watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:57 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6532 Lượt

cho những người xung quanh ko bị tổn thương vì tôi? Chưa bao giờ tôi thấy mình bất lực như lúc này…Tôi đau quá…Đau vô cùng…Một đứa như tôi ko đáng để được nhận những tình cảm sâu nặng như thế từ họ…Ko đáng để họ bất chấp nguy hiểm như thế…Ko xứng đáng một chút nào…Tôi ko những ko thể đáp trả lại tình cảm của họ mà lại còn luôn khiến họ phải lo lắng, phải vì tôi mà chịu nhiều tổn thương. Tôi là một con nhỏ đáng ghét….đáng chết…
-Tại sao các anh lại làm thế hả? Em có bảo các anh phải liều mình vậy ko?-tôi gắt lên-… Mọi người thà giết tôi đi còn hơn-giọng nghẹn lại, tôi ngồi phịch xuống đất. Nước mắt cứ tuôn trào…tuôn trào…
-Jen! Em ko sao chứ?-giọng Max vang lên bên tai. Anh ấy đỡ tôi đứng dậy. Sau đó quay sang sừng sộ với 4 người kia-Các người đã làm gì cô ấy hả?
Tôi hất mạnh tay Max ra, sau đó bước đi. Chẳng biết là vì giận 3 người kia hay là vì cảm thấy có lỗi với họ mà ngay bây giờ đây, tôi ko còn dũng khí để đối diện với họ nữa…Tôi cứ đi…đi mãi…như một người mộng du. Cũng may là 4 người ấy ko đuổi theo. Chứ nếu ko, tôi cũng ko biết mình sẽ phun ra những lời lẽ cay độc gì với họ nữa…
Bất chợt, có một ai đó đi ngược chiều tông vào tôi khiến tôi ngã phịch xuống sàn nhà. Không một lời xin lỗi từ người ấy, cũng chẳng có bất kì một hành động gì, chí ít là đỡ tôi dậy. Ngẩng mặt lên, người đang đứng trước mặt tôi là Tae Hee. Cô ta khẽ mỉm cười-một nụ cười mang đầy sự khiêu khích. Sau đó cô ta bỏ đi. Lúc này tôi chẳng có tâm trạng nào để mà tranh cãi hay “đấu tranh” với cô ta nên tôi cũng ko buồn lên tiếng…
Đứng dậy, bước đi thêm được vài bước thì tôi phát hiện ra mình đang là tâm điểm chỉ trỏ của hầu hết các cô y tá ở gần đó.
-Cô ta đó phải ko?-một người trong số họ chỉ tay về phía tôi.
-Cái bản mặt lăng loàn đó thì lẫn đi đâu được chứ?-cô gái đứng bên cạnh người vừa hỏi lên tiếng trả lời-Thật ko biết xấu hổ. Còn dám vác mặt đi lung tung nữa chứ. Ko hiểu cô ta có gì mà Max lẫn Hero đều “mê” nhỉ?
-Ôi trời! Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén. Ông bà ta ngày xưa đã nói là đố có sai. Ko chừng cả 5 người DB đều trúng phải bùa mê thuốc lú của cô ta ấy chứ-một người khác lớn tiếng nói.
-Em ko hiểu?-cô gái đầu tiên hỏi lại.
-Có gì mà ko hiểu? Cậu có đọc báo sáng nay chưa? Họ bảo rằng cô ta đã sống chung với 5 người DB hơn 1 năm nay rồi. Thử nghĩ xem, một đứa con gái sống chung với 5 người con trai thì sẽ xảy ra chuyện gì nào?-một y tá khác từ đâu chạy lại tham gia cuộc nói chuyện. Cô ta vừa nói vừa nhìn chằm chằm vào tôi.
-Có trời mới biết là có xảy ra chuyện gì hay ko-cả 3 người còn lại đồng thanh đáp. Sau đó tất cả phá lên cười.
Tôi bịt chặt tai mình lại và chạy thật nhanh ra khỏi đó. Những lời nói của bọn họ như những nhát dao nhọn đâm xoáy vào người tôi. Đau đớn tột cùng…Vậy là mọi chuyện đã bị vỡ lỡ ra hết cả rồi! Sau này 5 người kia sẽ thế nào đây? Danh tiếng, sự nghiệp bấy lâu nay họ gầy dựng, giờ chẳng lẽ phải tan thành cát bụi hay sao chứ? Tất cả đều là do tôi…Do tôi quá ngu ngốc, quá bồng bột khi nhận lời Vincent. Để giờ đây hối hận đã ko còn kịp nữa rồi….Chúa ơi! Xin người hãy cho con biết con phải làm gì đây? Làm gì thì mới có thể cứu vãn được mọi chuyện?…Xin Người hãy chỉ đường cho con. Con thật sự đã lạc lối…đã ko còn biết được mình phải tiếp tục đi theo con đường như thế nào nữa…
-Cái gì? Chuyện đó là sao? Cậu nói rõ lại cho tôi nghe nào!-giọng bố tôi vang lên.
Tôi khựng lại. Trước giờtôi ghét nhất việc nghe lén chuyện của người khác. Nhất là chuyện của bố. Nhưng lần này, nghe giọng điệu của ông, ko hiểu sao tôi lại linh cảm đã có chuyện gì rất quan trọng đã xảy ra. Bố tôi là một người khá bình tĩnh, ông rất hiếm khi bộc lộ sự tức giận hay lo lắng của mình. Vậy mà hôm nay, ông lại như thế…tôi ko làm sao yên tâm mà đi được. Thế nên tôi quyết định nghe thử chuyện gì đang xảy ra.
-Vâng! Các cổ đông đã biết vụ scandal của cô Eun Hye nên họ đang làm ầm lên và một số người còn đòi chủ tịch và cô Eun Hye phải đứng ra giải quyết cho ổn thỏa chuyện này. Và…và còn… -thư kí của bố tôi ấp úng, ông ta lấm lét đưa mắt nhìn bố tôi chờ đợi một sự đồng ý mới tiếp tục nói-và họ còn đòi hỏi từ phía chủ tịch lẫn cô Eun Hye một lời xin lỗi trước toàn thể nhân viên của tập đoàn và cả trước dư luận nữa.
-Thật chẳng ra gì. Tôi mới vắng mặt mấy ngày mà đã loạn hết cả lên rồi-bố tôi gắt- Con gái tôi đã làm gì sai chứ? Nó chẳng có lỗi nên chẳng phải xin lỗi ai hết. Nó là một đứa con gái ngoan, được dạy dỗ tử tế. Làm sao có thể so sánh như những đứa khác được chứ?-ông nói như tự trấn an mình-Tất cả chỉ là cái cớ cho họ gây chuyện thôi. Bằng mọi giá, cậu hãy dập tắt hết tất cả những tin đồn ko hay về Jenny đi. Càng nhanh càng tốt!
-Vâng, tôi hiểu rồi!-vị thư kí gật đầu- À! Ngay bây giờ chủ tịch về Mĩ ngay chứ? Tôi sẽ chuẩn bị máy bay…
-Jenny vẫn còn đang đau ốm như thế. Tôi làm sao có thể bỏ mặc nó ở đây mà đi về đó chứ-bố tôi thở dài- Cậu hãy giúp tôi đứng ra liên lạc với ông Kim và những cổ đông đứng về phía ta…-giọng bố tôi nhỏ dần…nhỏ dần. Không biết là vì ông đã đi xa chỗ tôi đang đứng hay là vì những tiếng nấc nghẹn ngào ngày một lớn của tôi đã che lấp hết mọi tiếng động xung quanh…Có lẽ là cả hai…
Tôi tuột dần…tuột dần…cho đến khi cả người ngồi bệt xuống dưới sàn nhà. Tôi phải lấy hai tay bịt chặt miệng để ko phát ra tiếng nấc quá lớn. Tôi ko muốn bất cứ ai thấy cảnh đáng xấu hổ này của mình…Trước giờ tôi luôn oán trách bố vì ông ko hề chăm sóc hay lo lắng cho tôi như những ông bố khác vẫn làm. Nhưng đến bây giờ thì tôi đã hiểu…Ông khác với tất cả những ông bố trên thế gian này. Ông theo dõi tôi từ xa, thầm lặng giúp tôi đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã. Vậy mà trước giờ tôi đâu hề hay biết…Một đứa con như tôi, thật sự quá bất hiếu…
Không được rồi! Tôi ko thể để ọi chuyện tiếp diễn như vậy được nữa. Bấy lâu nay tôi đã làm bố mẹ phải phiền lòng nhiều. Bây giờ là lúc cần phải trở về lại vị trí của một người con-một người con ngoan như lời bố tôi đã nói. Mọi chuyện đã đi quá xa rồi, đã đến lúc phải chấm dứt. Tôi phải dừng lại, chọn một con đường khác ình. Nếu cứ tiếp tục bước theo con đường cũ sẽ khiến cho cả tôi lẫn những người mà tôi yêu quý đều bị tổn thương nặng nề…
Minnie! Xin lỗi anh! Em ko thể cùng anh bước tiếp chung một con đường nữa rồi. Chúng ta chỉ có duyên nhưng ko có phận. Tất cả đều đang chống đối lại tình yêu của chúng ta. Em thật sự đã ko còn đủ dũng khí để tiếp tục cùng anh…Mọi thứ như đang vây chặt lấy em, như nuốt chửng em…Em ko chống cự nổi nữa!… Xin lỗi! Em buộc phải bỏ cuộc ở đây!… Minnie…Minnie…xin lỗi…ngàn lần xin lỗi anh…
Nước mắt giờ đây lại ráo hoảnh trên đôi mắt tôi. Có lẽ bấy lâu nay tôi đã sử dụng chúng quá nhiều rồi. Lòng quặn thắt, đau đớn đến tột cùng… Tôi vịn tường, khó

Trang: [<] 1, 54, 55, [56] ,57,58 ,62 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT