watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:57 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6517 Lượt

cả tạo nên sự hoa lệ…
Max và tôi tay trong tay đi dạo vòng quanh khu phố…Hết ghé vào hàng quần áo rồi lại đi vào cửa hàng ăn…Chưa bao giờ tôi lại thấy vui như lúc này. Mọi lo toan, phiền muộn dường như đã ko còn chỗ đứng ở trong lòng. Cái cảm giác thoái mái này đã lâu lắm rồi tôi ko còn đc cảm nhận…Tôi cười, chẳng phải là nụcười ko rõ cảm xúc như trước đây, mà lần này là nụ cười hạnh phúc…
Max thì vẫn thế, vẫn tham ăn như thường. Ko hiểu sao trông anh ấy gầy như thế mà cái dạ dày lại lớn kinh khủng. Max ăn liên tục, ko ngừng nghỉ. Hết món này lại đến món kia…Snack, bánh ngọt, kẹo mút, chocolate, tokpukki,…Thấy mà phát sợ! Sao anh ấy lại ko bị phát phì thế nhỉ? Tôi nghĩ mãi mà ko ra…Trong khi tôi lại chẳng dám ăn thứ gì để giữ vóc dáng…Thật ông trời quá bất công.
Nơi cuối cùng chúng tôi đến là công viên. Tôi cố tính chọn cái ghế đá trước đây hai chúng tôi đã từng ngồi và cũng vòi vĩnh Max mua kem tại cái quán kia…Giá như tôi có thể quay lại được khoảng thời gian ấy…Giá như lúc đó tôi biết trân trọng những phút giây ở bên Max hơn…Giá như đừng có những trận gây gổ…Giá như…giá như…Nhưng tất cả đều đã là quá khứ, đã quá muộn để sửa chữa, để quay lại…
-Hey! Làm gì mà thẫn thờ như con cá cờ vậy?-Max áp hộp kem mát lạnh vào má tôi-Anh mới đi có một chút mà đã nhớ anh rồi sao?-anh ấy ngồi xuống cạnh tôi, cười cười.
-Nằm mơ à?-tôi đỡ lấy hộp kem, bĩu môi- Có cần em giúp anh trở về thực tại ko?-tôi vừa nói vừa đưa tay cấu mạnh vào sườn Max.
-Aaahhhh! Đau anh, Jen! Đau lắm đấy!-Max hét to và nhảy dựng lên.
Bất chợt hộp kem tuột khỏi tay anh ấy, rơi xuống đất. Kem bên trong chảy hết cả ra ngoài…Max chợt im bặt. Khuôn mặt từ bất ngờ, dần dần chuyển sang nhăn nhúm lại. Anh ấy cũng thôi nhảy dựng lên mà đứng im một chỗ. Rồi đột nhiên Max ngồi phịch xuống ghế, giậm chân đành đạch xuống dưới nền:
-Á…à…a! Ko biết đâu! Bắt đền em đấy-Max mếu máo-Đền cho anh hộp kem khác đi!
-Minnie! Em xin lỗi, em đâu có cố ý (chỉ là cố tình thôi ^^). Mà lỗi một phần là tại anh chứ bộ? Ai bảo anh ko cầm chặt hộp kem vào?-tôi nhanh chóng chuyển lỗi sang Max.
Anh ấy quay phắt về phía tôi. Nhưng lại ko thèm nhìn tôi mà chỉ chăm chăm vào hộp kem trên tay tôi. Bặc-trong giây lát, anh ấy đã cướp hộp kem từ tay của tôi. Rồi sau đó ngốn đầy một miệng toàn kem là kem.
-Này!-tôi hét toáng lên-Anh nỡ làm thế với em hả? Con trai gì mà lại đi giành với con gái một hộp kem. Anh trọng thức ăn khinh em hả?
-Cái này anh chỉ lấy lại những gì anh đáng có thôi. Em thông cảm nhé!-Max vét sạch kem còn lại trong hộp cho vào miệng, cười hề hề.
Tôi lườm Max một cái thật sắc rồi quay ngoắt đi. Đúng là cái nết nó ăn sâu vào trong người, ko bỏ được. Giành giật thức ăn với cả người yêu. Thật chẳng ra làm sao! Min là đồ con lợn xấu xí, hôi hám. Đồ tham ăn!-tôi lầm bầm trong miệng.
Này! Còn giận anh đấy huh?-Max vừa đặt hộp kem rỗng vào sọt rác gần đó, vừa quay sang tôi hỏi. Sau đó anh ấy hích nhẹ tay vào người tôi.
-Thèm vào! Giận làm gì au già?-tôi hất mạnh tay Max ra.
-Hì…Cái mặt nhăn nhúm như thế kia mà bảo là ko giận-anh ấy nhìn tôi cười cười-Lần này đi chơi vui thật đấy nhỉ? Lần sau lại tiếp tục phát huy nhá?
Lời nói ấy như một mũi dao nhọn, đâm xoáy vào tim tôi…nhức nhối…đau buốt…Đây đã là lần cuối cùng rồi. Sẽ ko bao giờ còn có lần sau…ko bao giờ…
Tôi vòng tay ôm lấy cánh tay của Max, tựa đầu vào vai anh ấy.
-Minie! Từ giờ anh chỉ được nghe em nói, ko được phép lên tiếng đâu đấy nhé!-tôi nói bằng giọng trầm đều…
-Uh!-Max khẽ gật đầu.
-Em…em yêu anh-tôi nói nhỏ…thật nhỏ…gần như là thì thầm với chính bản thân.
Một nụ cười khẽ nở trên môi, Max vòng tay ôm lấy vai tôi, đặt đầu tôi tựa vào vòm ngực rộng của anh ấy…Bàn tay còn lại siết chặt lấy tay tôi…Không gian xung quanh dường như chìm vào im lặng…Tôi nhắm mắt…dần dần đi vào giấc ngủ…một giấc ngủ bình yên nhất…
Sáng hôm sau.
Khẽ bước vào phòng Max, anh ấy vẫn còn đang ngủ. Tuy rất muốn đến gần ngắm thật kĩ Max để có thể ghi nhớ được chính xác từng đường nét trên gương mặt anh ấy. Muốn được một lần chạm tay vào mái tóc của anh ấy…Nhưng tôi sợ! Sợ sẽ làm Max tỉnh giấc…
Đặt bức thư mà tôi đã viết gần như suốt đêm qua lên bàn. Sau đó nhẹ nhàng bước ra. Lúc cánh cửa phòng Max đóng lại cũng là lúc tình yêu chúng tôi kết thúc…Từ giờ hai chúng tôi sẽ ko còn có thể gặp lại nhau…Nước mắt tưởng chừng như đã khô cạn, giờ đây lại tràn đầy…Chia tay là một một điều ko hề dễ dàng và chia tay với người mình yêu lại càng khó khăn gấp nhiều lần. Vậy nên mặc dù đã chuẩn bị tâm lý rất kĩ lưỡng, tôi vẫn ko thể ko đau…
-Eun Hye! Đến giờ rồi!-giọng Vincent vang lên bên tai.
Tôi nhanh chóng gạt hết những giọt nước mắt và bước theo anh ta ra xe.
Tại buổi họp báo.
Tôi vừa bước xuống xe đã bị vô số những nhà báo, phóng viên và cả những fan hâm mộ DB ùa tới vây quanh. Những người bảo vệ đã khá vất vả mới ngăn cho họ ko làm tổn hại đến tôi. Những ánh đèn flash của máy ảnh chớp nháy liên hồi…những ánh đèn của máy quay phim chiếu thẳng vào mặt…Những tiếng hò reo, la ó…những câu hỏi…Tất cả tạo nên một sự hỗn loạn. Nó khiến tôi thấy khó thở và chóng mặt kinh khủng…
Vào được trong phòng họp, tôi mới có thể thở được…Mọi người đều đã chờ sẵn ở đó. Các phóng viên và cả 4 người DB. Một không gian im ắng trái ngược hẳn với bên ngoài. Tất cả đều đổ dồn

ánh mắt về phía tôi. Ánh đèn flash lại tiếp tục chớp sáng nhưng lại ko làm tôi cảm thấy quá khó chịu như khi nãy. Có lẽ bởi trong căn phòng này, mọi thứ ko hỗn loạn như ngoài kia…
Tôi bước vào chỗ ngồi-bên cạnh Hero…Cuộc họp báo bắt đầu!
-Vì lý do sức khỏe nên hôm nay sẽ ko có Max. Cuộc họp báo sẽ chỉ kéo dài trong 30 phút, sau đó chúng tôi sẽ ko cung cấp thêm bất kì thông tin nào nữa. Vì thế mọi người chỉ nên hỏi những câu thật cần thiết thôi-Vincent lên tiếng, mở màn buổi họp báo.
-Dạo gần đây có nhiều thông tin cho rằng cô Yoon có quan hệ trên mức bình thường với DB. Ko những thế lại còn sống chung dưới một mái nhà với họ nữa. Cô giải thích sao về việc này?-một phóng viên lên tiếng hỏi.
-Chuyện tôi sống cùng với họ là có thật. Nhưng tôi ko hề có bất cứ một mối quan hệ gì với 5 người ấy hết-vì đã lường trước được câu hỏi này nên tôi đã chuẩn bị khá kĩ lưỡng-Thật ra thì tôi là một fan hâm mộ của DB. Vì muốn được tiếp cận thần tượng nên tôi đã trốn gia đình sang đây, tìm mọi cách để được học cùng một lớp với Max. Và may mắn hơn nữa là trong thời gian ấy nhà của họ có tuyển chọn người giúpviệc, thế nên tôi được vào đó dưới thân phận là người giúp việc. Tất cả chỉ có thế!
-Nói vậy thì tại sao trong một buổi họp báo gần đây, Hero lại tuyên bố cô và anh ta đang yêu nhau?-một người khác tiếp tục.
-Vâng! Là bởi vì lúc ấy tôi đang mắc phải căn bệnh Bạch cầu. Bác sĩ

Trang: [<] 1, 58, 59, [60] ,61 ,62 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT