watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:57 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6515 Lượt

tiên đoán tôi sẽ ko sống được lâu. Vì muốn trước khi chết được một lần nghe người mà mình thần tượng bày tỏ tình cảm với mình nên tôi đã nhờ Hero-tôi nói thật nhỏ.
-Tại sao lại là Hero mà ko phải là Micky, Uno hay những thành viên khác?
-Vì gia đình tôi và gia đình anh ấy có quen biết nhau và tôi với anh ấy lúc nhỏ cũng đã từng chơi thân với nhau-tôi đáp.
-Vậy sự thật là Hero ko hề có tình cảm với cô. Nhưng còn cô thì sao? Cô có yêu anh ta không?
Tôi đưa mắt nhìn Hero. Vẫn là ánh mắt ấy-một ánh mắt chờ đợi, buồn đến nao lòng. Tôi thật sự ko muốn trả lời câu hỏi này một chút nào. Những đau đớn mà anh ấy phải chịu đựng đã là quá đủ rồi…Tôi cúi đầu, im lặng. Ở phía dưới, tất cả đều đang nhao nhao lên, đòi hỏi từ tôi một câu trả lời.
-Các người thôi đi! Đấy là chuyện riêng của cô ấy. Các người ko có quyền hỏi-đột nhiên Uno đứng phắt dậy, gắt.
Tất cả đều nín bặt. Tôi và Uno đưa mắt nhìn nhau. Tuy ko nói gì nhưng tôi cảm nhận được một sự khích lệ từ anh ấy. Tôi khẽ mỉm cười-một nụ cười biết ơn.
-Thế còn chuyện cách đây mấy hôm Max đã nói yêu cô ngay trước sân bay thì sao? Ko những thế, anh ta còn liều mình cứu cô nữa?
Tôi cắn chặt môi để kiềm chế cảm xúc, ngăn ko ình khóc ngay tại đây. Vì sợ Max sẽ đau lòng nên tôi đã ra điều kiện với Vincent ko cho anh ấy biết về buổi họp báo lần này. Tôi cứ tưởng như thế mình sẽ có thể nói đúng theo kịch bản. Nhưng tôi đã nhầm…Cổ họng tôi bây giờ cứ uất nghẹn, ko thể thốt nên lời. Tôi cứ đứng im như trời trồng như thế thật lâu…Bất ngờ, Hero nắm chặt lấy tay tôi…
-Đó chỉ là một màn kịch-anh ấy lên tiếng-Max vì ko muốn kết hôn với cô gái mà gia đình đã chọn nên cậu ta nhờ Eun Hye giả làm người yêu.
-Vậy thì hai người họ đúng là chẳng hề yêu nhau sao?
-Nếu các vị còn tiếp tục những câu hỏi mang tính chất cá nhân như thế thì tôi e rằng buổi họp báo sẽ chẳng thể kéo dài đến 30 phút đâu-Micky gằn giọng.
-4 người chúng tôi ngồi đây làm gì mà các người ko hỏi? Tại sao cứ nhằm vào cô ấy mà chọc khoáy thế?-Xiah dường như cũng đã mất hết bình tĩnh nên gắt lên.
Nhận ra sự căng thẳng trong bầu không khí. Vincent lập tức lên tiếng:
-Có ai còn câu hỏi nào nữa ko? Nếu ko thì buổi họp báo kết thúc ở đây!
Nói rồi anh ấy ra hiệu cho vệ sĩ đưa tôi và 4 người kia ra khỏi phòng họp. Chúng tôi được đưa đến một căn phòng trên tầng 5. Đó là một nơi hoàn toàn yên tĩnh và ko có lấy một bóng người.
-Các cậu có còn tỉnh táo ko đấy hả?-sau khi đã cho vệ sĩ ra ngoài, Vincent gắt-Bảo là ko có quan hệ mà lại đứng ra bảo vệ cho cô ấy lộ liễu như thế. Có là đứa ngốc cũng chẳng tin ấy chứ.
-Vậy chứ ko lẽ cứ ngồi nhìn cô ấy bị bọn họ dồn vào chân tường như thế sao? Tôi ko làm được-Hero lớn tiếng.
-Chuyện này anh là người gây ra còn gì? Tại sao anh ko dám đứng ra tuyên bố rằng mình đã đe dọa Jen để bắt cô ấy phải sống chung với bọn tôi? Tại sao anh chỉ đứng nhìn mà bắt cô ấy phải gánh chịu một mình?-Uno lao vào nắm lấy cổ áo Vincent.
-Cậu tưởng tôi sung sướng lắm đấy chắc? Tôi làm thế cũng chỉ vì muốn tốt cho các cậu…
Mọi âm thanh đột nhiên ù lên rồi chợt tắt ngúm. Trước mắt tôi bây giờ chỉ là một bức màn trắng xóa. Đầu óc trống rỗng, thân thể rã rời. Tôi ngồi phịch xuống đất. Nước mắt tuôn rơi lã chã…Hết rồi! Tất cả đã hết thật rồi!…Toàn thân tôi đau buốt như thể bị hàng ngàn mũi dao đâm xoáy vào. Đầu đau đến mức ko thể nghĩ được gì, chỉ muốn nổ tùn ra…Tôi muốn khóc thật to, hét thật lớn để vơi bớt nỗi đau trong lòng nhưng sao ko làm được…Cổ họng cứ nghẹn ứ lại như bị một cái gì đó chặn lại…
Và rồi ko hiểu sao tôi lại ko thể khóc được nữa. Nước mắt dường như chảy ngược lại vào trong. Dù có cố gắng đến mấy thì cổ họng vẫn cứ nghẹn đắng, ko thể nào phát ra âm thanh. Trong giây phút ấy tôi như ko còn nhận thức được gì xung quanh…Tôi đứng dậy…bước đi…mà ko hề biết rằng mình đang đi đâu…sẽ đi đâu…Bất chợt tôi mất thăng bằng và ngã khuỵu xuống. Một cánh tay đỡ lấy tôi và nhấc bổng tôi lên.
-Jenny! Để anh đưa em ra xe. Chúng ta trở lại Mĩ nhé!-giọng Jung Hoon vang lên.
Jung Hoon?…Trở lại Mĩ?…Nghĩa là…tôi phải kết hôn với anh ấy?…Chỉ nghĩ đến đó thôi tôi đã giật phắt người. Như một người đang trong cơn mộng mị bất chợt choàng tỉnh giấc, tôi vùng vẫy và la lên:
-Bỏ em xuống! Em ko muốn về Mĩ! Bỏ em xuống!
Thế nhưng dường như đã quá muộn. Trước mắt tôi là bố mẹ, Bi, Kyo và Moon. Bên cạnh họ là chiếc ô tô đang nổ máy, chực chờ tôi bước lên là sẽ phóng ngay đi. Ở đằng sau có tiếng bước chân đuổi theo và tiếng gọi tên tôi:
-Jen! Bỏ cô ấy xuống!
-Jen! Jen!
Jung Hoon giữ chặt tôi hơn và bước đi nhanh hơn. Mặc cho tôi cố sức vùng vẫy và kêu gào, Bi và Jung Hoon vẫn đặt tôi vào xe. Tôi đập cửa thật mạnh nhưng vô ích, nó đã bị khóa chặt. Chiếc xe lao đi vun vút…
Tôi xoay người, áp sát mặt vào chiếc kính ở đuôi xe…Uno, Hero, Xiah, Micky và còn có cả Max, tất cả bọn họn đang đuổi theo sau…Bóng họ cứ mờ dần…mờ dần. Và tiếng họ gọi tên tôi cũng nhòa dần rồi im bặt…
Chưa bao giờ tôi thấy mình hoảng loạn và bất lực hơn lúc này. Toàn thân tôi chẳng còn một chút sức lực nào nữa…Khóc lóc ko, kêu gào ko, tay chân hoàn toàn bất động. Và rồi tôi ko còn hay biết gì nữa…
******************************
Max.
Chúng tôi ko tài nào đuổi kịp. Chiếc xe chở Jen càng lúc càng xa hơn… và cuối cùng là mất hút. Tôi ngồi phịch xuống dưới lòng đường. Nước từ khóe mắt ứa ra. Đây là lần thứ 2 trong đời tôi khóc vì một người con gái. Trái tim tôi đau đớn như bị ai đó bóp nghẹt. Tôi đã đến quá trễ! Khi đọc xong bức thư của Jen tôi lập tức chạy đến đây. Nhưng…đã ko còn kịp nữa…Jen! Tại sao cô ấy có thể đối xử với tôi như vậy? Tại sao cô ấy nói yêu tôi rồi ngay sau đó lại vội rời bỏ tôi?…Tôi là một thằng bất tài vô dụng! Đã dùng hết tất cả mọi cách, kể cả kế sách hèn hạ nhất là nói dối mà vẫn ko thể nào giữ được người mìnhyêu, vẫn để tuột mất cô ấy…Tôi đã ko dám đường đường đứng ra bảo vệ người mình yêu và đấu tranh cho tình yêu của mình. Chỉ có thể trốn tránh như con rùa rụt cổ…Phải làm sao đây? Tôi ko muốn mất Jen. Nhất định phải đưa cô ấy trở về bên cạnh tôi. Nhất định phải thế…dù có khó khăn đến mấy…
-Cô ấy đi rồi!-Hero ngồi phịch xuống cạnh tôi, thất thần nói.
-Thật sự Jen chán ghét nơi này, chán ghét chúng ta đến mức độ ấy sao?-Uno hỏi bằng giọng đau đớn.
-Chúng ta đã làm phiền cô ấy nhiều rồi, đã đến lúc phải buông cô ấy ra-Xiah nói nhỏ.
-Phải rồi! Ở với chúng ta, Jen luôn phải chịu ấm ức, đau khổ. Chi bằng cứ để cô ấy được ra đi, chúc phúc cho cô ấy-Micky nói mà nước mắt cứ chảy dài…
-Đây là thư Jen gửi lại, các anh đọc đi-tôi đặt bức thư lên tay Hero rồi đứng dậy bỏ đi.
Từng câu, từng chữ trong bức thư như muốn xé nát tim gan tôi…
Shim Chang Min, Kim Jae Joong, Jung Yun Ho, Park Yu Chun, Kim Jun Su!…Có lẽ đây là

Trang: [<] 1, 59, 60, [61] ,62

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT