|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
nữa là về HQ thôi. Hy vọng là trong số chúng ta có ai đó có tủy phù hợp với con bé.-Bi thở dài.
-Vậy để bọn em cũng làm xét nghiệm thử xem sao.-Moon đề nghị.
-Phải đấy! Còn nước còn tát mà.-Kyo gật đầu.
-Uh, để anh dẫn hai đứa đi đến gặp Dylan Kuo. Còn Jung Hoon, cậu ở lại chăm sóc Jenny nhé.-Bi nói như ra lệnh.
Nói rồi anh ta cùng với Kyo và Geun Young đi về phía phòng của bác sĩ Kuo. Còn Jung Hoon bước nhanh về phòng bệnh của tôi.
“Máu trắng”? Tôi là mắc phải căn bệnh này sao? Toàn thân run rẩy, dường như ko còn chút sức lực nào. Từ từ tuột dần…tuột dần cho đến khi ngồi phịch xuống đất. Nước mắt từ từ ứa ra…từng giọt…từng giọt…Muốn hét lên thật to nhưng cổ họng lại nghẹn ứ…Trái tim quặn thắt, đau hơn bao giờ hết…Đầu óc rối loạn, đau như búa bổ…Hoảng loạn, sợ hãi, đau buồn…Chảy máu mũi, choáng ngất… Tại sao tôi lại ko sớm nhận ra những triệu chứng này là của căn bệnh đáng sợ ấy chứ? Bà nội của tôi cũng đã từng mắc căn bệnh này và đã ko thể chống chọi với nó lâu. Hơn ai hết, tôi biết rất rõ căn bệnh này bởi ngày ấy tôi đã luôn ở bên bà. Tôi đã chứng kiến bà đau đớn đến thế nào mỗi khi trị liệu…đã chết dần chết mòn như thế nào…Liệu tôi bây giờ có thể qua khỏi được hay ko đây? Tôi vẫn chưa trả hiếu được cho bố mẹ, chưa học xong đại học, tình yêu cũng đang còn dang dở. Bây giờ mà chết thì phải làm thế nào? Thật sự ko muốn chết…ngàn lần ko muốn…Bất giác một dòng máu đỏ chảy ra từ mũi. Mọi thứ xungquanh tối sầm lại…Và tôi ko còn nhận thức được việc gì nữa…
Đến hôm nay tôi đã ở bệnh viện được hơn 1 tuần. Trong suốt thời gian đó, 5 người DB ko hề đến thăm tôi lấy một lần. Tôi biết họ ko thể và cũng ko được phép xuất hiện ở bên ngoài chứ đừng nói đến chuyện đến bệnh viện gặp tôi. Vả lại tôi cũng đã nhờ Kuo giữ bí mật về căn bệnh của tôi nên ko trách họ. Ngược lại, cảm thấy nhẹ nhõm hơn phần nào. Bởi tôi ko muốn họ nhìn thấy dáng vẻ đau bệnh này của tôi và cũng chẳng biết khi gặp họ rồi thì sẽ phải nói những gì. Gặp nhau chỉ càng khiến ọi chuyện rắc rối thêm và mọi người cũng khó xử thêm mà thôi…
Tuần trước bố mẹ đã về đến HQ và cũng đã vào bệnh viện với tôi. Tuy mọi người đều nhận ra rằng tôi đã biết rõ về bệnh tình của mình nhưng họ vẫn cố tỏ ra vui vẻ cốt để cho tôi quên rằng mình đang mắc phải căn bệnh “Bạch cầu”. Chỉ mới có vài ngày mà mắt mẹ tôi đã sưng mọng lên như thể đã khóc hết nước mắt. Còn bố thì vẫn giữ nguyên khuôn mặt nghiêm nghị như thường ngày nhưng vẫn toát lên vẻ đau buồn, mắt đỏ ngầu. Nhìn thấy họ như vậy tôi rất đau lòng. Và có lẽ chính vì điều đó mà tôi đã tự nhủ mình phải cố gắng chiến thắng được bệnh tật để ko còn phải thấy nỗi đau giấu sau nụ cười của người thân mình nữa…
Cách đây 4 ngày, một tin rất vui được Kuo báo đến. Tôi có thể sẽ được cứu sống. Tủy sống của Jung Hoon hoàn toàn phù hợp với tôi. Đối với mọi người, chuyện đó ko có gì đáng để ngạc nhiên. Thế nhưng đối với tôi, bố mẹ, Bi và cả Kyo đều rất bất ngờ. Bởi trong khi người thân trong gia đình ko có một ai có tủy phù hợp với tôi thì Jung Hoon-một người ko hề có chút máu mủ lại phù hợp. Thế nhưng cái cảm giác bất ngờ ấy đã nhanh chóng thay bằng sự vui mừng tột độ. Một người đang phải đối mặt với cái chết từng ngày lại may mắn được cứu sống thì còn có thể nghĩ ngợi gì nhiều? Chỉ có thể thầm cảm ơn ông trời đã ko bắt tôi phải rời xa cuộc đời quá sớm…Hôm qua cuộc phẫu thuật ghép tủy của tôi đã thành công. Và Kuo bảo nếu tịnh dưỡng tốt thì tôi có thể sẽ trở lại như một người bình thường khỏe mạnh…Tất cả…tất cả…dường như chỉ là một giấc mơ dài…Một cơn ác mộng…Và bây giờ, tôi tỉnh thức, trở lại với cuộc sống thường ngày…
Bố mẹ mở một cuộc họp gia đình ngay trong bệnh viện. Ở trong phòng bệnh của tôi lúc này, bố mẹ đang ngồi trên chiếc ghế sopha, tôi ngồi trên chiếc giường đối diện. Còn Bi và Jung Hoon thì ngồi trên hai chiếc ghế đặt cạnh giường tôi. Ko như thường lệ, hôm nay mẹ là người bắt đầu. Bà đã nói ra bí mật được giấu kín từ bao năm qua về thân phận thật của Jung Hoon. Chuyện này tôi đã biết từ lâu nên chỉ ngồi im lặng, ko có bất cứ phản ứng nào. Một bầu không khí trầm lắng…Mẹ lại tiếp tục lên tiếng. Lần này thì những lời của bà đã thật sự làm tôi kinh ngạc đến choáng váng….Tôi và Jung Hoon có hôn ước từ trước! Giờ thì tôi đã hiểu cặp nhẫn mà tôi và anh ấy đang đeo trên cổ có ý nghĩa gì rồi…Sao lại có thể như vậy được chứ? Dù rằng hai chúng tôi ko hề có quan hệ huyết thống nhưng chí ít chúng tôi đã sống cùng nhau trong một mái nhà, lớn lên bên nhau và đối xử với nhau ko khác gì anh em ruột. Bây giờ lại bảo phải kết hôn, vẫn là sống cùng nhau nhưng với một thân phận khác: vợ-chồng…Thật…ko thể nào làm được! Lại còn Moon-cô bạn than thiết của tôi nữa. Cô ấy mà biết chuyện này liệu tình bạn của chúng tôi có còn hay ko?… Cho dù có là mơ thì tôi cũng chưa từng và cũng ko dám nghĩ đến chuyện này…Quay sang nhìn Jung Hoon…anh ấy ko hề có thái độ khó chịu giống tôi mà ngược lại có vẻ như rất vui mừng. Khuôn mặt sang bừng với nụ cười rạng rỡ trên môi. Anh ấy nhìn tôi bằng ánh mắt ấm áp, trìu mến…Đến mức này thì có lẽ tôi sẽ phải tự mình đứng ra thì mới có thể giải quyết được chuyện này… Dường như nhận sự phản đối gay gắt trong ánh mắt của tôi, Bi nhanh chóng lên tiếng xin phép bố mẹ cho hai anh em chúng tôi ra ngoài nói chuyện riêng. Sau đó nắm tay tôi đi nhanh ra khỏi phòng. Chúng tôi đến cầu thang thoát hiểm.
-Anh làm cái gì vậy hả? Tại sao lại kéo em ra đây? Chẳng lẽ anh lại muốn Jung Hoon làm em rể của mình sao?-tôi hét toáng lên bằng giọng giận dữ.
-Jenny!-Bi siết chặt hai vai tôi- Anh Hai biết em ko muốn chấp nhận chuyện phải kết hôn với Jung Hoon. Lúc đầu anh cũng rất phản đối nhưng bây giờ thì…-anh ấy im lặng một lúc lâu rồi mới nói tiếp-Jung Hoon là một người tốt, rất tốt. Nó từ nhỏ đã luôn chăm sóc chu đáo cho em, luôn quan tâm đến em. Hơn nữa lần này là nhờ nó, em mới có thể giữ được mạng sống. Và điều quan trọng là nó yêu em. Em bảo anh phải làm sao đây chứ? Nó đâu có điểm gì để mà chê trách? Ko lẽ anh trai chọn cho em gái của mình một người chồng tốt là có tội hay sao chứ?-Bi gằn giọng.
Tôi dần tuột khỏi tay của Bi, ngã phịch xuống bậc thang… Phải rồi! Suýt chút nữa là tôi đã quên cái mạng sống này của tôi là do Jung Hoon giật về từ tay của Thần Chết. Tôi nợ anh ấy-một món nợ rất lớn mà cả đời này cũng chẳng thể trả hết…Tại sao tôi ko sớm nhận ra tình cảm của Jung Hoon giành ình? Giờ nghĩ lại, tôi mới giật mình phát hiện ra đã bao nhiêu lần anh ấy nói về chuyện đó nhưng tôi quá ngốc, ko hề hiểu được những ẩn ý trong lời nói của anh ấy lẫn thái độ mà Jung Hoon đối xử với tôi…Phải chi tôi biết được
sớm hơn thì có lẽ tôi đã ko để cho anh ấy có cơ hội lấn sâu vào thứ tình cảm hoang đường này…Bây giờ thì muộn rồi! Quá muộn rồi…
…Có lẽ việc khôn ngoan nhất bây giờ mà tôi có thể
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




