|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
con sắp về đến nhà rồi.
Nói chuyện với bố mẹ tôi một lúc, tôi run run cúp máy, tôi vừa cười vừa khóc. Ý nghĩ sắp được giải thoát khỏi tên kia khiến tôi mừng phát điên, lòng tôi kích động mãi không thôi. Tôi tạ ơn trời đất vì đã lắng nghe lời cầu khẩn và van xin của tôi. Dù không thể trốn thoát khỏi tên kia vĩnh viễn, nhưng chỉ cần hai ngày thôi cũng đủ khiến tôi không kìm nén được lệ hạnh phúc và vui mừng.
Tên kia đứng trước mặt tôi, hai tay đút vào túi quần, đôi mắt tên kia mâu thuẫn và tràn đầy tâm sự nhìn tôi.
_Bố mẹ của cô sắp về ?
Tôi kinh hoàng giật mình ngước mắt nhìn tên kia. Bắt gặp đôi mắt và khuôn mặt lạnh lẽo của tên kia, tôi lùi dần vào góc giường, mắt tôi đề phòng và khiếp sợ nhìn tên kia.
Nhìn hành động trốn tránh và sợ hãi của tôi, mặt và mắt tên kia lạnh thêm vài phần, môi tên kia nhếch lên.
_Tôi hỏi cô sao cô không trả lời ?
_Họ..họ sẽ về trong vòng hai tiếng nữa.
_Cô muốn xin tôi cho cô về nhà ?
Tôi vừa hy vọng vừa run sợ nhìn tên kia, tôi hạ thấp giọng hỏi tên kia.
_Anh…anh đồng ý để cho tôi về nhà ?
Tên kia nhếch mép cười nhạt, nụ cười tên kia thâm sâu khó lường.
_Tất nhiên là tôi phải cho cô về nhà rồi. Dù sao họ cũng là bố mẹ vợ tương lai của tôi.
Da đầu tôi lạnh buốt, trái tim tôi ngừng đập, mặt tôi cứng đờ, còn mắt tôi mở to, tai tôi ù đi. Tôi thấy mình đang bị lôi xuống địa ngục.
Tên…tên kia vừa mới nói gì ? Bố…bố mẹ vợ tương lai ? Tôi…tôi có nghe nhầm không ? Ngay cả việc chịu làm bạn gái và ở bên cạnh tên kia, tôi cũng không chịu nổi, làm sao tôi có thể đồng ý làm vợ tên kia cả đời ? Không ! Không thể ! Nhất định là do tôi đã nghe nhầm, tên kia sẽ nhanh chán ghét tôi và buông tha cho tôi.
Nụ cười trên môi tên kia trở nên lãnh khốc, và rùng rợn.
_Sao thế, nghe tôi nói như thế cô cảm động đến nỗi không thể mở miệng nói được câu gì nữa sao ?
_Anh…anh đang nói đùa đúng không ? Chúng….chúng ta làm sao có thể ?
Mặt tên kia xa xầm, mắt tên kia tối đen, nụcười trên môi tên kia tắt.
_Cô im đi ! Tôi không cần biết cô có muốn hay là không ? Tôi sẽ làm đến cùng, và nhất quyết giữ cô ở lại bên cạnh tôi cả đời. Cô hận tôi, ghét tôi, căm thù tôi, hay muốn giết chết tôi là tùy cô, nhưng có một sự thật mà tôi nghĩ là cô nên chấp nhận, đó là cô đã là của tôi, dù cô có muốn phủ nhận cũng không được.
Nói xong những lời cuồng vọng đó, tên kia chìa tay ra.
_Lại đây !
Tôi run rẩy ôm chặt lấy cái gối, mắt tôi kinh hoàng nhìn tên kia. Không hiểu tên kia định làm gì tôi nữa ?
_Tôi bảo cô lại đây, cô không nghe sao ?
_Anh…anh muốn làm gì ?
Tên kia cười khinh miệt, thanh âm miệt thị bảo tôi.
_Cô trông lại thân hình nhếch nhác của cô đi. Cô muốn bố mẹ cô nhìn thấy hình ảnh tiều tụy của cô khi bố mẹ cô về chứ gì ?
Tôi giờ mới ý thức được tình trạng bi thảm và luộn thuộm của bản thân. Tóc tai tôi rối tung, trên người nhớp nháp mồ hôi, và những thứ mà tên kia để lại. Môi tôi sưng đỏ, còn mắt tôi vương đầy lệ, má nhợt nhạt, trông tôi chẳng khác gì một cô gái vừa mới trải qua một trận ốm thập tử nhất sinh.
Tên kia không kiên nhẫn nhìn tôi, giọng tên kia đã trở nên sắc lạnh và phẫn nộ.
_Cô còn muốn ngồi ở đấy đến bao giờ nữa, còn không mau đứng lên đi ?
_Không…không cần. Tôi có thể tự lo liệu cho bản thân.
Nụ cười và ánh mắt tên kia ngày càng sâu, càng khinh miệt.
_Cô đừng thách thức sức chịu đựng của tôi. Nếu không tôi sẽ làm cho cô không đứng lên được, cũng không dậy nổi. Để xem khi bố mẹ cô về, cô sẽ ăn nói với họ như thế nào ?
Tôi biết tên kia nói được là sẽ làm được. Tôi cắn răng cố chịu sự đau đớn của thể xác, cố dẹp bỏ cảm giác ngượng ngùng và xấu hổ, tôi bò lại gần tên kia, rồi run run nắm lấy tay tên kia.
Tên kia bế tôi lên, sau đó mang tôi vào phòng tắm. Tôi co ro ôm chặt lấy cơ thể mình, tên kia cẩn thận tắm rửa và gội đầu cho tôi. Mặt tôi chuyển màu liên tục, từ xanh chuyển sang trắng, từ trắng chuyển sang hồng rồi đỏ, trái tim tôi đập điên cuồng trong lồng ngực. Tôi phải nhắm nghiền mắt mới có thể để yên cho tên kia thay tôi tắm rửa, gội đầu và thay quần áo cho tôi.
Tôi không biết cảm giác của một cô gái được một chàng trai, giống như tên kia tắm rửa và hầu hạ, như một nữ hoàng sẽ như thế nào ? Còn tôi, tôi chỉ muốn nhanh chóng bỏ chạy, nhanh chóng tìm cách rời xa tên kia vĩnh viễn và đừng bao giờ bắt tôi phải gặp lại tên kia nữa.
Chương 32
Tôi bị tên kia bế về nhà, giống hệt một cô vợ mới cưới, đang cùng chồng đi hưởng tuần trăng mật. Điều tôi không thể ngờ được là tên kia nhất quyết cùng tôi đợi bố mẹ tôi về.
Vừa ngồi đợi bố mẹ tôi ở trong phòng ngủ cùng với tên kia, tôi vừa sợ hãi vừa hốt hoảng. Tôi lo sợ khi bố mẹ tôi về đến nơi, tên kia sẽ nói những chuyện không nên nói, lúc đó tôi biết phải ăn nói thế nào, biết phải giải thích làm sao, và phải làm cách nào để bố mẹ tôi yên lòng và tha thứ cho cách sống buông thả của tôi.
Tên kia chẳng những nắm được điểm yếu của tôi, mà ngay cả bố mẹ tôi, tên kia cũng tìm cách tiếp cận. Tôi giờ chẳng khác gì một con cá nằm trên thớt, mặc tên kia muốn giết, muốn làm gì thì làm. Chẳng lẽ suốt đời, tôi phải sống trong địa ngục và sống một cuộc đời không có tự do, niềm vui và lạc thú như thế này ?
Nhìn khuôn mặt hết trắng rồi lại xanh của tôi, tên kia cười nhạt.
_Cô đang lo sợ tôi sẽ nói chuyện gì đó với bố mẹ cô đúng không ?
Tôi kinh hoàng nhìn tên kia, môi tôi run run.
_Cầu…cầu xin anh….xin…anh đừng nói lại mọi chuyện cho bố mẹ tôi biết. Tôi không muốn họ buồn lòng và lo lắng cho tôi.
Đôi mắt tên kia giễu cợt nhìn tôi, nụ cười trên môi tên kia ngày càng sâu.
_Cô muốn như thế cũng không khó gì. Chỉ cần cô nghe lời tôi là được.
Môi tôi mím chặt, tôi căm phẫn nhìn tên kia.
_Anh cần gì phải đe dọa tôi nữa. Những gì mà anh gây ra cho tôi vẫn còn chưa đủ sao ? Nếu anh muốn tôi chết, thì anh mới hài lòng, anh có thể lấy mạng của tôi bất cứ lúc nào.
_Cạch !
Ly nước lọc bị đặt mạnh xuống bàn, tên kia sắc lạnh nhìn tôi.
_Cô im đi ! Tôi đã nói là tôi không muốn cô cãi lại lời tôi, hay tìm cách chống đối lại tôi. Nếu không, tôi lại phải tiếp tục hành hạ cô, dạy dỗ cô.
Mắt tôi rớm lệ, mặt tôi trắng bệch, tôi mệt mỏi và chán nản nhìn tên kia.
_Anh đã đạt được mục đích của mình rồi, anh còn muốn gì nữa. Tôi giờ chỉ còn lại một cái xác, và một tâm hồn vỡ nát thôi. Nếu anh không chê, anh có thể lấy đi, có thể giữ lấy.
Tôi nghiến chặt răng, mắt tôi nổi lửa hận, giọng tôi thét vang.
_Anh có thể giam giữ tôi, có thể hành hạ tôi, nhưng anh đừng hòng lấy được trái tim tôi.
Tôi cười, cười thật thê lương, cười ra nước mắt, cười đến thắt ruột, tôi ho sù sụ, tôi không thở được.
Tên kia
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




