watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:57 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6525 Lượt

mẽ. Gương mặt của tôi lúc này ko biết là đỏ đến mức nào nhưng tôi có thể cảm nhận được máu trong người đều đang dồn hết cả lên đầu. Mặt của tôi lúc này nóng phừng phừng như đang hơ trên lò than. Ko thể kìm chế được sự giận dữ của mình, tôi chộp ngay cánh tay Max và đưa miệng…cắn một phát rõ mạnh…
Sau khi khí áp trong người đã được điều hòa, tôi buông cánh tay ấy ra và thản nhiên đứng dậy, bỏ đi. Để lại một mình Max với cánh tay thương tật. Tuy ko nhìn lại nhưng tôi biết anh ấy đang nhìn theo tôi bằng một ánh mắt mở to với độ dãn nở đến mức vô cực của đồng tử. Cho đáng đời! Ai bảo dám… “phản bội” tôi chứ?
-Jen! Anh đã làm gì sai? Tại sao lại hành hung anh?-Max đuổi theo và lớn tiếng hỏi.
-Đồ lăng nhăng! Tránh xa tôi ra. Tôi ko muốn nhìn thấy anh nữa!-tôi hét toáng lên.
-Ko phải chứ? Anh lăng nhăng hồi nào?-Max khổ sở hỏi.
-Còn dám chối sao? Bây giờ ngay trước mặt tôi, anh có dám khẳng định lúc nãy khi được cô gái kia ôm, anh ko cảm thấy xao xuyến ko? Có dám khẳng định khi nghe chuyện anh và cô ta có hôn ước, anh đã ko hề bị chao đảo ko?-tôi tuôn ra một tràng. Im lặng trong hai giây, tôi nở một nụ cười nhạt nhẽo và tiếp tục nói-ko dám khẳng định có phải ko? Như thế đã đủ kết tội anh lăng nhăng rồi chứ?
-Trời ơi là trời!-Max giơ hai tay lên đầu, kêu gào thảm thiết-em cũng phải hiểu cho anh chứ? Bây giờ trong đầu anh ko có bất cứ một kí ức gì. Tự dưng lại có một cô gái đến bảo rằng cô ta là vị hôn thê của anh. Em bảo anh làm sao ko bị chao đảo được đây?-anh ấy tiến sát về phía tôi, nắm chặt lấy hai vai của tôi-Thế nhưng anh đã nhanh chóng rũ bỏ cái cảm giác ấy rồi. Mặc cho trước đây cô ta có thật là vợ chưa cưới của anh hay ko. Anh ko cần quan tâm. Lúc này, anh chỉ biết đến em, nghĩ về em…Jen! Nhất định phải tin anh.
Tôi chưa kịp có bất kì phản ứng gì thì đột nhiên từ đâu có một cánh tay kéo tôi ra khỏi anh ấy. Nhìn lại thì thấy 4 người DB đã có mặt đông đủ, ko thiếu một mem nào. Và người vừa có hành động chia rẽ tôi với Max là Uno.
-Lúc nãy tôi nói thế nào? Cậu muốn nói gì thì nói nhưng ko được **ng vào Jen cơ mà?-Hero gằn giọng, nhìn trừng trừng vào Max.
-Chúng ta đi thôi!-Uno nắm tay tôi dẫn đi.
-KHÔNG ĐƯỢC!-Max hét toáng lên-Chúng tôi vẫn chưa nói xong mà-anh ấy tóm lấy cổ tay còn lại của tôi.
-Chúng tôi đã cho cậu 5 phút rồi còn gì? Cậu ko biết chớp lấy cơ hội thì ráng mà chịu -Micky nhún vai.
-Đây là lần cuối cậu được phép nói chuyện riêng với Jen. Sau này cấm cậu đến gần cô ấy. Có biết ko hả?-Xiah vừa nói vừa lườm Max.
Sau đó họ kéo tôi đi vào trong bệnh viện. Tôi đến phát điên lên vì những hành động kì quặc của 4 người này. Chuyện giữa tôi và Max vẫn chưa được giải quyết xong vậy mà họ lại làm cho rắc rối thêm. Chẳng biết mấy cái ông này nghĩ gì nữa. Chắc là rảnh rỗi quá nên mới bày ra trò này. Thật tức chết mà!…
Tôi vùng tay ra khỏi Uno và ngúng nguẩy bước về phía ngược lại. Trước khi đi, tôi ko quên tặng họ một cái lườm thật sắc. Thế nhưng họ ko để tôi được toại nguyện. Xiah đã nhanh chóng chạy đến trước mặt tôi và đưa tay chặn lại…Tôi phồng mang trợn má nhìn anh ấy với hy vọng anh ấy nhìn thấy thế sẽ sợ và để cho tôi đi. Chứ thật tình tôi ko hề muốn mở miệng ra nói với họ. Như thế chỉ tốn nước bọt vô ích mà thôi…Bất chợt ánh mắt tôi chạm phải một vết thương trên cánh tay của Xiah. Nhìn kĩ lại thì thấy trên cả hai cánh tay anh ấy đều đầy rẫy những vết trầy xước rất nặng…Tôi ngước mắt lên nhìn anh ấy. Anh ấy vội vàng quay mặt sang nơi khác như để lảng tránh tia nhìn của tôi…Một tia chớp léo lên trong đầu, tôi đi nhanh về phía 3 người còn lại. Thấy thế, họ lập tức đưa hai tay ra sau lưng. Có lẽ là muốn giấu tôi cái gì đó. Mặt người nào cũng tái xanh. Họ lấm lét đưa mắt nhìn tôi. Nhưng khi bắt gặp ánh mắt của tôi thì họ lại giật mình rồi quay đầu sang nơi khác…
Bây giờ tôi mới để ý kĩ. Trên gương mặt của từng người, ai cũng đều có những vết thương còn rất mới. Tôi đến gần từng người và nhẹ nhàng kéo tay họ ra khỏi lưng. Tất cả đều giống Xiah. Đều là những vết trầy xước đang tấy đỏ và sưng mọng lên…
-Những cái này…là sao đây?-tôi nhìn chằm chằm vào những vết thương ấy, hỏi bằng giọng nghèn nghẹt.
Tất cả mọi người đều đưa mắt nhìn nhau, một thoáng bối rối xuất hiện trên gương mặt từng người. Cuốicùng, Hero, Xiah, Micky đổ dồn ánh mắt về phía Uno như thể trông chờ sự giúp đỡ từ người nhóm trưởng của họ. Tôi cũng dừng ánh mắt mình tại đôi mắt của anh ấy… Chờ đợi một câu giải thích. Uno hết gãi đầu rồi đến gãi tai. Cứ đứng loay hoay, đổi chân liên tục. Hệt như một đứa học trò ko thuộc bài đứng trước cô giáo…Rồi bất chợt anh ấy nở một nụ cười. Bộ mặt nhăn nhó khi nãy đã nhanh chóng được thay bằng một bộ mặt mới: hớn hở.
-Thật ra thì những vết thương ấy là do bọn anh bất cẩn bị té thôi-Uno đáp một cách trôi chảy. Sau đó anh ấy liếc mắt về phía Hero, chớp chớp liên tục.
Như hiểu ý, Hero cũng cười và tiếp lời:
-Uh, đúng rồi. Em cũng biết cái sân trước nhà mình kinh khủng như thế nào mà. Chỉ cần ko cẩn thận chút thôi thì cũng bị trầy da chứ ko ít.
Micky và Xiah cũng gật đầu hùa theo. Tôi nhíu mày nhìn một lượt hết tất cả họ. Có một cái gì đó ko ổn ở đây. Rõ ràng là ko thể tin những lời nói của hai người kia được. Thái độ của họ đều rất đáng ngờ. Nghĩ vậy nên tôi ko buông tha, tiếp tục cuộc tra hỏi.
-Vậy…nói thử em nghe, các anh bất cẩn như thế nào để đến nỗi mang đầy thương tật như thế?…Mà, em thấy vô lý thế nào ý. Ko lẽ cả 4 người đều bất cẩn hết sao?-tôi vừa hỏi bằng giọng nghi ngờ, vừa đưa mắt nhìn Micky.
-Thì…Thật ra…-Micky ấp úng-…À! Bọn anh vì ko có việc gì làm nên mới rủ nhau chơi đánh trận giả. Thế nên mới bị vậy-anh ấy cười gượng gạo.
-Ha…ha…ha…Phải rồi đó!-3 người còn lại cười lớn-Người nào cũng hăng nên vật nhau quá trời. Đến khi nhìn lại thì thấy ai cũng đổ máu hết trơn-Xiah lên tiếng.
-Chẳng có gì đáng cười hết!-tôi nghiêm giọng-Các anh định nói dối ai đây? Em là con nít lên 3 chắc? Nếu ko nói thật, sau này đừng có nhìn mặt em nữa-tôi giả vờ hù dọa.
-Được rồi! được rồi! để anh nói!-Uno hốt hoảng nói.
-Cái gì? Cậu điên hả? Sao lại nói ra được chứ? Có im ngay ko?-Hero gắt.
-Nhưng nếu ko nói, Jen ko nhìn mặt chúng ta thì sao?-Xiah nhăn nhó.
-Trước sau gì thì cũng bị lộ. Nói luôn ra cho xong-Mic thở hắt ra-Từ sau khi Hero công bố chuyện em và cậu ta, Vincent đã cho người canh bọn anh rất kĩ. Vì muốn vào bệnh viện thăm em nên bọn anh đã tìm cách trốn ra khỏi nhà…Kết quả là chẳng những ko thoát được bọn người đó mà còn mang thương tích đầy mình thế này đây.
Tôi sững người…Nước mắt lại bắt đầu muốn trào ra. Phải khó khăn lắm tôi mới có thể kiềm chế để mình ko khóc. Lòng quặn thắt. Trái tim đau nhói. Cổ họng như có một vật gì chặn lại, nghẹn đắng. Cái cảm giác này ko phải lần đầu tiên tôi gặp. Nếu ko muốn nói đã rất quen thuộc với nó rồi. Thế nhưng sao nó vẫn cứ làm tôi khó chịu… Thật sự rất khó chịu…Phải làm sao đây? Làm gì thì mới khiến

Trang: [<] 1, 53, 54, [55] ,56,57 ,62 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT