|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
của tên kia mới phải.
Tên kia bế tôi lên phòng y tế của trường cấp ba Anh Khoa. Tôi nghĩ nếu không phải do tình trạng của tôi quá nguy cấp, tên kia đã bế tôi ra xe ô tô, rồi mang tôi đến bệnh viện rồi.
Bác sĩ nhanh chóng tới khám và đo huyết áp cho tôi.
Phòng y tế rất rộng dãi và sạch sẽ. Phòng rộng khoảng hơn sáu mét vuông. Trong phòng có một chiếc giường làm bằng sắt dài hơn một mét dành cho hai người nằm. Chăn, gối, ga rải giường đều có màu trắng. Có một bàn làm bằng gỗ được kê ở gần xó tường ở bên phải. Trong phòng cũng có một tủ thuốc nhỏ làm bằng kính.
Do bộ quần áo trên người tôi bị ướt, tôi lại đang bị sốt cao nên cần phải thay ra.
Nửa tỉnh nửa mơ, tôi cảm nhận được hơi thở của ai đó rất gần mặt mình, người đó đang dùng tay để lột bỏ chiếc áo len và chiếc quần jean ướt nhẹp ra khỏi người tôi. Tôi muốn dùng tay để hất bỏ tay người đó ra khỏi cơ thể, và muốn mở miệng nói rằng, tôi không muốn người đó thay đồ hộ tôi, nhưng tôi không thể, tôi chỉ có thể nhắm mắt nằm im và để cho người đó lần lượt cởi đồ trên người tôi và giúp tôi mặc một bộ đồ khô khác.
Tay tôi bị cắm một chiếc kim dài dùng để truyền nước vào cơ thể. Tôi khẽ nhăn mặt cau mày, khi có cảm giác hơi đau nhói và chiếc kim lạnh giá kia cắm vào ven tay.
Dù không thể mở mắt ra nhìn, cũng không nhận diện được chính xác mình đang ở đâu, nhưng tôi vẫn nhận biết được mọi người xung quanh, vẫn nghe được tiếng nói chuyện của họ, cũng ngửi được mùi trên cơ thể họ. Tôi thấy từ lúc tôi được bế ra khỏi nhà vệ sinh nữ, tên kia vẫn chưa rời khỏi tôi. Nhờ có tên kia, tôi thấy yên lòng, có thể an tâm nhắm mắt và thả lòng cơ thể. Tôi tin chỉ cần có tên kia ở bên cạnh tôi, tôi sẽ không cần phải lo lắng gì cả. Mọi chuyện đã có tên kia lo, và sắp xếp an toàn và chu đáo cho tôi.
Tiếng đồng hồ kêu “tích tắc”, thời gian chầm chậm trôi. Tôi dần mở mắt ra, đầu tôi rất đau, còn cơ thể nặng như đeo đá, cổ họng tôi khô khốc, môi nứt nẻ, tôi muốn uống nước.
Tôn rên lên khe khẽ, năm ngón tay tôi nhấc lên từng ngón từng ngón, một cách khó nhọc.
_Nước…nước !
Tôi khàn khàn lên tiếng.
Đang ngủ, tên kia giật mình tỉnh giấc khi nghe tiếng nói phát ra từ trong cổ họng của tôi.
Thấy tôi đã tỉnh, tên kia vừa mừng vừa lo. Tên kia vội hỏi tôi.
_Em không sao chứ ? Em có muốn ăn hay uống gì không ?
Tôi không nhìn rành tên kia, cũng không thể phân biệt được ở đây là đâu. Tôi suy yếu và mệt mỏi bảo tên kia.
_Tôi…tôi muốn uống nước.
Tên kia trấn an tôi.
_Em cứ nằm yên ở đấy. Để anh đi lấy nước cho em.
Tên kia bước nhanh ra khỏi phòng. Chưa đầy hai phút sau, tên kia bưng một ly nước lọc vào phòng.
Nâng tôi ngồi dậy, tên kia cẩn thận giúp tôi uống nước.
Tôi uống từng ngụm nhỏ. Uống đến đâu, tôi thấy thanh tỉnh và cổ họng không còn khô khốc và khó chịu nữa.
Uống gần hết cốc nước, tôi lắc đầu tỏ ý không muốn uống thêm nữa. Tên kia đặt ly nước trên chiếc bàn gần đầu giường.
Tôi run run dơ tay lên dụi mắt, tôi cố quan sát cảnh vật xung quanh, tôi muốn xác định nơi đây là đâu.
Tên kia ôm lấy tôi vào lòng, thanh âm tên kia trầm ấm, đôi mắt tên kia nhìn tôi đầy quan tâm và lo lắng.
_Em thấy trong người thế nào ? Có mệt mỏi hay đau đớn ở đâu không ?
Tôi ngước mắt lên nhìn tên kia, mắt tôi trống rỗng và mờ mịt.
_Đây…đây là đâu ? Tôi đang ở đâu ? Tôi…tôi muốn về nhà.
Vòng tay tên kia bất giác run lên. Đôi mắt tên kia buồn bã và cô đơn, giọng tên kia trùng xuống.
_Em đừng lo lắng. Em hiện giờ đang ở nhà. Chúng ta đã về nhà an toàn rồi.
Tôi vô thức mở miệng lập lại lời nói của tên kia.
_Tôi…tôi đã về nhà rồi sao ? Sao chỗ này trông lạ thế ?
Tôi hốt hoảng và kích động kêu lên.
_Không…không đúng. Đây không phải là phòng của tôi. Anh…anh đã lừa tôi. Anh…anh là ai ?
Tôi ngơ ngác nhìn tên kia, tôi đề phòng nhìn kĩ tên kia. Trí óc tôi giờ đang hỗn loạn và lộn xộn, tôi không thể phân biệt đâu là thật, đâu là giả. Cơn sốtđã làm thần trí tôi trở nên mơ hồ.
Tay tên kia chạm nhẹ vào má tôi, đôi mắt tên kia giờ là một mảng tối đen.
_Em không nhận ra anh sao ? Em không nhớ là em đã đồng ý làm bạn gái và chịu ở bên cạnh anh cả đời sao ?
Tôi chống tay vào ngực của tên kia, miệng tôi mở ra rồi lại ngậm vào.
_Anh…anh là bạn trai của tôi ?
Tôi mở to mắt, tôi kinh ngạc nhìn thật kĩ tên kia, đầu tôi hết nghiêng sang trái rồi lại sang phải. Đột nhiên lồng ngực tôi thặt lại, tôi không thể thở được. Cảm giác đau đớn và thống khổ bắt đầu hành hạ và dày vò tâm trí tôi. Tôi mờ nhạt nhận ra hiện giờ tôi là ai, tôi đang làm gì ở đây, và tên kia đã làm gì tôi.
Tôi ôm lấy đầu, tóc bị tôi vò dối, tay tôi liên tiếp vỗ nhẹ vào đỉnh đầu, tôi đang cố nhớ lại mọi chuyện.
Tên kia nắm chặt lấy tay tôi, tên kia không muốn tôi tự hành hạ và đánh chính mình.
_Em đừng đánh vào đầu em nữa. Nếu em còn tiếp tục, em sẽ bị đau đầu.
Tôi nắm lấy cổ áo của tên kia. Đầu gối tôi quỳ xuống giường, mặt tôi dí gần sát mặt tên kia, tôi run giọng và nôn nóng hỏi tên kia.
_Anh…anh nói thật đi, có đúng anh là bạn trai của tôi không ?
Tên kia mỉm cười nhàn nhạt, thanh âm trầm xuống.
_Đến giờ phút này, em vẫn còn nghi ngờ lời nói của anh sao ? Em đã nhận lời làm bạn gái của anh cách đây mấy hôm.
Tên kia lạnh lùng nhìn tôi, đôi mắt tên kia sắc bén và lạnh lẽo.
_Hay là em bắt đầu hối hận rồi ?
Nghe giọng nói giống như là muốn giết người của tên kia, tôi bất giác rùng mình và run rẩy.
Đầu tôi ngày càng đau, mắt tôi tối xầm, nhiệt độ trong cơ thể tôi đang giảm xuống một cách mạnh mẽ. Tôi đổ ập vào lòng tên kia, mắt tôi nhắm chặt lại, răng tôi va lập cập vào nhau. Tôi lạnh quá, tôi muốn được sưởi ấm, muốn được gần một cái lò lửa, muốn được ôm.
Tên kia kinh hoàng gọi tên tôi. Thấy tôi đang run lên vì lạnh, tên kia vội đặt tôi nằm xuống giường, rồi kéo chăn đắp kín người tôi.
Mặc dù nằm trong chăn ấm, nhưng tôi vẫn thấy lạnh, cơ thể tôi không ngừng run rẩy.
Tên kia lo sợ nhìn tôi, mặt tên kia tái xanh, đôi mắt xanh biếc của tên kia nhìn tôi không rời. Suy nghĩ mất mấy giây, tên kia liền cởi áo khoác bên ngoài, chui vào chăn, rồi ôm lấy tôi.
Trong vòng tay tên kia, tôi thấy rất ấm, và không còn thấy lạnh run như lúc nãy nữa. Tôi ôm chặt lấy tên kia, đầu tôi dựa vào ngực tên kia, tôi không muốn tên kia rời tôi đi vào lúc này. Tôi rất cần tên kia.
Tên kia không chỉ cứu mạng tôi, còn chăm sóc tôi lúc tôi ốm đau. Có lẽ tên kia cũng không xấu xa như tôi đã tưởng.
Chương 29
Sáng hôm sau, tôi mệt mỏi thức giấc, đầu tôi vẫn rất đau, còn mí mắt nặng như đeo chì, cơ thể tôi rệu rã, từng khớp xương đau nhức như muốn gãy vụn. Chỉ trải qua có một ngày, một đêm bị sốt, và không ăn được gì, sức khỏe của tôi đã bị suy giảm rõ rệt.
Trong phòng chỉ có một mình
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




