watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:28 - 07/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4164 Lượt

em. – nó chùng giọng. quay người nhìn ra cửa sổ để che đi hai hàng nước mắt bắt đầu lăn dài trên đôi gò má trắng nhợt nhạt.

Kaishi nhìn nó, thở dài rồi bước ra ngoài.

một mình trong căn phòng vắng, nó khóc…gục đầu vào bệ cửa và khóc…đã bao lâu rồi nó không khóc như thế này nhỉ? Hình như trong tiềm thức nó nhớ nó đã từng có cảm giác đau khổ như thế này rồi. trong một giấc mơ nào đó nó cũng đã thấy nó đi giữa đêm tối…một mình…khóc lặng lẽ…vì ai vậy?…

một vòng tay nhẹ đặt lên đôi vai bé nhỏ đang run lên của nó. Là Sakura.

– chị không sao đâu.- nó thổn thức.

– em hiểu mà. Em thích chị như thế này hơn. cứ sống thật với bản thân không dễ chịu hơn sao. đứng cố quá. chị sẽ mệt mỏi lắm đấy. – Sakura mỉm cười dịu dàng nhìn nó.

– chị biết. chị thật sự mệt mỏi lắm rồi. không

biết bản thân mình là ai…không dám nói lên tình cảm của mình…có phải vì chị đã quả lạnh lùng không?

Sakura không nói gì. Cô bé ôm Satomi nhẹ nhàng, vì cô biết Satomi không hề lạnh lùng như mọi người vẫn tưởng. ẩn sâu bên trong là một Satomi yếu đuối, mỏng manh dễ vỡ như pha lê. Vì sao cô biết ư? Vì đã bao lần cô thấy Satomi khóc lặng lẽ một mình trong phòng…luôn cố tỏ ra mình mạnh mẽ để rồi khi còn lại một mình thì trở về với con người thật…

– em hỏi một chuyện được không?- Sakura lên tiếng khi thấy Satomi bắt đầu ngừng khóc.

– ừ…sao thế?

– người con trai lúc nãy đứng cạnh chị trước cổng bện viện là ai vậy?

– là người có thể sẽ giúp chị biết chị là ai. người đó nói là người yêu của chị. Còn cho chị xem ảnh một người con gái giống hệt chị chụp với anh ta…rồi cả chiếc vòng chị luôn đeo từ khi mất trí nhớ nữa…là một nửa của chiếc vòng anh ta đang đeo…chị không biết nữa…đầu chị như muốn nổ tung ra…không hiểu chuyện gì đang xảy ra với chị nữa…

– vậy…chị định làm sao? Có gặp anh ta để tìm ra gia đình thật của chị không?

– có chứ. chị đã sống hơn 3 năm trời không có một chút kí ức nào…em không biết nó đáng sợ thế nào đâu…mỗi đêm chị luôn mơ thấy những giấc mơ khác nhau…cứ mỗi lần tỉnh dậy là chị thấy nước mắt ướt đẫm cả gối… nhưng chị sợ…sợ chị không phải là cô gái ấy…nhưng chị lại tin em ạ…mọi thứ quá trùng khớp khiến chị hoang mang…

– thật không dễ dàng gì để sống những tháng ngày như vậy. em hiểu. nhưng chị có chắc khi tìm lại được mọi thứ chị sẽ hạnh phúc không? Ý em là chị nói mỗi lần tỉnh dậy sau những giấc mơ là chị lại khóc…những giấc mơ đó liệu có liên quan gì đến quá khứ của chị không? cuộc sống của chị bây giờ tuy không trọn vẹn nhưng em nghĩ là vẫn đủ hạnh phúc. Bây giờ chị đang có một gia đình trọn vẹn…em biết…chị yêu Kaishi…đừng hỏi vì sao em biết…chị nói người con trai kia nhận là người yêu của chị trước đây…vậy khi nhớ ra rồi…chị sẽ làm thế nào…

– chị không biết nữa…chị không biết…nhưng dù sao…chị vẫn muốn biết chị là ai…rốt cuộc thì chị là ai…còn Kaishi ư? chị không biết nữa…anh ấy chỉ xem chị như em gái thôi mà…chị không thể hạnh phúc được khi không biết rõ chị là ai? Không biết gia đình mình ở đâu? Không thể hạnh phúc được khi kí ức suốt bao năm qua cứ như một tờ giấy trắng…

– được rồi.em hiểu rồi… chị có cần em giúp gì không hả bà chị ngốc…

– con bé này…bảo ai ngốc hả?- Satomi phùng má cãi. Nó hết khóc từ nãy giờ.

– chị ngốc. rồi sẽ hiểu tại sao em nói chị ngốc. thế là hết khóc nhá. Há há há…- Sakura trêu.

– con bé ngố…chị đánh giờ… giúp hả? ừmmm…nếu cẩn chị sẽ nói. Nhưng mà em đừng nói cho ai biết nhé. Kaishi cũng đừng nói.

– Ok. Ai bảo em là em của chị chứ… hahaha…

– ghét em quá…

– thôi chị nghỉ đi…mà… quên hết chuyện hôm nay đi. Em xử lí sạch sẽ rồi…ngủ một giấc đi…em thích nhìn chị cười hơn…chị cười trông xinh hơn…

-chị thì lúc nào chả xinh… hì…

Nó mỉm cười nhìn cái dáng Sakura đi ra khỏi phòng. Sakura luôn quan tâm nó theo kiểu riêng như thế đấy. nhẹ nhàng, tình cảm…đóng cửa lại…nó cầm tờ giấy ghi số điện thoại và địa chỉ của một người trên tay…nhìn chằm chằm…Nguyễn Hoàng Khánh…cái tên này…Vân Khánh…Khánh…trùng hợp vậy sao… đắn đo…nó rútđiện thoại và bấm số…

“ …. Always see, always be…come and dream the night with me… nocturne…” …bản nhạc quen thuộc…một sự trùng hợp nữa sao…nhạc chờ của người con trai ấy…nhạc chuông của nó…đây là bản nhạc nó rất thích…

chiếc điện thoại để trong túi quần rung lên bần bật…Khánh đưa máy lên nhìn… một số điện thoại lạ…

– Alô? Ai đó?- Khánh đang ngồi trên tàu về Hà Nội. vì Kim của anh nói cô sẽ gọi điện hoặc về Hà Nội tìm anh nên anh quyết định về Hà Nội trước.

– tôi là Satomi…người mà anh cho là giống bạn của anh…Kim…- một giọng nói quen thuộc vang lên đầu dây bên kia. Là Kim của anh mà…làm sao anh quên được giọng nói của cô chứ.

3 phút ngắn ngủi trôi qua. Kim nói sẽ về Hà Nội rồi liên lạc với anh sau. một khoảng lặng len lỏi trong tâm trí anh…3 năm kiếm tìm trong vô vọng…cuối cùng anh cũng tìm được người con gái anh yêu…nhưng rốt cuộc Kim có còn thuộc về anh nữa không?……

ở đầu giây bên kia, Satomi đang yên lặng suy nghĩ. Nó lại đưa máy lên bấm số… đặt một chiếc vé máy bay bay thẳng ra HN, nơi một người đang chờ nó…mà không đúng…nếu nó là Kim…thì không phải chỉ có một người chờ nó…mà chờ nó ở đó là vô vàn thứ…kí ức…gia đình…bạn bè…tình yêu…

– chị gọi bọn em có việc gì vậy?- Sakura lên tiếng.

vẫn ngồi trên ghế, mắt hướng ra phía xa, không hề ngoảnh mặt lại nhìn hai

cô em kết nghĩa thân hơn cả chị em ruột, nó cất giọng đều đều:

– Chị sẽ rời khỏi đây một thời gian. Lí do? chị nghĩ hai đứa cũng đoán được. khi nào cần chị sẽ liên lạc với hai đứa. Vậy nên chị muốn nhờ hai đứa một số việc.

– bọn em hiểu. chị có việc gì cần cứ nói, bọn em sẽ cố hết sức.- Haya lên tiếng.

im lặng một lúc lâu………….

– chị nói tiếp đi.- Haya giục.

– -thứ nhất, việc chị đi và đến chỗ nào, ở đâu, với ai không được tiết lộ cho ai biết. chị nhấn mạnh KHÔNG MỘT AI NGOÀI HAI ĐỨA BIẾT. Ok?

– thứ hai, thay chị quản lí mọi việc ở đây thật tốt và giúp chị chăm sóc mọi người cho đến khi chị về. với lại mọi người hãy về Nhật đi- nó nhẹ nhàng lên tiếng.

– bọn em ở lại đây cũng được mà.chị cứ yên tâm. vậy khi nào chị đi? – Haya nói.

– chị sẽ đi ngay bây giờ. sắp xếp như vậy là tạm ổn. về phía Kaishi, không được nói bất cứ một lời nào. nếu có khó khăn gì thì có thể liên lạc với chị. Nhưng tất cả phải được giữ bí mật. chị sẽ thông báo cho hai đứa biết tình hình của chị khi chị ổn định. cứ về Nhật đi. Đưa cả Kaishi theo. bằng mọi giá phải đưa anh ấy về Nhật- nó thở dài.

– thôi được. theo ý chị

Trang: [<] 1, 18, 19, [20] ,21,22 ,29 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT