẹp. Thế nhưng giờ đây nó lại toát lên một nỗi buồn…buồn đến nao lòng…Không hiểu sao nhìn anh ấy như vậy, tôi lại cảm thấy đau hơn bao giờ hết. Trái tim như muốn nổ tung ra, đầu óc trống rỗng, cổ họng khô khan, đắng ngắt…Mọi cảm xúc đã ko thể kìm nén, nó trào dâng lên như một con sóng lớn…cuồn cuộn…Mặc dù đã cắn chặt môi đến chảy máu nhưng vẫn ko kìm nổi tiếng nấc. Tôi ngồi phịch xuống sàn…khóc nức nở…
Anh ấy quay mặt lại, ngạc nhiên nhìn tôi. Sau đó như sực tỉnh, Max hốt hoảng chạy đến đỡ tôi dậy.
-Em có sao ko? Đừng khóc Jen! Đừng khóc-anh ấy nhẹ nhàng vỗ về và lau nước mắt cho tôi.
-Chang Min! em phải đi rồi!…Thật sự phải đi rồi!-tôi nói trong nước mắt-Xin lỗi…cảm ơn…tạm biệt…-tôi nói từng câu ngắt quãng, thậm chí tôi cũng ko biết là mình đang nói gì nữa.
Đứng im lặng một lúc lâu, Max từ từ buông tôi ra. Anh ấy lùi ra sau mấy bước và nói bằng giọng trầm buồn:
-Thế sao?… Đi thì cũng tốt!…Nhớ giữ gìn sức khỏe.
Nói rồi anh ấy bỏ ra ngoài trước. Còn lại mình tôi trong phòng. Đáng ra tôi phải vui lắm bởi vì anh ấy ko như Uno, Xiah và Micky, ko giữ tôi lại, ko làm tôi khó xử. Thế nhưng sao tôi lại cảm thấy buồn đến mức độ này? Như thể tôi vừa đánh mất đi một cái gì đó rất quan trọng…quan trọng hơn cả mạng sống…Lần này là ko phải tự kìm chế nữa mà thật sự tôi đã ko còn khóc đượcnữa. Nước mắt cũng khô cạn từ bao giờ. Nhưng nỗi đau buồn thì lại càng lúc càng tăng. Một con dao rọc giấy nhỏ đập vào mắt…Tôi ko thể kiểm soát nổi hành động của mình…Từ từ tiến về phía đó, cầm nó lên. Tôi thật sự như một người đang trong cơn mơ, mộng mị, ko biết mình đang làm cái gì. Cứa con dao thật mạnh vào lòng bàn tay…Đau nhói…Từng giọt…từng giọt máu đỏ thẫm tuôn ra…rơi xuống đất. Máu từ mũi từ lúc nào cũng chảy ra ko ngừng. Cả người lả đi…từ từ ngã phịch xuống đất…Mọi thứ xung quanh nhòa dần…nhòa dần…
Tôi mở mắt ra thì đã thấy mình nằm trong bệnh viện từ lúc nào. Trước mặt tôi là Bi, Jung Hoon, Geun Young và Kyo. Trên khuôn mặt từng người hiện rõ sự lo lắng. Một sự ngạc nhiên thoáng qua đầu. Rõ ràng lúc ngất, tôi đang ở trong phòng Max. Vậy thì chắc chắn là 5 người họ đưa tôi vào bệnh viện. Thế nhưng sao ko thấy một ai vậy? Còn 4 người này, tại sao lại ở đây chứ? Tôi muốn ngồi dậy nhưng…toàn thân tôi yếu đi từ bao giờ, ko thể nhúc nhích…Mệt mỏi…chóng mặt…Bất chợt cánh cửa phòng bật mở. Kuo bước vào hỏi thăm tôi vài câu. Anh ấy rất lạ, nhìn tôi bằng ánh mắt đau buồn, cười gượng gạo, ngay cả nói cũng ngượng ngập, khó khăn. Sau đó Kuo bảo Bi và Jung Hoon theo anh ấy. Trong phòng còn lại tôi, Song và Moon.
-Đỡ tôi dậy, tôi muốn về!-tôi thều thào nói.
-Ko được! Thứ nhất, bệnh tình cậu như vậy chẳng ai cho xuất viện đâu. Thứ hai nữa là bên ngoài đang rất hỗn loạn. Bây giờ cậu mà xuất hiện thì…-Moon bỏ ngang câu nói.
-Là ý gì đây? Bên ngoài tại sao lại hỗn loạn?-tôi nhíu mày hỏi bằng giọng nghi ngờ.
-Hời!…-Kyo thở dài-Sáng nay SM có tổ chức buổi họp báo cho DB. Có lẽ là muốn xóa tan những tin đồn trước đây. Nhưng ko ngờ ông Hero nhà ta lại dám đứng lên công bố chuyện cậu và anh ta là một đôi. Thật…loạn cả lên!-cô ấy tặc lưỡi.
Nghe được tin này, tôi chỉ ngạc nhiên chứ ko vui mừng, một chút cũng ko. Cảm xúc của tôi lúc này thật sự cũng rất lộn xộn. Vẫn biết chuyện hai chúng tôi yêu nhau ko phải là chuyện xấu, đáng để giấu diếm nhưng lúc này ko phải là lúc thích hợp để nói ra. Anh ấy công bố chuyện này, khác gì tự hủy hoại sự nghiệp của mình?… Tôi thật bất tài vô dụng mà! Trong lúc mọi chuyện đang rối tung lên thì tôi lại phải nằm chết dí trên cái giường bệnh này. Chẳng thể đi đâu mà cũng ko thể làm bất cứ chuyện gì…
-Này! Nói thật, khi nghe Hero tuyên bố cậu và anh ta đang yêu nhau tôi thật sự rất bất ngờ đấy. Lâu nay tuy cậu với Max cứ hay gấu ó nhau nhưng tôi vẫn cứ nghĩ cậu và anh ta mới là một đôi kia-Moon trầm ngâm.
-Đúng đấy! Vả lại thời gian sau này mối quan hệ giữa hai người cũng được cải thiện, tốt đẹp lên rất nhiều còn gì? Đến tận đêm hôm qua, lúc đến bệnh viện, thấy Max liều mạng tiếp máu cho cậu tôi vẫn cứ đinh ninh rằng hai người đang yêu nhau thắm thiết cơ. Đến sáng nay nghe tin cậu và Hero, tôi vẫn ko thể nào tin được-Kyo thở dài- Jenny! Hero là người tốt, nếu ko muốn nói là rất hoàn hảo. Nhưng cậu đã suy nghĩ chín chắn chưa vậy? Tôi thấy tình cảm giữa hai người …nó sao sao ấy, chỉ giống như là anh trai với em gái mà thôi. Tình yêu ko phải là chuyện đùa, cậu nên xem xét lại thật kĩ cảm giác của mình đi.-cậu ta tuôn ra một tràng triết lý.
-Cậu biết ko? Lúc chúng tôi đến, Max đã tiếp rất nhiều máu cho cậu rồi. Mặt anh ta tái xanh, ko còn chút sức sống. Vậy mà mặc cho bác sĩ can ngăn, anh ta vẫn cứ kiên quyết tiếp tục truyền máu cho cậu. Thật sự rất cảm động đấy!-Moon vừa nói vừa bắt đầu sụt sùi.
Lời nói của 2 người bọn họ khiến tôi giật mình. Max đã liều mạng để tiếp máu cho tôi sao? Nói vậy…dòng máu đang chảy trong người tôi là của anh ấy? Nước mắt lại bắt đầu tuôn ra… Tôi thật sự căm ghét bản thân mình. Tại sao ngay lúc này đây, tình cảm của tôi dành cho Hero lại ko còn như trước? Tại sao đối với Max tôi lại có cảm giác kì lạ thế này?…Tôi sợ! Rất sợ. Nếu tôi cứ thế này chắc chắn sẽ làm tổn thương cả hai người con trai ấy…

Trang: [<] 1, 47, 48, [49] ,50,51 ,62 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT