watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:28 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6155 Lượt

anh ấy là chị Dương đã đi rồi. Tôi thấy lóe lên ánh sáng hi vọng, thấy những ngày tháng hạnh phúc như sắp ùa tới.Từ sau khi chị Dương bỏ đi, tôi và Dương Khánh Hoa đàng hoàng sống chung. Từ đó, tôi bắt đầu gắng làm tròn trách nhiệm một người vợ. Hàng ngày, tôi dậy rất sớm, ra chợ mua thức ăn, đồ ăn sáng, rồi quay về đánh thức anh ấy dậy. Ăn sáng xong, chúng tôi cùng tới công ty. Chẳng mấy chốc, mọi người trong công ty đã biết hết quan hệ của chúng tôi. Dương Khánh Hoa giao hết chuyện làm ăn cho tôi xử lí. Nói thật, thời gian ban đầu quả thực khiến tôi ngây ngất, những tưởng mình như cô vợ mới cưới, đã bắt đầu cảm nhận hạnh phúc được làm vợ. Hơn nữa cũng hiếm có cơ hội như vậy, lẽ ra tôi phải giục Khánh Hoa làm thủ tục đăng kí nhưng tôi không muốn làm vậy. Tôi thấy chỉ cần thực lòng yêu thương nhau là được, hà tất gì cần một tờ giấy cơ chứ? Nhưng tôi thực không ngờ rằng hạnh phúc của tôi chỉ duy trì được hơn một tuần. Anh ấy bắt đầu lạnh nhạt dần với tôi, coi chỗ đánh mạt chược như nhà mình. Ngoài việc tới công ty lấy tiền đi đánh bạc, anh ấy rất hiếm khi tới công ty hoặc về nhà.Lúc đó chuyện làm ăn ở công ty cũng khá nhưng khách hàng tìm không được anh ấy. Có một số việc nhất thiết cần anh ấy xuất hiện mới có thể giải quyết được. Nhưng tôi gọi di động, anh ấy không nghe. Thấy anh ấy như vậy, có lần tôi hỏi sao lại ra nông nỗi này, anh ấy đáp: “Vợ bỏ đi rồi, anh còn có thể làm gì?” Câu nói đó khiến tôi ngờ vực, không nhịn nổi phải hỏi tiếp: “Chẳng phải anh nói không yêu vợ sao?” Câu trả lời của anh ấy khiến tôi nhận thấy thói ích kỉ của đàn ông. Anh ấy đáp: “Một người đàn ông bị vợ cắm sừng thật mất mặt!” Vợ cắm sừng thì mất mặt, còn anh ấy ra ngoài tìm gái thì phong lưu sao? Tuy câu trả lời của anh ấy khiến tôi không vui vẻ nhưng tôi vẫn khuyên bảo anh ấy, hy vọng anh ấy lấy lại tinh thần, tiếp tục quản lý công ty. Nhưng anh ấy không thèm nghe, thú cờ bạc ngày càng tăng. Tiền kinh doanh của công ty bị anh ấy đánh bạc hết. Một tối, tôi gọi điện nhưng anh ấy không về. Tôi đoán hẳn anh ấy đang đánh bạc nên đi tìm. Quả nhiên Dương Khánh Hoa đang chơi bạc ở đó nhưng tôi gọi thế nào, anh ấy cũng không chịu về. Tôi bất lực về một mình. Đêm đó, anh ấy cũng không về. Tôi suốt đêm không ngủ, ngồi khóc tới trời sáng.Sáng hôm sau, tôi không nhịn nổi, lại đi tìm anh ấy. Quả nhiên Dương Khánh Hoa đang ngủ tại chỗ chơi bạc. Tôi lật chăn dậy, kêu về nhưng anh ấy vùng vẫy, chỉ vào tôi chửi bới rất lớn tiếng, đuổi tôi cút đi. Tôi vừa khóc vừa chạy ra ngoài, anh ấy cũng mặc kệ. Sau khi về nhà, tôi suy nghĩ rất nhiều, thấy rằng vì chuyện li hôn mà tâm trạng anh ấy không vui, tôi phải thông cảm với anh ấy hơn. Nghĩ như vậy, tôi lại mua nhiều đồ ăn ngon, nhắn tin kêu anh ấy về, muốn nói chuyện với anh ấy. Tối đó, Dương Khánh Hoa về nhà nhưng cực kỳ trầm ngâm. Tối đó tôi cũng không ngủ. Tôi nói với anh ấy: “Mặc dù li hôn gây cho anh một cú sốc lớn nhưng anh không thể bỏ mặc cả công ty được.” Nhưng mặc cho tôi hết hơi khuyên can, anh ấy chỉ ngồi cau mày rất khó chịu. Quả thực tôi không hiểu nổi. Trước khi li hôn, khi chúng tôi còn vụng trộm với nhau, anh ấy luôn trân trọng tôi như thế. Mỗi ngày đều có những chuyện nói mãi không ít, có cơ hội là càng gần gũi nhau. Nhưng sau khi chướng ngại vật lớn nhất đã tan biến, tại sao anh ấy lại có bộ mặt như vậy? Lẽ nào giữa chúng tôi không có tình yêu? Lẽ nào Dương Khánh Hoa chưa bao giờ yêu tôi? Nếu không, tại sao trong lòng anh ấy, địa vị của tôi thậm chí còn không bằng cái bàn mạt chược?Rút cục tôi đóng vai gì?Sau hôm đó Dương Khánh Hoa lại ngựa quen đường cũ, cả ngày lẫn đêm đều không chịu về nhà. Tôi gọi điện, anh ấy không hề bắt máy. Tôi đoán hẳn anh ấy lại đi đánh bạc nhưng khi tới chỗ đánh bạc tìm, không thấy bóng dáng anh ấy đâu. Hỏi mọi người ở đó, họ cũng không biết. Không tìm được anh ấy, tôi như phát điên, thấy không thể nào tiếp tục chìm nghỉm như thế này được. Dù sao chúng tôi đến được với nhau cũng không dễ dàng. Thấy tôi cuống quýt lên như vậy, một người bạn thân với anh ấy động lòng khuyên: “Đừng tìm anh ta nữa. Cô còn tìm anh ta làm gì, có ý nghĩa gì không? Bây giờ anh ta đã quan hệ với người khác rồi. Cô còn trẻ như thế, chả thà đi tìm người đàn ông khác tốt hơn, bắt đầu lại từ đầu.” Tôi không tin lời anh ta. Tôi điên cuồng gọi điện thoại cho Khánh Hoa nhưng không ai nghe. Tôi đi khắp nơi tìm anh ấy. Người bạn đó thấy vậy liền cho tôi địa chỉ, nói: “Cô không tin tôi thì cứ tới đó tìm. Khánh Hoa ở đó nhưng nói cho cô biết, dẫu có tìm thấy anh ta cũng vô ích thôi. Anh ta không về với cô đâu.”Tôi không kịp nói gì với người đó, lập tức đi tìm số nhà, bấm chuông. Mở cửa là một phụ nữ chừng bốn mươi tuổi, hỏi tôi tìm ai. Tôi nói tìm Dương Khánh Hoa, cô ta không nói gì, đưa tôi vào trong. Tôi nhìn thấy anh ấy đang ngồi trên giường cô ta, tim tôi đau nhói, không nhịn nổi khóc òa lên. Đó là người đàn ông mà tôi định gửi gắm thân mình suốt đời sao? Nhưng người đàn ông đó lại ngồi trên giường của người phụ nữ khác. Dương Khánh Hoa mặc tôi khóc ở đó, không nói tiếng nào. Tôi lau nước mắt, nói với anh ấy: “Anh ra ngoài một lát đi!” Người phụ nữ đó cũng thấy tôi có phần bất thường liền hỏi: “Cô tìm anh ấy có việc gì? Cô là ai?” Dương Khánh Hoa nói: “Có chuyện gì cứ nói luôn ở đây, ra ngoài làm gì?” Lúc đó, người tôi đờ đẫn, vừa khóc vừa bỏ ra khỏi nhà người phụ nữ đó. Hạnh phúc của tôi, kỳ vọng cuộc đời của tôi, tất cả đã tan vỡ.Sau đó tôi tìm hiểu được người phụ nữ bốn mươi tuổi đó rất giàu có, đã li hôn nhưng chưa có con. Tôi không hiểu nổi vì Khánh Hoa từng nói với tôi rằng, đối với anh ấy, tiền bạc không là gì. Vậy anh ấy ở cùng cô ta làm gì? Lẽ nào anh ấy thực sự yêu cô ta? Sau đó tôi lại gọi điện cho anh ấy nhưng toàn cô ta nghe. Thái độ cô ta rất ngang, kêu tôi không được gọi tới, không được tìm anh ấy nữa nhưng tôi không nghe. Chúng tôi cãi nhau trong điện thoại nhưng tôi vẫn lo công việc công ty. Lúc đó, tình hình công ty đã sa sút lắm. Tôi thấy mình nên vực công ty dậy rồi mới bỏ đi. Đồng thời lòng tôi vẫn mong anh ấy quay đầu lại. Do mang suy nghĩ như vậy, tôi lại tìm tới nhà người phụ nữ đó. Tôi đứng ngoài cửa, gọi điện thoại cho anh ấy, nói rằng tôi ở bên ngoài, muốn anh ấy ra nói chuyện. Người phụ nữ đó nghe vậy mới chịu đưa điện thoại cho Khánh Hoa nhưng câu trảlời của anh ấy khiến tôi tuyệt vọng và đau lòng. Anh ấy nói rằng: “Từ nay về sau đừng tìm tôi nữa. Việc công ty, cô cũng không phải lo. Khi tới hạn trả tiền nhà, nếu thiếu tiền, cô tới công ty mà lấy, đừng gọi điện cho tôi nữa.” Tôi hỏi tại sao, anh ấy không giải thích. Tiếp đó chỉ nghe thấy tiếng của cô ta: “Mẹ kiếp, còn mặt mũi nào không? Đàn ông không thèm mày nữa rồi mà còn bám riết!”Trước cảnh đó, tôi đành phải về, lòng rối bời tới cực điểm. Tôi không cam tâm đánh đổi mọi thứ vì kết cục này. Nhưng tôi vẫn tới

Trang: [<] 1, 17, 18, [19] ,20,21 ,31 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT