watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:57 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6519 Lượt

chút nào. Tôi ko muốn lần cuối cùng được ở bên họ lại nói ra những lời cay độc ấy. Tôi muốn trước khi đi, có thể nói cho họ biết được những suy nghĩ thật sự của tôi. Có thể nói với họ rằng những ngày tháng sống cùng họ là những ngày tôi thật sự hạnh phúc. Họ là những người rất quan trọng đối với tôi…Thế nhưng thật trớ trêu! Ông trời ko cho tôi được nói ra.…Tôi đã ko còn nhận ra mình nữa rồi. Ghê tởm…khiếp sợ…đó là tất cả những gì tôi cảm nhận về chính mình. Trái tim tôi chai cứng, lạnh giá từ lúc nào…Tôi sẵn sàng làm tổn thương những người mà tôi yêu quý…Tôi đã trở thành kẻ hai mặt đáng sợ…
*********************************
Hero.
Đầu óc tôi quay cuồng…Thân thể rã rời, ko còn chút sức lực…Lòng quặn đau như thể bị ai đó cầm dao chặt đứt từng khúc ruột…Ngực đau nhói đến mức ko thể thở được. Mọi thứ trước mắt đều tối sầm lại. Kể cả những tiếng động xung quanh cũng bất chợt im bặt. Chỉ cònlại giọng nói của Jen văng vẳng bên tai: Jae!…Jae!…Em yêu anh…! Và hình ảnh cô ấy hiện lên trước mắt tôi, cười với tôi bằng một nụ cười ấm áp… Nhưng sao tôi ko thể chạm được vào cô ấy? Tôi càng tiến về phía trước thì cô ấy lại càng rời xa tôi hơn…Tôi cứ chạy điên cuồng về phía trước, bất chấp mọi thứ xung quanh, cố gắng đuổi kịp Jen…
Rồi bất chợt trước mắt tôi chỉ còn là một màn trắng xóa, Jen đã biến mất tự lúc nào. Giọng nói của cô ấy cũng ko còn nữa mà thay vào đó là một tiếng rít cứ to dần…to dần khiến tôi đau đầu kinh khủng….Và ko hiểu vì sao tôi lại ngã khụy xuống. Một tiếng ĐOÀNG lớn nổ ra. Ngay sau đó là mưa to ập xuống…Từng giọt nước len vào từng thớ vải, thấm vào da thịt, lạnh buốt. Trên mặt tôi, ko rõ là nước mưa hay nước mắt cứ chảy dài… chảy dài…ngấm vào môi. Một vị mặn đặc trưng…
Tôi phải làm sao thì mới có thể giữ lại Jen bên cạnh? Phải làm sao để cô ấy ko ra đi?…Tôi làm sao có thể sống mà thiếu Jen được chứ. Cô ấy từ lâu đã trở thành một phần của cơ thể tôi. Chiếm trọn trái tim và lý trí của tôi. Bất kể là ở đâu, khi nào, hình ảnh cô ấy cũng luôn hiện lên trong đầu óc tôi…Như thế thì tôi làm sao có thể từ bỏ Jen được chứ?…
“…Tình cảm của em dành cho anh chỉ là của một người em gái đối với anh trai. Em đã nhầm lẫn đó là tình yêu. Nhưng bây giờ thì em đã biết…Em ko hề yêu anh…”-những lời nói của Jen cứ văng vẳng bên tai. Nó như đốt xé ruột gan tôi. Bóp nghẹn tôi. Jen ko yêu tôi…ko hề yêu tôi…Tôi biết phải chấp nhận sự thật này thế nào đây? Thà rằng lúc đầu cô ấy cứ nói từ chối thẳng thừng tình cảm của tôi thì có lẽ tôi đã ko đau đến mức độ này…Cô ấy đã từng nói yêu tôi vậy mà giờ đây lại rời bỏ tôi để kết hôn với một người con trai khác…Ông trời ơi! Tôi hận ông…hận ông đến tận xương tủy. Tại sao lại đối xử với tôi như vậy?…Tại sao?…Tôi căm ghét Kim Jung Hoon…Anh ta sao lại có thể cướp đi người tôi yêu?…AAAHHHHHHHH!!!…JEN!…JEN!..
Tôi đang đứng trước cửa phòng bệnh của Max. Ko biết bao nhiêu lần tôi đưa tay lên định gõ cửa nhưng rồi lại phải đặt tay xuống. Hơn bất kì ai, anh ấy là người mà tôi ko muốn làm tổn thương nhất…Thế nhưng nếu tôi ra đi ko một lời từ biệt thì chẳng phải là tàn nhẫn lắm hay sao chứ? Hiện tại anh ấy ko còn nhớ đc gì, tôi là tia hy vọng duy nhất để Max tìm lại được kí ức. Những ngày tháng sau này ko có tôi thì anh ấy phải sống thế nào đây?…Tôi thật sự căm ghét bản thân mình. Trong lúc người tôi yêu đang cần tôi nhất thì tôi lại rời bỏ anh ấy để chạy trốn những khó khăn…Một đứa như tôi…hèn nhát…vô lương tâm…xấu xa…
Thế nhưng…Thật sự là tôi phải ra đi như thế này sao? Chưa kịp bày tỏ tình cảm với Max đã phải xa nhau rồi sao?…Ko muốn…ngàn lần ko…
Bất chợt cánh cửa bật mở, như 1 phép thần kì, Max xuất hiện trước mặt tôi. Dường như ko thể chế ngự được bản thân, tôi ôm chầm lấy Max…Nhắm mắt…cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh ấy lan tỏa…và dần dần truyền sang tôi…Hít một hơi dài để có thể ghi nhớ được mùi cơ thể của Max…Ước gì thời gian có thể dừng lại mãi mãi ở giây phút này. Có lẽ đối với tôi, khoảnh khắc này sẽ luôn ở trong trái tim, là chỗ để tôi có thể bám vào mà tiếp tục sống…
-Jen này! Ko ngờ chúng ta lại có thần giao cách cảm như thế đấy!-Max nói bằng giọng hớn hở. Khuôn mặt tràn đầy sự vui mừng-Anh nhớ em đến phát điên lên được. Đang định đi tìm em. Ko ngờ em lại đến đây mất rồi. Lại còn chủ động ôm anh nữa chứ. Trước đây có thế đâu!
-Trước đây?-tôi tròn mắt hỏi lại.
-Ah!…-một thoáng bối rối hiện lên trên gương mặt anh ấy-Thì…thì là…uhm…những ngày gần đây trong bệnh viện ấy-Max ngập ngừng nói-Mà thôi, sẵn đây mình trốn viện đi chơi luôn đi! Ở trong này ngột ngạt quá. Anh đến chết mất!.
Rồi ko để tôi kịp trả lời, Max đã nắm chặt tay tôi kéo đi. Có lẽ đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng tôi và anh ấy đi chơi cùng với nhau như một cặp tình nhân thật sự…
Khi có y tá thì chúng tôi đi thật chậm rãi, thật bình thản như thể ko hề có chuyện gì xảy ra. Nhưng chỉ cần họ quay đi thì Max kéo tay tôi chạy thật nhanh…Cuối cùng thì cũng thoát!…Nhưng khó khăn nhất là đoạn cuối, phải vượt qua sảnh chính của bệnh viện. Ở đó thì luôn có 2-3 cô y tá ngồi trực. Tôi và Max đưa mắt nhìn nhau. Sáng nay tôi đã xuất viện nên giờ tôi đang mặc quần áo như những người bình thường. Còn trên người Max là bộ quần áo bệnh nhân. Với bộ đồ ấy thì khó lòng mà thoát ra được. Đó là chưa kể anh ấy là 1 người nổi tiếng, có ra ngoài được thì cũng chưa chắc ko bị mọi người phát hiện. Lúc đó thì mọi chuyện sẽ lại rắc rối thêm…
Bất chợt một ý tưởng lóe sáng trong đầu, tôi kéo Max chạy ngược lại vào trong…Đến phòng Kuo…He hé mở cánh cửa, tôi thò đầu vào trong xem xét…ko có anh ấy, chắc là lại đi thăm bệnh nhân rồi! Một vị bác sĩ mẫu mực. Ai được làm vợ anh ấy thì phải gọi là sinh nhầm ngôi sao sáng ấy chứ ^^. Max đứng ở ngoài canh, còn tôi thì vào trong phòng và “mượn” tạm 1 bộ quần áo 0 của Kuo. Sau đó anh ấy vào phòng WC ở gần đó để thay đồ…Tôi rút chiếc khăn tay trong túi ra đưa cho Max che mặt. Kế hoạch hoàn hảo!…Chúng tôi ra ngoài dễ dàng mà ko hề bị “hỏi thăm”. Và cũng khá may mắn, đối diện với bệnh viện là 1 shop thời trang. Max đứng đợi ở ngoài, tôi vào trong mua 1 chiếc mũ lưỡi trai…Kiểu hóa trang cũ rích nhưng vẫn luôn có hiệu quả!
Tôi dẫn Max đến khu phố đi bộ mà trước đây hai chúng tôi đã tùng đi cùng nhau với 1 hy vọng nhỏ nhoi rằng sẽ khiến anh ấy nhớ lại được 1 cái gì đó, chỉ là thoáng qua một chút thôi cũng được…Seoul là một thành phố sống về đêm. Thế nên mặc dù đã hơn 10h nhưng xe cộ vẫn đi lại tấp nập. Hàng quán vẫn còn mở cửa và khách thì vẫn đông nườm nượp. Những ánh đèn nhấp nháy của pano, bảng hiệu…nhấp nháy…nhấp nháy…Tiếng người nói, tiếng còi xe…Tất

Trang: [<] 1, 57, 58, [59] ,60,61 ,62 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT