|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
đưa tên kia lên. Tôi không biết cảm giác mà tôi dành cho tên kia là gì, nhưng trong tôi có một sự sợ hãi mơ hồ. Tôi thấy mình giống như một con mồi đã xa vào bẫy của tên kia; giống hệt như một tù nhân đã bị nhốt trong một tòa lâu đài làm bằng sắt thép, và tên kia là chủ nhân của tôi, là ác quỷ mà tôi đang thấy sợ hãi và đang muốn tránh xa.
Lên đến phòng tôi. Đầu tiên, tên kia vuốt ve đầu con chim bồ cầu, tên kia mỉm cười nói chuyện với nó, sau đó tên kia ôm nó vào lòng.
Con chim bồ câu thân thiết để cho tên kia ôm, thậm chí nó còn cọ đầu vào tay của tên kia.
Tôi tròn xoe mắt nhìn. Kể từ gặp tên kia, tôi thấy động vật rất thích và có cảm tình với tên kia.
Tôi liệu có nghĩ xa quá không khi cho rằng tên kia là một người xấu ?
Tên kia đặt trả con chim vào chiếc rổ đan bằng nan tre.
_Em không đi thay quần áo để đi học sao ?
Tôi lúc này mới hoàn hồn. Thu lại ánh mắt nhìn tên kia chăm chú của mình, tôi mở cửa tủ quần áo.
Tên kia chống tay vào cửa tủ, cằm tên kia đặtnhẹ lên đỉnh đầu tôi.
_Sáng nay, em có thể bỏ mớ tóc giả và cặp kính giả cận to đùng trên mắt được không ?
Tôi lúng túng đáp.
_Em…em đội tóc giả và đeo kính quen rồi. Bây giờ không đội tóc giả và đeo kính, em thấy không quen.
Tên kia xoay người tôi lại. Một tay tên kia nâng cằm tôi lên, một tay quẹt nhẹ vào má tôi.
_Em đừng suy nghĩ nhiều quá. Chẳng phải bây giờ em là người yêu của anh sao ? Nếu họ dám làm gì em, anh sẽ bảo vệ em.
Tôi ngây dại nhìn tên kia. Lần đầu tiên, tôi mới được một người con trai nói là sẽ bảo vệ tôi. Tôi biết bằng vào khả năng của mình, tên kia nhất định có thể bảo vệ và che chở cho tôi. Dù cảm giác đề phòng và không thấy an toàn mà tôi dành cho tên kia vẫn không giảm bớt, nhưng những lời mà tên kia vừa nói với tôi, tôi tin là thật.
Sáng nay không giống như những buổi sáng. Tôi hôm nay mới là chính tôi. Không còn đội tóc giả và đeo kính, nên tôi ăn mặc khác mọi ngày. Đồ yêu thích của tôi luôn là quần jean nên tôi mặc một chiếc quần jean màu xanh bạc màu ở gối, mặc một chiếc áo phông nữ dài tay chít eo màu hồng nhạt. Mái tóc dài ngang lưng màu hạt dẻ của tôi buông xõa.
Khi đứng ngắm nhìn hình ảnh của mình trong gương, tôi mở to mắt nhìn. Tôi hôm nay trông rất dễ thương và xinh đẹp. Nhìn đôi mắt to tròn đen láy và mơ mộng của tôi, tôi biết mình đã hoàn toàn thay đổi khi dính vào ái tình.
Lúc tôi mở cửa phòng tắm để bước ra ngoài, tên kia mỉm cười nhìn tôi. Đôi mắt xanh biếc giống như là da trời của tên kia giờ sáng rực và nóng cháy giống như một ngọn lửa đang thiêu đốt tôi.
Nắm lấy tay tôi, tên kia lôi tôi đi xuống lầu.
Túi sách của tôi đã bị mất, nên tôi phải dùng tạm một chiếc túi sách đã cũ khác. Tôi dự định chủ nhật này, khi đi siêu thị để mua giấy dán tường, tiện thể tôi sẽ sắm một chiếc túi sách mới.
Tôi muốn đi học bằng xe đạp điện màu đỏ hiệu Yahama của mình, nhưng tên kia không chịu. Tên kia nói rằng chúng tôi đang trong thời gian tìm hiểu nhau, nên cần phải dành nhiều thời gian ở bên nhau. Tôi vì không thể cãi lý được với tên kia, nên để cho tên kia lái xe đưa tôi đến trường học.
Cảm giác được đi học với một người con trai có thể khiến cho mình rung động, và mê say thật hưng phấn và tuyệt diệu. Tôi đã trở nên bẽn lẽn và thẹn thùng. Tôi của hôm nay, không giống tôi của hôm qua. Tôi đang thay đổi.
Sáng nay, tên kia mặc một chiếc quần jean màu xám bạc ở hai bên đùi, và một chiếc áo thun nhún bèo màu đen dài tay. Cách ăn mặc của tên kia khiến cho người khác thấy bí ẩn và không thể rời mắt. Một người con trai khi đã có đủ vẻ đẹp bề ngoài và vóc dáng thì dù có ăn mặc tùy tiện như thế nào, người khác cũng không thể lờ đi, cũng không thể ngăn được ý nghĩ ước ao và khát khao muốn được ngắm nhìn người đó.
Lái xe vào đúng nơi quy định của trường, tên kia dừng lại.
Tôi thay vì chờ tên kia xuống mở cửa xe cho mình, tôi đã tự động mở cửa xe, sau đó bước xuống.
Trước ánh mắt tò mò, xen lẫn ghen tị và tức giận của bọn con gái xung quanh, tôi bình tĩnh xốc gọn túi sách trên vai.
Tên kia sánh bước cùng tôi đi trên sân trường. Vừa đi tên kia vừa cười.
Tôi hiện giờ là tâm điểm chú ý của mọi người xung quanh. Những tiếng bàn tán, xì xầm to nhỏ vang lên.
Hay thật ! Mấy hôm trước, tôi ăn mặc giống như một con điên bị điện giật, họ cũng để ý đến tôi. Nay tôi thay đổi, ăn mặc khác đi, đầu tóc không còn bù xù, và mắt không còn đeo kính nữa, họ cũng bình phẩm về tôi. Tôi đoán chỉ một lát nữa thôi, tin tức và hình ảnh tôi cùng xuất hiện và sánh đôi với tên kia đến trường, sẽ là đề tài nóng hổi cho bọn nữ sinh trong trường bàn tán và nói chuyện phiếm với nhau.
Đi đến khu B của trường cấp ba Anh Khoa, tôi mỉm cười chào tên kia.
Tên kia liền nắm lấy tay tôi, trước con mắt của mọi người xung quanh, tên kia cúi xuống thì thầm vào tai tôi.
_Giờ ra chơi, em nhớ xuống canteen của trường. Anh muốn mời em ăn.
Tôi run bắn cả người. Cử chỉ và hành động tự nhiên của tên kia, khiến tôi không thích ứng nổi. Mới hôm qua tôi và tên kia còn là kẻ thù của nhau. Thế mà, chỉ sau có một đêm, tôi và tên kia lại mỉm cười, nắm lấy tay nhau như thể hai chúng tôi đã thân thiết và biết nhau từ lâu ? Không có nhầm lẫn gì ở đây chứ ? Sao mọi chuyện lại diễn ra nhanh như thế ?
Trong khi tôi còn bần thần cả người, tên kia hôn nhẹ lên phá má tôi. Cười ngọt ngào và vẫy tay chào tôi. Một tay đút quần, một tay cầm cặp sách màu đen, tên kia bước đi.
Tôi đứng chết lặng một chỗ, mặt đỏ tôi đỏ bừng, còn trái tim tôi đập thật nhanh. Thêm một lần nữa, tôi nghĩ rằng mình đang mơ. Tôi không dám tin là mình đã có bạn trai. Mà tên kia lại là hotboy của trường.
A…a….a…! Tôi chết mất ! Trong tôi không ngừng gào thét. Lẽ ra có được một người bạn trai trên cả tuyệt vời như tên kia, tôi phải cảm thấy vui mừng và hạnh phúc mới đúng. Tại sao tôi chỉ thấy hốt hoảng và sợ hãi thế này ?
Bỏ qua ánh mắt muốn giết người của bọn con gái đang đứng ở xung quanh, tôi lững thững đi lên lầu.
Chương 16
Bước vào lớp, tôi nhận được những ánh mắt sững sờ, kinh ngạc và tò mò của bọn bạn trong lớp. Họ tưởng tôi đang đến nhầm lớp, hay là một học sinh mới.
Tôi đi về cuối lớp, đặt túi sách lên chiếc bàn quen thuộc, tôi ngồi xuống.
Chưa kịp ngồi ấm chỗ, hai cô bạn trong lớp nhanh chóng tiếp cận tôi.
_Bạn là học sinh mới ở đây à ?
Tôi im lặng không đáp. Tôi thấy họ không nhận ra tôi cũng đúng. Tôi thay đổi quá nhiều, không chỉ cách ăn mặc, mà ngay cả khuôn mặt và mái tóc cũng khác.
Tưởng tôi còn ngại ngùng và không quen với người lạ, nên hai cô bạn lại tiếp tục.
_Bạn không nên ngồi ở đây, chỗ này đã có một bạn khác ngồi rồi. Bạn ấy rất dữ, mình khuyên bạn, nên chọn một chỗ khác để ngồi đi.
Tôi rất muốn cười, rất muốn mở miệng cám ơn “lòng tốt” của
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




