watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:57 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6524 Lượt

khăn đứng dậy…Bất giác mọi thứ trước mắt cứ xoay tròn…xoay tròn…khiến tôi lại một lần nữa ngã quỵ xuống đất.
Khục…khục…khục-tôi ho sặc sụa. Tôi đưa tay lên bịt miệng để ko phát ra tiếng quá to. Phải mất một lúc lâu mới có thể kiềm được cơn ho. Tôi buông tay xuống. Một cảm giác nhớp nháp, ươn ướt trong lòng bàn tay lẫn miệng. Xòe bàn tay ra…đập vào mắt tôi là một màu đỏ thẫm của máu đang loang dần…loang dần…Từ từ đưa tay lên miệng…vẫn là máu!…Tôi ho ra máu!…Lẽ nào…căn bệnh ấy lại tái phát?…Ko đúng, ko thể thế được. Tôi đã được làm phẫu thuật cấy ghép tủy. Kuo đã nói tôi giờ đây đã hoàn toàn như người bình thường…Có lẽ do tôi dạo này gặp quá nhiều chuyện, suy nghĩ quá nhiều nên mới như vậy mà thôi…Chỉ cần tôi tịnh dưỡng cho tốt thì mọi chuyện sẽ khá lên…Nhất định là vậy!…Tôi cuống cuồng chạy vào phòng WC gần đó… Xối nước vào lòng bàn tay, cọ thật mạnh để xóa sạch vết máu…Súc miệng thật lâu để rửa trôi hết máu trong miệng…

Một thỏa thuận đã được thống nhất giữa tôi và Vincent. Ngày mai SM sẽ tổ chức một cuộc họp báo và trong buổi họp báo ấy tôi sẽ là người đứng ra phủ nhận hết tất cả những tin đồn gần đây về mối quan hệ giữa tôi với DB. Sau đó tôi sẽ ra đi, mãi mãi rời xa 5 người DB cũng như đất nước HQ này. Và tôi cũng chẳng về lại Mĩ mà sẽ đến một nơi nào đó thật xa…một nơi mà ko ai biết đến tôi, ko ai có thể tìm ra tôi…Và tôi sẽ bắt đầu lại mọi chuyện, sẽ sống một cuộc sống thoải mái, tự do tự tại…
Thế nhưng trước khi ra đi, tôi muốn được một lần chia tay thật rõ ràng với 5 người DB. Vậy nên Vincent sẽ để cho tôi hôm nay được tự do ở bên cạnh họ… Ngay bây giờ tôi sẽ đến căn nhà bên bãi biển. Sau đó Vincent sẽ giúp Hero, Micky, Uno và Xiah bí mật đi đến đó sau. Còn Max, tôi sẽ nói chuyện riêng với anh ấy sau…
—o0o—
BIỂN!!!…Đã lâu lắm rồi tôi ko đến đây. Một cảm giác thân quen và vui mừng trào dâng như thể hai người bạn thân xa cách nhau rất lâu và bây giờ được gặp lại vậy. Ngẩng mặt lên, trời chỉ toàn là một màu xám xịt, u tối. Những mảng mây lớn đã ko còn giữ được màu trắng tinh khiết vốn có của mình. Cũng ko giữ được sự bồng bềnh, nhẹ tênh mà thay vào đó là sự nặng nhọc. Như thể chỉ cần thêm một giọt nước nhỏ nữa thôi thì nó cũng sẽ sa xuống đất, tạo nên một cơn giông lớn, phá tan mọi thứ… Xa xa là đường chân trời-nơi tiếp giáp giữa bầu trời và đại dương…Từng đợt sóng cứ cuồn cuộn, nối tiếp nhau ập vào bờ khiến ặt biển loang lổ những mảng màu trắng xóa đan xen với màu đùng **c đặc trưng của biển vào mùa đông… Lòng tôi cũng đang chao đảo, cũng có những đợt sóng lớn như thế… Từng tiếng ầm ầm do sóng đánhvào bờ tạo nên cứ nối dài, triền miên, bất tận… Đứng trước mẹ biển cả, tôi cảm thấy mình bé nhỏ và yếu đuối hơn bao giờ hết. Tôi nhắm mắt, dang rộng hai cánh tay để tận hưởng từng cơn gió tràn qua. Gió làm tung bay mái tóc của tôi, gió mơn man da thịt, len lỏi vào từng ngóc ngách của cơ thể. Làm dịu đi những vết thương đang rỉ máu của tôi…
Có tiếng động cơ xe ô tô đang đến rất gần. Tôi hít một hơi thật dài, không khí tràn vào làm căng ***g ngực…Đó là một cách rất hiệu quả, làm tăng dũng khí để đối mặt với những chuyện khó khăn. Tạm gác lại những cảm xúc hỗn độn của mình, tôi trở lại làm một người cứng rắn và chín chắn.
-Em làm cái trò gì vậy hả Jen? Thật ra thì trong đầu em đang nghĩ cái gì?-vừa mới bước xuống xe, thấy tôi, Uno đã chạy nhanh đến, nắm chặt lấy hai vai tôi, gắt to.
-Tại sao em lại tự tiện quyết định chuyện ấy? Tại sao ko bàn bạc với bọn anh một tiếng?-Hero khổ sở hỏi.
-Những vụ scandal này cứ để bọn anh tự giải quyết. Em ko cần vì bọn anh mà phải đứng ra chịu trận như thế-Xiah vừa nói vừa nhăn nhó.
-Lần trước là vì sai lầm nhưng lần này sẽ ko như thế nữa đâu. Dù cho là vì cái gì đi chăng nữa thì bọn anh cũng sẽ ko để cho em ra đi-Micky nghiêm giọng.
Tôi khẽ nở một nụ cười. Ko hiểu từ lúc nào, mặc dù trái tim đau đớn đến tột cùng nhưng tôi lại ko thể nhỏ một giọt nước mắt. Càng ko thể biểu hiện sự đau đớn ấy trên gương mặt. Tất cả chỉ là một nụ cười- một nụ cười ko rõ là chua chát, đắng cay hay vui mừng. Vẫn biết mỗi khi cười như thế, trái tim vốn đã ko được lành lặn của tôi sẽ lại có thêm một vết thương nữa. Nhưng tôi vẫn cười bởi như thế sẽ khiến những người xung quanh tôi, những người mà tôi yêu quý cảm thấy nhẹ nhõm hơn, yên tâm hơn… Lần này tôi sẽ phải nói dối. Có thể sẽ khiến họ đau buồn ngay lúc này nhưng rồi thời gian sẽ làm dịu đi mọi vết thương, xóa nhòa đi tất cả những kỉ niệm, những tình cảm mà họ dành cho tôi. Còn hơn là tôi cứ chần chừ, do dự, như thế sẽ càng khiến cho vết thương của họ ngày càng lớn hơn mà thôi.
-Chúng ta phải chấm dứt ở đây thôi! Em muốn trước khi trở về lại Mĩ và kết hôn với Jung Hoon mọi chuyện sẽ được giải quyết một cách ổn thỏa. Dù cho các anh có muốn hay ko thì em cũng phải rời khỏi các anh và trở về bên cạnh Jung Hoon. Đó là con đường mà em đã chọn. Sẽ ko có bất cứ gì có thể thay đổi được!-tôi cố nói bằng một giọng bình thản nhất có thể.
-Jen! Ko được đâu. Đừng làm thế!-Micky lắc đầu nguầy nguậy và nói bằng giọng run run như thể sắp khóc đến nơi.
-Em ko đến với bọn anh cũng được. Nhưng cũng đừng đến với Jung Hoon hay bất kì ai khác. Anh ko cho phép đâu!-Uno nắm chặt cổ tay của tôi.
-Em ko yêu anh ta mà Jen. Sao có thể cùng với anh ta được chứ?-Xiah nói như thể tự trấn an mình.
Riêng Hero ko nói gì mà chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt đau đáu. Đợi chờ một quyết định khác từ tôi. Lòng tôi lại thêm một lần nữa chao đảo. Những quyết định của tôi như bị ánh mắt ấy cuốn phăng đi…Tôi quay mặt sang hướng khác để tránh ánh mắt của Jae…Mất một lúc lâu tôi mới trở lại là Jenny-một con người cứng rắn. Và phải khó khăn lắm mới có thể kiềm chế được Jen- một con người khác trong tôi, con người yếu đuối, muốn bất chấp tất cả để ở lại bên cạnh 5 người DB.
-Chúng ta hãy quay trở lại 1 năm trước đây. Khi mà tôi ko hề biết tí gì về các anh và ngược lại, các anh cũng chẳng biết đến sự tồn tại của tôi. Hãy

cứ coi như tất cả chỉ là một cơn ác mộng. Và bây giờ, chúng ta thức tỉnh, trở về với đời sống thực tại thường ngày-tôi nói mà ko dám nhìn thẳng vào bất cứ người nào-Tôi đã quá mệt mỏi rồi! Tôi ko muốn tiếp tục giấc mơ ấy nữa. Các người có biết tôi chán ngán cái cảnh ngày nào cũng bị xuất hiện trên trang nhất những tờ báo với những lời bình phẩm ko hay về mình như thế nào ko? Các người có biết tôi khổ sở đến nhường nào khi đi đâu, làm gì cũng bị hàng trăm, hàng nghìn ánh mắt dõi theo, xì xào, bàn tán… Hãy để cho tôi được ra đi…Xin các người đấy!…
Tất cả đều im lặng-một sự im lặng đáng sợ. Bầu không khí đặc quánh lại, căng thẳng đến mức ko thở được. Tất cả đều dồn ánh mắt về phía tôi. Và có lẽ trong giây phút ấy mỗi người đều đang đấu tranh dữ dội giữa lý trí và trái tim để có thể đưa ra được một quyết định…
*******************************
Micky.
Đó là tất cả những gì mà Jen phải chịu đựng khi

Trang: [<] 1, 55, 56, [57] ,58,59 ,62 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT