watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:57 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6526 Lượt

xuống. Khó thở…Đau đớn…Xung quanh, tiếng la hét, tiếng còi xe…tất cả mọi âm thanh đều rất hỗn độn…Hai tai tôi ù lên. Mọi thứ trước mắt dần dần trắng xóa…Và rồi tôi ko còn nhận thức được việc gì nữa…
*****************************
Max.
Tôi thấy mình bị hất tung lên cao rồi rớt thật mạnh xuống mặt đường. Khắp người đau buốt như bị ai đâm hàng ngàn mũi dao nhọn. Đầu đau như búa bổ. Mọi kí ức, mọi hình ảnh cứ hiện lên…hiện lên… càng lúc càng nhanh. Chúng đan xen, chồng chất lên nhau. Rồi mọi thứ cũng dần dần biến mất, chỉ còn lại hình ảnh của một người con gái xâm chiếm hết người tôi. Khuôn mặt ấy vừa làm tôi đau lại vừa làm tôi thấy hạnh phúc. Jen…Jen…Jen…cái tên đó cứ văng vẳng bên tai như muốn nhắc nhở tôi ko được quên…Tôi thấy mình ko còn một chút sức sống…Mọi tiếng động xung quanh bỗng im bặt…Trước mắt tôi là một bức màn tối đen như mực…
—o0o—
Tại bệnh viện.
Jen.
Tôi mở mắt ra. Mọi thứ xung quanh đều trắng toát. Ko cần nghĩ ngợi nhiều cũng biết đây là đâu. Đầu óc tôi lúc này cứ quay cuồng, đau kinh khủng. Mọi thứ cứ rối tung cả lên…Một lúc sau, mọi kí ức mới dần dần được sắp xếp lại…Đầu tiên là tôi đến sân bay với bố mẹ và Jung Hoon…Tiếp theo là Max đến…Tôi gặp 4 người còn lại của DB…Max nói yêu tôi…Và…Nghĩ đến đây thì trái tim tôi đau nhói, quặn thắt. Ngẹt thở. Toàn thân như muốn nổ tung ra. Tôi khóc. Những giọt nước mắt thấm vào môi…mặn chát. Cổ họng nghẹn ứ lại. Chưa bao giờ tôi cảm thấy hoảng loạn hơn lúc này. Tôi sợ!…Nếu Max xảy ra chuyện gì thì…Tất cả đều là lỗi của tôi. Chính tôi đã hại anh ấy. Tôi căm ghét bản thân mình tột độ. Ngay giây phút này tôi đã biết trái tim mình dành cho ai. Là anh ấy…
-Jen? Em tỉnh rồi! Thật tốt quá!-Hero xuất hiện trước cửa phòng, nhìn thấy tôi, anh ấy thốt lên bằng vẻ vui mừng. Sau đó chạy đến ôm chầm lấy tôi.
-Ô?… Ko sao rồi, Jen đã ko sao rồi!-giọng Uno hét toáng lên.
Ngay lập tức Hero buông tôi ra. Trước mắt tôi lúc này là Uno, Micky và Xiah. Tôi ko còn tâm trạng nào để quan tâm đến họ. Tôi ngồi bật dậy, đưa mắt nhìn quanh tìm kiếm Max… Ko có anh ấy!
-M…Max…Anh ấy…-tôi nói ko nên lời.
-À!… Bị chấn thương ở đầu, nhưng bây giờ đã ko sao rồi-Micky đáp.
-Cậu ta đang nằm ở phòng bệnh đối diện ấy. Kuo bảo sẽ nhanh chóng tỉnh lại thôi!-Xiah tiếp lời.
Tôi thở hắt ra. Thật may mắn quá! Max ko sao. Tôi như vừa trút được một gánh nặng. Cả người nhẹ hẫng. Bây giờ tôi mới cảm thấy mình đang sống. Lúc nãy thật sự tưởng chừng như sắp chết đến nơi. Như có một cái gì đó thôi thúc, tôi leo xuống giường, cứ để mặc chân trần mà chạy ra khỏi phòng. Ra khỏi cửa, tôi **ng ngay bố, mẹ, Jung Hoon, Bi, Kyo và cả Geun Young.
-Em tỉnh rồi sao? Có cảm thấy đau ở đâu ko?-Jung Hoon bước đến gần, ân cần hỏi.
Tôi lắc đầu rồi bước nhanh về phía căn phòng đối diện. Nhưng Bi đã kịp thời nắm tay tôi kéo lại:
-Mới tỉnh dậy mà lại đi đâu nữa? Làm ơn đừng coi thường sức khỏe của mình nữa được ko…cô Hai của tôi?
-Vào phòng ngay đi!-bố ra lệnh.
Tôi đưa mắt nhìn khắp một lượt mọi người. Trên gương mặt ai cũng hiện rõ sự lo lắng và rất…nghiêm khắc. Có vẻ như lần này họ quyết tâm ko cho tôi làm những việc ngu ngốc gây ảnh hưởng cho sức khỏe thêm một lần nào nữa. Vừa lúc đó, 4 người DB cũng bước ra khỏi phòng. Họ định đuổi theo tôi nhưng vì thấy có bố mẹ tôi ở đó nên họ chỉ cúi đầu chào rồi nhanh chóng bước vào phòng Max. Tôi biết dù có muốn đến mức nào cũng ko thể ko nghe lời mọi người. Và nhất là tôi cũng ko muốn để họ phải lo lắng thêm nữa. Thế nên chần chừ trong giây lát, tôi quay lưng lại, bước về phòng mình…Bất chợt Xiah từ phòng đối diện mở toang cửa ra, và hét toáng lên bằng giọng hí hửng:
-Max tỉnh lại rồi Jen!
Nghe được tin ấy, tôi ko còn để ý gì đến xung quanh. Cũng chẳng còn quan tâm đến bố mẹ hay Bi gì nữa. Trong tâm trí lúc này chỉ còn sự vui mừng và hình ảnh của Max. Tôi nhanh chóng chạy vào phòng đối diện. Max đang ngồi dựa lưng vào thành giường. Xung quanh là 4 người của DB và bố mẹ anh ấy. Anh ấy nhìn mọi người một lượt. Mới đầu là tròn mắt, sau đó là nhíu mày ra vẻ rất ngạc nhiên. Bất chợt Max lên tiếng:
-Tôi đang ở đâu đây? Các người là ai? Tôi ko quen các người-anh ấy nói bằng giọng hoảng sợ. Rồi bất chợt anh ấy ôm lấy đầu, lẩm bẩm-tôi là ai?… Tôi là ai?… Tại sao tôi ko nhớ gì hết?…
-Chang Min! Con làm sao vậy? Thấy khó chịu ở đâu hả?-mẹ Max đặt tay lên vai ann ấy ân cần hỏi.
Anh ấy hất mạnh tay bà ra và trừng mắt nhìn mọi người. Trông anh ấy lúc đó ko giống như ngày thường. Rất lạnh lùng, rất hung dữ. Trong ánh mắt hiện rõ sự hoảng loạn, cô độc. Tôi và cả mọi người đều rất ngạc nhiên. Không hiểu anh ấy bị làm sao nữa. Chẳng phải Kuo bảo là đã ko sao rồi hay sao? Tự dưng giờ lại như thế…
-Max! có cần tôi gọi bác sĩ cho cậu ko?-Uno hỏi nhỏ.
-Tôi ko quen các người. Các người cút hết đi. Cút ra khỏi đây!-Max hét lên và vơ tay đánh đổ hết tất cả mọi thứ xung quanh.
Mọi người đưa mắt nhìn nhau rồi cũng làm theo lời của Max. Tất cả lần lượt đi ra ngoài. Tôi vẫn chần chừ, chưa muốn ra khỏi đó. Tôi ko muốn để Max một mình, nhất là khi anh ấy đang trong tâm trạng như thế. Nhưng Micky đã lên tiếng khuyên và nắm tay tôi kéo đi:
-Có ở đây thì cũng chẳng làm được gì đâu. Chúng ta tìm Kuo đến thì may ra giúp được cậu ta. Đi thôi Jen!
Nghe có vẻ có lí, tôi quay đầu, bước theo Micky. Bất chợt Max ngẩng đầu lên và gọi tên tôi:
-Jen?
Tôi và Micky đứng khựng lại. Max nhanh chóng bước xuống giường và đi đến chỗ tôi. Anh ấy nắm lấy hai vai tôi và xoay người tôi lại. Bây giờ, tôi và anh ấy đang đứng đối mặt với nhau. Max nhìn tôi ko chớp mắt. Khuôn mặt dần dần dãn ra và một nụ cười xuất hiện trên môi. Anh ấy ôm chầm lấy tôi và luôn miệng gọi tên tôi:
-Jen!…Jen!…Anh gặp được em rồi!…
Tuy có phần ngạc nhiên trước hành động kì lạ đó của Max nhưng tôi và cả Mic chỉ đưa mắt nhìn nhau.Cả hai đều ko nói gì hay hỏi gì trước mặt anh ấy. Bởi chúng tôi sợ sẽ khiến anh ấy cảm thấy khó chịu. Sau khi đã giúp Max uống thuốc và dỗ dành anh ấy ngủ, tôi với Mic nhanh chóng đến phòng làm việc của Kuo. Mọi người đều đã có mặt ở đó. Bầu không khí thật căng thẳng, ko có lấy một tiếng động. Khuôn mặt ai cũng toát ra vẻ lo lắng. Có lẽ Kuo đã thông báo về tình trạng bệnh của Max. Vừa thấy tôi, mẹ của Max đã lập tức thay đổi thái độ, khuôn mặt từ buồn rầu chuyển sang tức giận. Bà đẩy tôi ra khỏi phòng và hét lên:
-ĐI! TÔI KHÔNG MUỐN THẤY MẶT CÔ NỮA. CHỈ VÌ CÔ MÀ CON TRAI TÔI KHÔNG CÒN NHỚ ĐƯỢC BỐ MẸ CỦA NÓ, KHÔNG CÒN NHỚ CẢ TÊN NÓ… CÔ LÀM ƠN ĐI ĐI!…
Sau đó bà đưa tay ôm lấy ngực, khóc nghẹn ngào…Tôi cũng khóc…Nước mắt từ từ ứa ra…tràn đầy hai đôi mắt…trào ra khỏi khóe mắt…lăn dài trên hai gò má…thấm vào môi…mặn chát…Phải rồi! Tất cả đều là lỗi của tôi. Vì tôi mà Max mới ko còn nhớ được bất cứ thứ gì. Ngay cả bản thân mình là ai, anh ấy cũng ko biết… Thế mà Max lại nhớ tôi, tôi thật sự ko xứng đáng với tình cảm sâu

Trang: [<] 1, 51, 52, [53] ,54,55 ,62 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT