|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
nhưng ta vẫn chưa biết được là nàng quyến rũ chỗ nào…”
Thỏ ngoảnh lại, bĩu môi: -”Xi, đầy chỗ nhé…”, cáo được đà, làm tới:
-”Đâu, show ra xem nào, ở đâu? ”
-”Không…”
-”Làm gì có mà…chắc xẹp lép chứ gì?” Cáo khiêu khích, thỏ vênh mặt lên cãi:
-”Còn lâu mới xẹp nhá”
-”Không tin, chứng minh đi…”
Biết mình đã trót ngu xuẩn vào tròng của cáo, thỏ đỏ ửng, dỗi hờn:
-”Ừ thì xẹp, xẹp thì làm sao, đi mà tìm ai to to mà yêu ý…”
Cáo phì cười, nhanh tay bắt được thỏ, cô thỏ nhỏ xíu đáng yêu được cáo gọn lọn trên tay…quăng nàng lên giường không thương tiếc:
-”Hôm nay ta sẽ ăn thịt nàng…”
-”Xẹp thì ăn làm sao???” Thỏ vẫn dỗi, cáo cười nham hiểm:
-”Lớn bé ăn hết, haha…”
Mặt thỏ chín như cà chua cuối mùa, nàng thẹn thùng trao cáo nụ hôn mật ngọt. Hít hà chiếc cổ cao trắng nõn nà, cắn vào tai thỏ một cái, cáo mỉm cười sung sướng. Đối với cáo mà nói, đây là giây phút hạnh phúc nhất, thỏ như một viên kim cương nhỏ bé, tinh khiết, …một vật vô giá mà cáo luôn nâng niu…Còn việc ăn thịt thỏ ư? Cáo đùa thôi? Đợi khi nào thỏ lớn…thỏ thực sự đồng ý…Bao lâu cáo cũng sẽ đợi…
Thấy chàng ngoài cổng, nàng hớn hở tạm biệt Nam, chạy lên xe, khoe khoang:
-”Em lấy được điểm rùi nè, hôm nay nhiều người xin điểm nộp hồ sơ thực tập nên hơi lâu, đằng ấy đợi em lâu không…”
Chàng lặng thinh lái xe.
-”Ê, sao đấy…”
Chàng vẫn không nói gì.
-”Ê, đợi em lâu quá nên giận rồi à?”
Vẫn im lặng.
-”Ặc, em đã bảo là lâu, em tự đi được mà, tự nhiên đòi chở người ta rồi giờ mặt lại xị ra? Hâm à…”
-”Ừ, hâm đấy, SAO?”
-”Á, mở mồm nói rồi cơ à,…thôi mà…osin xin hỏi, điều gì đã làm đại gia buồn lòng vậy?”
-”Chả có gì, đau đầu, yên còn lái xe…”
-”Yên thì yên…đúng là thói công tử mà…”
Nàng yên lặng, không thèm nói, được một lúc thì đại gia cảm thấy mình không được quan tâm nữa, đánh tiếng hờn dỗi:
-”Gớm, đi với AI ĐÓ thì hớn ha hớn hở, ở với người yêu thì cau có, khó chịu…”
-”Cau có khó chịu gì cơ…ai là người cau có cơ…à…à…hóa ra có người đang ghen hả???”
-”Ghen cái gì, thèm mà ghen…”
-”Không ghen thì thôi, làm gì mà xấu tính thế?”
-”Xấu tính cái gì, chẳng biết người nào đã từ chối lời tỏ tình chưa? Hay vẫn để AI ĐÓ hi vọng vẩn vơ?”
Nàng cười tủm trong lòng vì cái máu ghen của đại gia, đoạn đùa anh:
-”Từ chối làm cái gì, cứ để cho người ta thích mình cũng tốt chứ sao, có chia tay còn có nơi có chốn mà lui về…”
-”CÁI GÌ…”
-”? Tìm đâu được người đẹp trai cao ráo lại yêu đơn phương mình 7 năm trời như thế? Hiếm lắm…hehe…nhỡ sau này có người chán tui tui còn đỡ ế chứ?”
Anh phanh gấp, mắt trợn tròn, nghiêm giọng:
-”EM NÓI THẬT?”
Nàng nghe mà phát hoảng…đúng là không thể quá trớn với đại gia được, đại gia đã có tuổi, nên không biết đùa roài, hix , đành nhún nhường:
-”Hì hì, đùa đấy…em xin em xin…”. Đoạn nàng gục đầu nằm xuống đùi anh, sun xoe:
-”Eo, ai mà đẹp trai thế chứ? Nhìn từ đây mới thấy rõ vẻ đẹp tiềm ẩn nam tính, đúng là người yêu tui…”
-”Cô không phải nịnh, đẹp mà cô vẫn tính tới chuyện chia tay, vẫn thả hương bắt bướm thì ích gì?”
-”Thả gì mà thả, từ chối lâu rồi…đại gia giàu thế này, phong độ thế này,…em ngu gì đâu …hehe”. Nàng khẽ lách chiếc áo sơ mi, thơm một phát vào cơ bụng săn chắc làm tim anh xuyến xang, bao nhiêu buồn bực tự dưng bay đâu hết, anh bẹo má nàng, mắng yêu:
-”Cái nhà cô chỉ giỏi…”
-”Hê, em mà nị…”; nàng toan ngồi dậy nhưng đã bị một tay anh giữ chặt, xoa xoa mái tóc, anh tỏ ra nghiêm trọng:
-”Đừng nhúc nhích, để tôi tập trung lái xe…lúc nãy làm gì thì làm tiếp đi…”.
‘Thôi xong, chỉ tại mình ngu xuẩn lại vào tròng rồi, thôi kệ cáo vậy, thỏ đây đã chấp nhận đi theo cáo…chấp hết nhá’…
Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Anh Chọn Ai? Siêu Mẫu Hay Osin? (7) 4-12033-7#ixzz3MdYv7EwQ
Chương 35: Tháng ngày bên anh
-”Uyên, sếp goi em kìa?”
-”Dạ, vâng ạ”
Vẻ ngoài thì trả lời ngoan ngoãn, lòng thì hơi ức chế ‘Cái lão này, vừa ngồi xuống bàn làm việc xong, có gì không nói luôn lúc sáng đi làm, không thì nhắn tin cũng được mà, haizzz’
Cốc,cốc…cốc…
-”Vào đi?”
-”Dạ, TỔNG GIÁM ĐỐC gọi em?”
Minh kí đống giấy tờ mà giật mình rơi cả bút, ngước lên nhìn nàng.
-”Tổng giám đốc có gì dặn dò ạ?”
Thấy nàng có vẻ chuyên nghiệp công tư phân minh rất hoành tráng, anh cũng hùa theo.
-”Ừ, cô đi pha tôi cốc cà phê! ”
-”Dạ, đấy không phải việc của em ạ? Em làm ở phòng quan hệ quốc tế ạ!”
-”Okie, thế cô về đi, có lẽ tôi nên gọi trưởng phòng phòng đó cho cô con F vào điểm thực tập tốt nghiệm nhỉ?”
Nàng bặm môi, bất lực, lặng lẽ rời khỏi phòng, một lúc bê vào một cốc sữa ấm:
-”Mời anh dùng!”
-”Tôi bảo pha cà phê cơ mà?”
-”Uống cà phê nhiều không tốt!”
Ặc, có nhân viên nào dám nói với sếp như nàng không, lại là nhân viên thực tập chứ, thế mà ông sếp cũng ngoan ngoãn uống hết cốc sữa, đoạn e hèm:
-”Công ty chúng tôi phòng quốc tế quá nhiều người rồi, từ giờ cô làm việc ở đây!”
-”Ở đây là ở đâu?” Uyên sửng sốt.
Minh vờ lạnh lùng, hất hàm ra chiếc bàn đối diện bàn anh vừa được bố trí lúc sáng:
-”Đấy, bàn đấy, làm thư kí cho tôi…”
-”Sếp có thư kí rồi mà???Em biết làm gì đâu, chả thuộc chuyên môn của em?”
-”Mình cậu Duy thì chưa đủ, chuyên môn của cô là ngoại ngữ chứ gì, cứ ngồi ấy, ắt có việc…”
-”Ơ nhưng…”
-”Sếp nói mà cứ cãi nhem nhẻm thế nhỉ? Ngồi hay F đấy?”
Nàng xầm xì đi về bàn của mình, thấy nàng có vẻ không phục, một lúc sau, anh đem đống văn kiện ra dỗ dành:
-”Đây, dịch hộ anh, anh đọc không hiểu?”
-”Tưởng em ngốc à, du học Mĩ từ bé mà đọc không hiểu?”
-”Ừ, thì anh bận làm những việc khác, làm đi, đúng chuyên môn còn gì…ngoan, về anh thưởng…”. Đoạn, anh ranh mãnh lấy hai bàn tay đặt lên hai má, thơm nàng một phát vào trán trước khi quay lại bàn làm việc của mình…Kể ra thì làm việc trong phòng anh cũng không tệ, vừa được ngắm anh, vừa thoải mái, phòng anh rất to…suy nghĩ ấy chả ở trong đầu được bao lâu, một lúc nàng đã hối hận, khoảng 20 phút không gọi người yêu là sếp lại ngứa miệng, suốt ngày ý a ý ới:
-”Lấy anh cốc nước!”
-”Mở anh cửa sổ…”
-”Đóng anh cửa sổ?”
-”Bảo lấy nước lạnh cơ mà sao nóng thế…”
-”Vặn nhỏ cái điều hòa đi, nóng quá…”
-”Em định để cả hai chết rét à, cho điều hòa to lên….”
Ban đầu nàng còn nhẹ nhàng, xong một hồi con giun xéo lắm cũng quằn,’ mặc kệ nhé, cùng lắm ta thực tập ở công ty khác nhá, cùng lắm ra trường muộn một kì chứ gì…’:
-”Tự lấy đi…”
Sếp ngạc nhiên sửng sốt:
-”F đấy!”
-”F thì F, thích gì thì chiều nhá… ”
Giọng nàng đã bắt đầu tưng tức, bất cần, sếp đành biết điều vặn nhỏ vô lum:
-”Thôi, uống gì anh lấy cho?”
-”Không cần, anh làm việc của anh đi!”
Chết, nàng bắt đầu nóng tính rồi, sếp chạy ra cầm tay nịnh nọt:
-”Thôi mà, phu nhân thích gì thì cứ bảo, anh đây chiều hết, phu nhân đưng lạnh nhạt thế…”
-”Đi ra đi cho em làm việc”
-”Thôi mà, giận à…”
-”Ai dám giận TỔNG GIÁM ĐỐC, lơ mơ là trượt như chơi!”
-”Ai dám cho phu nhân trượt, phải để ra trường nhanh nhanh anh còn rước về chứ, yêu lắm, không giận nữa nha…. ”
Nàng nhìn anh, haha, vận đổi sao rời, từ đó trở đi, chẳng biết trong văn phòng ấy, ai mới thực sự là sếp nữa…^^
Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Anh Chọn Ai? Siêu Mẫu Hay Osin? (7) 4-12033-7#ixzz3MdYzAHd4
Chương 36: Tháng ngày đôi ta
Đối với công chức, hạnh phúc là được thăng tiến. đối với học sinh, hạnh phúc là được điểm cao; với doanh nhân, hạnh phúc là phải đạt doanh số tốt, nay mua nhà, mai mua xe…Còn với những người đang yêu, thì điều đó giản đơn hơn rất nhiều, nhưng hạnh phúc lại không hề nhỏ bé tý nào nhé!!! Tổng giám đốc của chúng ta, tiền tài danh phận – những thứ đó đều không đem cho anh cảm giác phấn khích bằng hàng ngày đẩy chiếc giỏ hàng theo chân cô gái nhỏ bé ấy…Quả thật, các cụ nói chả sai bao giờ ‘Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời’ – mặc dù đã là bạn gái của đại gia một khoảng thời gian kha khá, vậy mà ngày nào đi siêu thị nàng cũng đắn đo để chọn cái rẻ rẻ; mua một ít đồ cho 2 người ăn mà lúc nào cũng lòng vòng tới cả tiếng. Tuy vậy, nàng cũng khôn ra phết, thích đồ giảm giá nhưng không vì thế mà bị lừa mua phải của ôi, hỏng…
-”Ặc, ổi này có 5k nhưng thối hết kìa, không thèm…”
-”Anh Minh ơi, em vừa nhặt được cái này nè, nho Mĩ nhé, mà có 30k một cân thôi, lúc em đến còn mỗi một phần, thích thế…”
-”Trời ơi, cá thu mà còn có 50k một cân, đang khuyến mãi đặc biệt, có vài suất thôi, may mà em nhanh chân…”
-”Ồ ôi, thịt bò này, nhìn tươi ngon thế này mà rẻ kinh khủng khiếp, anh ơi, nhanh lấy đi anh…”
-”Eo, số em may nhỉ anh nhỉ, đi tới đâu là vớ được hàng giảm giá tới đây, đúng là ngon bổ rẻ…chắc em hiền lành phúc hậu quá nên trời thưởng đây mà…haha”
Nhìn nàng reo lên thích
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




