|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
quay lại Nam Kinh nữa, không thèm gặp lại gã đàn ông như Dương Khánh Hoa nữa.Tuy đã quyết định như vậy, đã quay về quê nhưng lòng tôi vẫn vương vấn ở Nam Kinh. Trước mắt tôi vẫn không ngừng lay động hình bóng anh ấy. Dù sao anh ấy cũng là mối tình đầu của tôi. Cảm giác đó thật sâu đậm, thật khó quên. Sau khi về quê, tâm trạng của tôi không những không vui vẻ được, mà trái lại còn ngày càng tệ hơn. Một tuần sau, Dương Khánh Hoa cũng về Lục Hợp, nói muốn đón tôi về Nam Kinh. Tôi cố tình phớt lờ anh ấy lại cầu xin tôi một cơ hội. Anh ấy nói chuyện với cô sinh viên kia là nhất thời hồ đồ, là một sai lầm trong chốc lát, còn người anh ấy yêu thương nhất vẫn là tôi. Những lời lẽ của anh ấy khiến trái tim tôi mềm lại và đồng ý quay về Nam Kinh. Về tới Nam Kinh, anh ấy mua hoa hồng tặng tôi, đưa tôi đi thuê phòng nghỉ. Vừa chốt cửa phòng, anh ấy quỳ thụp xuống thề thốt suốt đời chỉ yêu một mình tôi, tôi là báu vật của anh ấy, là tài sản duy nhất của anh ấy… Từ lần đó, chúng tôi lại giải hòa. Cô sinh viên nọ quả thực không còn tới tìm Khánh Hoa nữa. Tâm trạng tôi vui vẻ hơn rất nhiều. Tôi thấy những lời anh ấy nói đều là thật. Mọi thứ trước mắt tôi như rạng rỡ hơn.Chị Dương mất tích nửa thángHàng ngày phải đối mặt với chị Dương đối với tôi quả thực là một sự dày vò. Vì tôi luôn thấy chị ấy đối với tôi rất tốt nhưng tôi lại làm việc như vậy. Thế nên lương tâm tôi luôn cắn rứt. Có lúc nửa đêm còn mơ phải ác mộng, sau khi tỉnh lại mồ hôi toát đầm đìa. Tôi không muốn sống tiếp những ngày tháng như vậy nên đã đề nghị Dương Khánh Hoa rằng tôi muốn chuyển ra ngoài sống. Như vậy, tâm lý tôi sẽ dễ chịu hơn. Hơn nữa, quả thực tôi cũng không muốn phá vỡ gia đình Dương Khánh Hoa. Tôi thấy anh ta thật lòng tốt với tôi là được. Nhưng anh ấy không muốn tôi dọn đi, nói là chờ thêm một thời gian nữa. Anh ấy đang chuẩn bị mua nhà, dù sao sau này cũng cần dùng. Câu nói đó của anh ấy khiến lòng tôi
rộn lên vui sướng. Đó chính là kết quả mà tôi muốn có nhưng không dám nghĩ tới. Câu nói của anh ấy chẳng khác nào đã thắp lên một ngọn đèn sáng rỡ trong lòng tôi. Tôi càng ngày càng thấy tương lai tốt đẹp sẽ nhanh chóng ùa tới.Lúc đó, nhà cửa ở Long Giang cũng rất đẹp, giá cả không đắt. Tôi đã đi ngắm mấy nhà, đều rất vừa ý nhưng Dương Khánh Hoa muốn tôi đợi thêm. Dù sao anh ấy đã nói vậy, tôi cũng hiểu được cái khó của anh ấy và không muốn thúc ép người đàn ông tôi yêu. Sau khi chuyện cô sinh viên nọ lắng xuống, tôi thấy mình vàDương Khánh Hoa tới được với nhau cũng không dễ dàng. Thế nên tôi luôn rộng lượng với anh ấy. Nháy mắt cũng hơn một năm trôi qua, tôi vẫn là người tình bí mật của anh ấy. Cũng hơn một năm qua, thú vui lớn nhất của tôi chính là đi ngắm phòng. Lí tưởng lớn nhất chính là có ngày cùng Dương Khánh Hoa đường hoàng dọn vào sống trong nhà mới. Một ngày đầu tháng 4.2005, một ngày rất bình thường nhưng chính trong ngày bình thường đó lại xảy ra một chuyện không bình thường do chị Dương đột nhiên mất tích.Thoạt đầu cũng không ai để ý. Tôi và Dương Khánh Hoa cũng tưởng rằng chị ấy quay về quê ở Lục Hợp. Chị ấy không có nhà, tôi càng có cơ hội gần gũi với Khánh Hoa. Thế nên chúng tôi cũng lười quan tâm tới chị ấy. Đó không phải vì tôi ích kỉ mà vì quả thực tôi sợ phải đối mặt với chị ấy. Sau tám, chín ngày không có tin tức của chị ấy, tôi và Dương Khánh Hoa bắt đầu lo lắng nhưng di động của chị Dương không tài nào gọi được. Gọi tới nhà mẹ chị ấy cũng không có tin tức gì. Tôi nghĩ có thể chị Dương đã phát hiện ra quan hệ giữa tôi và Khánh Hoa nên bỏ nhà đi chăng. Cứ nghĩ như vậy, tôi thấy mình thật có lỗi với chị ấy. Thế nên tôi nói với anh ấy: “Đợi chị ấy quay lại, nhất định em sẽ đi!” Dương Khánh Hoa trầm ngâm hút thuốc, không thèm để tâm tới tôi. Tôi biết tâm trạng anh ấy cũng không vui vẻ gì nên ra sức an ủi. Nhưng anh ấy ngày càng khó chịu, không thèm đáp trả những câu khuyên can của tôi, còn thường xuyên nổi nóng với tôi nữa.Nửa tháng sau, chị Dương rốt cuộc cũng quay về. Hôm chị ấy về nhà, tôi cứ thấy máy mắt. Vừa nhìn thấy chị Dương, tôi đã vội trốn vào phòng riêng nhưng đôi tai cứ dán chặt vào cửa nghe bọn họ nói. Dương Khánh Hoa và chị Dương ngồi trong phòng khách, không hề cãi cọ. Anh ấy hỏi chị ấy mấy câu, tôi đều nghe rõ. Đại thể như sau: một là nửa tháng qua đi đâu? Hai là tại sao điện thoại không gọi được? Chị Dương trả lời rằng đi cùng mấy người bạn tới Dương Châu chơi nhưng không giải thích về chuyện không gọi được điện thoại. Tôi không còn tâm trí nào nghe tiếp vì cho rằng mọi chuyện đều do tôi mà ra. Tôi dựa vào cửa, nước mắt tuôn ròng ròng, đột nhiên nhận thấy mình là kẻ đáng thương nhất trên đời, y hệt một cọng cỏ hoang dã, thậm chí không bằng cả cọng cỏ. Ngọn cỏ còn có ánh nắng và giọt sương vuốt ve nhưng có ai quan tâm tới tôi đây? Tôi lau nước mắt, quyết định ngày hôm sau sẽ bỏ đi, mãi mãi không quay về nữa. Coi như mình đã nằm mơ, và giờ là lúc cần tỉnh giấc mơ rồi.Ngày hôm sau cũng không nói gì với chồng, chị Dương một mình bỏ về quê. Tôi quyết định đợi sau khi chị ấy quay lại, nếu chị ấy biết sự thật, tôi sẽ nói lời xin lỗi rồi bỏ đi vĩnh viễn. Mấy ngày sau, chị Dương từ Lục Hợp quay về, trực tiếp đề nghị li hôn. Lòng tôi lại đau nhói. Tôi biết nếu vì tôi mà khiến gia đình chị phải tan vỡ, suốt đời tôi sẽ không yên ổn. Tôi ra sức giúp tâm tư mình bình tĩnh lại, lặng lẽ quan sát. Nguyên do chị Dương đưa ra thật nằm ngoài dự đoán của tôi và anh ấy. Thì ra chị Dương không hề phát hiện gì về quan hệ giữa tôi và Dương Khánh Hoa. Chị ấy yêu một người đàn ông trên mạng. Nửa tháng đó, chị ấy xuống Thiểm Tây, sống cùng người đàn ông đó. Chị ấy nói với Dương Khánh Hoa rằng, chị ấy và anh đã hết tình cảm. Sau khi li hôn, chị ấy chuẩn bị xuống Thiểm Tây. Tôi thấy người nhẹ nhõm hẳn. Tuy vẫn thấy mình có lỗi với chị ấy nhưng chí ít cũng không phải do tôi gây ra kết cục này. Nhưng tôi cũng cảm nhận rõ rằng Khánh Hoa không chịu nổi lí do này. Nhìn anh ấy hút hết điếu thuốc này tới điếu thuốc khác, lòng tôi rất đau đớn. Nếu không phải vì nể mặt chị Dương ở đó, tôi thực lòng muốn nói với anh ấy rằng: “Không sao, chị Dương đi rồi, em sẽ chăm sóc anh!”Tại sao hạnh phúc không còn?Một tuần sau, họ li hôn thật. Sau khi li hôn, chị Dương lập tức tới Thiểm Tây. Từ đó về sau, tôi không thấy bóng dáng của chị nữa. Thực ra tâm trạng tôi lúc đó rất phức tạp, không nhẫn tâm chứng kiến kết cục như vậy. Tôi xúc động tới mức muốn rời bỏ Dương Khánh Hoa, cho rằng bỏ đi là cách tốt nhất để giải quyết vấn đề. Nhưng tôi lại thấy giờ đây không thể rời xa anh ấy được. Dương Khánh Hoa là một người đàn ông sĩ diện. Việc vợ cắm sừng khiến anh ấy trĩu nặng trong u uất, tôi phải an ủi anh ấy. Dù sao đi nữa anh ấy cũng là mối tình đầu của tôi, là người đàn ông tôi yêu. Nhưng thực ra đó chỉ là một phần nguyên nhân nên. Việc tôi không rời khỏi anh ấy vì vật chướng ngại lớn nhất giữa tôi và
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




