|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
trên vai, tôi phóng ra khỏi lớp với tốc độ của một vận động viên chạy cự li 100 m trong vòng có mấy phút.
Cả lớp há hốc mồm nhìn tôi. Kể từ khi học cùng với họ, tôi luôn khiến họ phải ngạc nhiên và đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. Vì tôi, trái tim nhỏ bé của họ đã liên tục đập nhanh, và tinh thần của họ luôn hoảng loạn.
Đi trên hành lang của lầu hai, tôi thấy tên kia đang tiến về tiền sảnh của khu B nơi mà tôi đang học. Tôi muốn gào thét. Tên kia định sang đây để đón tôi cùng về hay sao ?
Tôi chuyển hướng từ đi cầu thang ở giữa căn nhà, chuyển sang đi cầu thang ở bên hông nhà.
Vừa chạy xuống từng bậc cầu thang, tôi vừa kéo mũ áo thun lên chùm kín đầu. Tôi chạy băng qua sân trường, sau đó tiến nhanh ra cổng trường.
Tôi rẽ phải, sau đó đi nhanh trên vỉa hè chật ních học sinh và phụ huynh đến đón con em của mình.
Trường tôi gần trung tâm thành phố, lại gần đường cái chính nên lúc nào cũng ồn ào, và thường xuyên bị ách tắc giao thông.
Trên vỉa hè mà tôi đang đi, thỉnh thoảng cũng có vài cây xanh được trồng để che mát cho con đường xi măng bỏng cháy mỗi khi mùa hè đến, và giảm bớt ô nhiễm môi trường do khói bụi và khói săng do xe máy và ô tô thải ra.
Đang đi, tôi nghe có tiếng còi xe máy.
Tôi dừng lại, rồi quay sang nhìn.
Khi đã xác định được chàng trai đang đi chiếc xe máy Honda Fortune màu đen có viền đỏ là Khánh Phương, tôi thở ra một hơi nhẹ nhõm.
Anh mỉm cười hỏi tôi.
_Em có muốn đi nhờ không ?
Tôi quay lại nhìn về phía sau. Tôi muốn xác minh xem tên kia hiện giờ đang ở đâu, tên kia có vì sự biến mất của tôi mà nổi điên lên không ?
_Lên xe đi ! Anh sẽ trở em về.
Tôi định từ chối, nhưng lại
sợ nếu tên kia mà bất chợt lái chiếc xe mui trần màu đỏ ra đây, rồi bắt gặp hình ảnh tôi đi bộ trên vỉa hè thì thế nào tên kia cũng dùng những cách kì cục và khủng khiếp để trừng phạt tôi, nên tôi nhận lời đề nghị của Khánh Phương.
Tôi nhận chiếc nón bảo hiểm trên tay anh, rồi đội vào đầu. Trèo lên xe, tôi bấu nhẹ vào áo khoác bằng da màu đen của anh.
Anh nổ máy, rồi lái đi.
Tôi không hề biết rằng mọi hành động và hình ảnh của tôi đều lọt vào mắt của tên kia. Mà kể cả việc tên kia không nhìn thấy tận mắt việc tôi đi nhờ xe của Khánh Phương, cũng có người khác nói lại cho tên kia biết. Ở trường chỉ có mấy chàng trai được mang biệt danh “hotboy”, bọn con gái làm sao có thể bỏ qua.
Trên đường đi, giọng nói của anh hòa lẫn cùng tiếng ồn ào của các phương tiện giao thông đang đi trên đường và tiếng gió.
_Em có muốn ăn cơm trưa cùng anh, sau đó chúng ta cùng nhau đi ngắm cảnh trời chiều ở ven sông không ?
Tôi bây giờ ớn nhất là phải ở nhà một mình và phải đối diện với tên kia. Tôi muốn tránh xa tên kia càng xa càng tốt.
Thấy gợi ý của Khánh Phương rất hay, nên tôi gật đồng ý.
Anh đưa tôi đến một quán ăn gần ven sông. Chúng tôi vừa ăn cơm trưa, vừa có thể ngắm cảnh sống nước hữu tình ở bên dưới.
Tôi gọi một ly sinh tố trái cây, một bát mỳ ý, và một đĩa rau. Phần ăn của tôi lúc nào cũng đơn giản như thế.
Khánh Phương gọi một ly cà phê, một đĩa gà rán, và cũng gọi một đĩa mỳ ý giống như tôi.
Cách trang trí trong quan khá đơn giản. Xung quanh có nhiều cây xanh và hoa tươi. Vào trong quán, tôi có cảm giác như đang được thưởng thức một bữa tiệc giữa thiên nhiên tươi mát và trong lành.
Nhấp một ngụm cà phê, Khánh Phương lên tiếng phá tan đi không khí im lặng giữa tôi và anh.
_Em và Hoàng Anh đã quen biết nhau lâu chưa ?
Đũa mỳ ý trên tay tôi dừng lại giữa không trung, tôi không thể nuốt nổi khi nghe anh nhấc đến tên của tên kia.
_Em và anh ấy chỉ mới gặp nhau được mấy hôm.
_Anh xin lỗi nếu em cho rằng anh đang tò mò về đời tư của em. Nhưng em có thể cho anh biết, giữa hai người đã xảy ra chuyện gì mà hễ lần nào gặp nhau, cả hai đều cãi nhau và gây chiến với nhau được không ?
_Em và anh ấy chỉ hay khắc khẩu với nhau thôi.
Đôi mắt anh thâm thúy nhìn tôi.
_Thế sao ? Em có biết rằng, Hoàng Anh không bao gời cãi nhau và gây chiến với con gái không ? Em là cô gái đầu tiên, cậu ta mới dùng cách đó để nói chuyện với em.
Tôi cười gượng gạo.
_Có thể anh ấy ghét em quá, nên đã quên mất tính cách galang và lịch sự dành cho phụ nữ của mình.
Anh im lặng nhìn tôi, khuôn mặt anh trở nên trầm tư. Anh đang chìm đắm vào trong suy nghĩ của bản thân.
Tôi vừa uống nước sinh tố trái cây, vừa đưa mắt nhìn ra khung cảnh ở hai bên bờ sông.
Trên sông có một cây cầu ngang qua. Cây cầu được xây dựng cách đây tám năm. Nhà cửa được xây dựng san sát dọc hai bờ sông. Nhờ nước sông có mang theo phù xa mỗi khi đến mùa nước lên nên cây cối trở nên tươi tốt.
Đã từng có lần tôi đi dạo trên cây cầu vào một buổi chiều mưa phùn. Tôi đã đứng lặng trên thành cầu và nhìn xuống mặt nước trên sông. Tôi không biết cảm giác được tắm sông sẽ dễ chịu và thoải mái như thế nào ? Nhưng tôi rất mong được một lần thử.
_Em đang suy nghĩ gì mà trở nên bần thần cả người thế kia ?
Tiếng nói trầm và ấm của Khánh Phương vang bên tai tôi.
_Em đang nhớ lại kí ức ngày xưa khi còn bé của mình.
Anh cười nhẹ.
_Em đúng là có tâm hồn thi sĩ. Anh nghĩ mai sau em nên chọn thi vào khoa Văn củatrường Khoa học xã hội và nhân văn, hay khoa Đồ họa của trường Đại học Mỹ thuật.
Tôi mỉm cười không đáp.
Ăn xong, ngồi chơi một lúc trong quán để nghỉ ngơi và thư giãn, tôi và anh lấy giấy bút trong túi sách ra để vẽ.
Cả một buổi chiều hai chúng tôi say sưa thảo luận về chủ đề của bức tranh đến quên cả thời gian. Chưa có lúc nào, tôi lại được cười thoải mái và vô tư như lúc được ở bên cạnh anh.
Hơn sáu giờ tối, Khánh Phương lái xe đưa tôi về nhà.
Tôi không muốn làm phiền anh, nhưng không thể phụ lòng tốt của anh, nên tôi đã để cho anh đưa tôi về.
Chờ hình bóng của anh khuất sau đầu ngõ của khu phố mà tôi ở, tôi mới quay người bước đi.
Từ trong ánh sáng chập choạng của trời chiều, tên kia tiến dần về phía tôi.
Trên người tên kia vẫn mặc bộ đồ toàn màu đen lúc sáng.
Mỗi bước chân của tên kia chẳng khác gì ma quỷ. Tôi hoảng hốt vội đi giật lùi. Nhận lời làm bạn gái một tên có tính cách lạnh lùng và gia trưởng giống như tên kia là ác mộng của đời tôi.
Nếu tên kia ở xa tôi một chút, tôi còn có chút không khí và khoảng trời riêng để thở, nhưng tên kia chẳng những học cùng trường với tôi, mà ngày cả khu phố mà tôi sống, tên kia cũng ở gần ngay sát bên cạnh. Tôi phải làm gì mới có thể thoát khỏi sự kiểm soát của tên kia ?
Tên kia đứng chắn trước mặt tôi, hai tay đút vào túi quần, mắt lạnh lẽo nhìn tôi.
_Em đã đi đâu cả buổi chiều ngày hôm nay ?
Tôi đi giật lùi từng bước, trái tim tôi đập dữ dội trong lồng ngực vì sợ.
_Em… em đi vẽ tranh.
_Vẽ tranh ? Em đi cùng với ai ?
Tôi bị tên kia dồn dần tôi vào cánh cổng sắt màu xanh dương của nhà tôi.
_Em…em đi cùng với anh Khánh Phương.
Một tay tên kia chống lên chấn song sắt của cánh cổng trên đầu tôi,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




