|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
tui chở như thế này, gió biển thổi làm hai chúng tui như bay bỗng. nhưng thật tiếc người sau lưng tui bây giờ không phải là hào, thiên thần của tui mà là thảo, chắt cô ấy cũng đang rất happy nhưng thật chất đây chỉ là hạnh phúc ảo…
Chương 24
Cuồi cùng thì tui với thảo cũng tới nơi, đúng là bãi này đông thật có rất nhiều khách du lịch họ đang chơi đủ các trò chơi ở bãi biển, chúng tui vẫn chưa thấy hào và hai đứa kia đâu hết, gọi điện thì không bắt máy chán thật. tui và thảo cứ đi vòng vòng trên bãi nhìn qua mình lại mà chẳng thấy họ đâu cả, chắt là ham tắm biển lắm đây nên không để điện thoại trong người đấy mà. Bất chợt tui nghe tiếng kêu hình như là của con quỳnh
–
-“ ê thảo đây nek” quay sang thì đúng là nó cả gia hào và thằng tuấn anh nữa.
-“trời có phải tui nhìn nhầm không đây hôm nay hai người này có gì đó khác thường lắm nhe, nắm tay nhau lum kia, còn mặt đồ cặp nữa chứ đang công khai tình yêu cho tụi này thấy hay sao vậy ???”. đột nhiên tui nhớ ra là tay mình còn đang nắm tay của thảo, mà không phải là tay thảo đang nắm chặt lấy tay tui, tới giờ tui mới để ý là trang phục của tui và thảo cũng có nhiều nét tương đồng. ánh mắt gia hào nhìn tui khó hiểu, hai mắt anh rưng rưng gương mặt như là rất ngạc nhiên vậy, tròn xoe mắt nghiên đầu một chút, thoáng anh lại chớp chớp mắt, tui cảm nhận được hơi thở của hào đang dồn dập. nhìn thấy tui và thảo như vậy không biết hào nghĩ gì mà thái độ của anh làm tui rất lo sợ, tui sợ anh sẽ giân tui mất. Tui vội lấy tay gở tay thảo ra, rồi quay sang nhìn theo ánh mắt của hào, còn thảo thì nhìn tui tui với ánh mắt đầy nổi khó hiểu. không khí giữa năm đứa tụi tui tự nhiên im lặng giữa bãi biển đông đúc ồn ào này. Bỗng tiếng của thảo cất lên thảo nói mà tui nghe muốn chui xuống đất lun
-“uhm thì sớm muộn gì mọi người cũng biết mà, thui lỡ rùi thì bậy giờ nói lum hihi thảo và vỹ muốn thông báo với mọi người là hai đứa tụi này đang chính thức tìm hiểu nhau” thảo nói mà miệng cô ấy cười tươi như hoa vậy, cô ấy còn lấy hai tay của mình ôm lấy cánh tay săn chắt của tui. còn tui thì nhìn xem sắc mặt của gia hào như thế nào thôi, hình như tui thấy được vài giọt nước mắt động trên mi của anh, hơi thở của gia hào đang dứt khoãng, anh quay sang một bên không thèm nhìn mặt tui, nói thật bây giờ lòng tui đau như cắt vậy tui không biết mình sẽ làm gì và nói gì trong lúc này đây, không lẽ tui hùa theo cười nói với thảo là tui và thảo đang yêu nhau, như vậy sẽ làm hào rất đau lòng vì tui biết hào cũng yêu tui mà. Với lại làm vậy là gạt người gạt mình thật chất giữa tui và thảo không tồn tại chút tình yêu nào. Còn nếu tui nói là tui và thảo không có gì thì thảo sẽ như thế nào chứ, với lại còn trước mặt con bà tám với thằng tuấn anh nữa thảo sẽ đáng thương lắm, thảo sẽ không dám nhìn mặt mọi người nữa, người ta sẽ nghĩ thảo là người như thế nào khi công khai tình yêu với người con trai không yêu mình. Trời ơi bậy giờ có ai nghĩ ra cách gì thì chỉ cho tui với, tui phải làm sao để vẹn cả đôi đường đây nhưng trước mắt tui thấy mình đã làm hào buồn nhìn ánh mắt của hào làm tui thật là xót xa quá.
Hào quay lưng bỏ đi không nói với mọi người một tiếng nào mặt cho con bà tám tíu tít nói này nói nọ, thấy hào bỏ đi tôi vội gỡ tay thảo ra một lần nữa rồi vội chạy theo mặt cho ánh mắt mọi người nhìn theo tôi và hào. Hình như là hào biết tui đang đi theo sau lưng anh nên anh càng đi càng nhanh, tui cố đuổi theo anh. Vượt qua mặt hào tôi nắm hay tay anh lại hào cố thoát ra nhưng tui không cho anh có cơ hội làm điều đó, tui nắm chặt tay anh, rất chặt là đằng khác.
-“hào nghe vỹ giãi thích được không ??” – tôi nói với anh.
-“giải thích gì chứ ? thảo đã nói như vậy thì vỹ còn có gì giãi thích chứ. hào không trách vỹ đâu ngược lại hào còn chúc mừng vỹ vì vỹ có thể yêu một cô gái, vỹ có thể thoát ra khỏi cái thế giới thứ ba đầy cai nghiệt này rồi. vỹ không có gì phải lấy làm thương hại hào đâu vì hào biết mình không xứng đáng và dù có thế nào thì tình yêu của chúng ta mãi mãi là không thễ nào” – hào nói với tui trong nước mắt từng lời hào nói ra giống như là những vết dao đâm xâu vào trái tim tui vậy, đau lắm.
-“không phãi như vậy mà vỹ yêu hào mà, yêu hào thật nhiều không lẽ hào không cảm nhận được điều đó sao ? vỹ không biết từ bao giờ mình đã yêu chính anh trai của mình, hào có biết là muốn được ở bên hào vỹ đa phải đấu tranh với tư tưỡng mình như thế nào
hay không, có lúc vỹ gần như gục ngã thì thảo xuất hiện và trong phút giây vỹ đã nói với thảo nhưng điều không nên nói làm thảo hiểu lầm nhưng thật ra vỹ cũng chẳng muốn như vậy đâu, hào có biết là vỹ khó xữ đến như thế nào không ?” – tôi không kiềm chế được cảm xúc của mình nữa”. hào nhìn tui nước mắt nước mũi tèm lem, gió biển thổi xù mái tóc của hào, hào không nói gì quay lưng không thèm nhìn mặt tui
-“hào nghĩ như vậy sẽ tốt hơn chứ. như vậy sẽ tốt cho vỹ, cho thảo, cho cả ba mẹ nữa. còn hào thì sao cũng được, biết được vỹ yêu hào
như thế là hào vui rồi hào không cần gì nữa đâu, khoãng cách giữa yêu và được yêu rất ngắn nhưng đôi khi cũng rất xa.”
-“vậy để vỹ chết, vì như vậy sẽ làm vỹ vui hơn khi không có hào, không được lo lắng, quan tâm chăm sóc cho hào và không được yêu hào. Còn nhớ năm vỹ được chin tuổi, chúng ta cùng đi biển với gia đình, vỹ xém chết đuối trên biển lúc đó vỹ sợ lắm nó ảnh hưởng đến tinh thần của vỹ suốt một thời gian dài và từ đó vỹ mắc chứng sợ biển, nhưng nếu hôm nay vỹ có thễ lấy nổi sợ đó chứng minh cho tình yêu của mình với hào là có thật, như vậy có được không.
-“được, vậy vỹ chứng minh đi” – hào nói với tôi còn một tay anh chỉ xuống dưới biển xanh biếc đang dậy song kia, tui không ngờ hào có thễ nói như vậy với tui, nhưng cũng khó trách hào lắm vì tui đã làm tổn thương hào mà. Thôi được nếu như vậy thì cứ để tôi chứng minh tình yêu của mình vậy vì hơn ai hết hào biết tui sợ biển như thế nào. Tôi quay qua nhìn hào rồi nhìn xuống dưới kia, từng bước chân của tui nặng nề đi về phía biển, còn một chút nữa thui, một chút nữa thui chân tui sắp chạm được nước biển rồi tôi cảm nhận được cái ước của nước biển thấm vào cát. Một con song xô lên nước cao hơn mắt cá chân tui một chút, tim tui đập mạnh, tôi quay lên nhìn về phía gia hào xem anh có phản ứng gì không, nhưng rồi tôi vội quay xuống vì tôi biết hào sẽ gọi tui lên, nhưng không tui muốn chứng minh tình yêu của mình dù hào có kêu tui cũng không lên. Nước biển đã quá lưng quần của tôi, tôi nghĩ mọi chuyện sẽ êm đẹp nếu như không có một con song to vô tình ập đến cuốn lấy tui, giống như tình yêu của tui và hào vẫn đang gặp nhiều song gió. Còn sóng đủ to để cuốn lấy tôi, nó làm tôi mất hết cảm giác với mọi thứ xung quanh, quên mất là mình chỉ cần đứng lên một cái là khỏi mặt nước, quên mất là mình là một tay bơi số một sao có thể như vậy chứ. tơi không tài nào trồi lên được nước biển cứ cố gắng dìm tôi xuống, thử thách tình yêu này quả thật là khó khăn đối với tui. chắt có lẽ vài ba phút nữa tui sẽ không còn thở được nữa quá. Mặn quá 8 năm nay tui không đụng đến biển nên không biết nước biển lại mặn đến như vậy. “gia vỹ… gia vỹ…vỹ đâu rồi mau lên đi hào không đùa nữa đâu gia vỹ…” là tiếng của hào thiên thần nhỏ của tôi đang gọi. trời ơi có ai biết cảm giác của tui lúc này vừa khó thở, vừa muốn buông xui vừa muốn trồi lên nhưng tui không làm được tui không điều khiển được tay chân của mình nữa. tôi nghe tiếng anh hào gọi gia vỹ…gia vỹ… hào không giận vỹ nữa đâu, hào yêu vỹ nhiều lắm mau lên đi…gia vỹ…g.i..a…v.ỹ…. tôi nghe của hào nhỏ dần, tiếng hào gọi tên tui nhỏ dần nhỏ dần cho đến khi tôi không nghe thấy gì nữa…
Chương 25
“Vỹ ơi, Vỹ có sao không” tôi nghe tiếng mọi người gọi, tôi dần dần mở mắt và thấy mọi người đang vay quanh tui, hình như là tui đang ở bệnh viện thì phải, à không tui đang ở trong phòng của của, ban đầu tuy không rõ nhưng dần về sau thì tui có thễ thấy thảo và con nhỏ quỳnh đang ngồi nhìn tui với vẻ mặt lo sợ, nhưng thoáng thấy tui mở mắt và cử động họ vui mừng trở lại. tôi cố lấy tay chống mình ngồi dậy nhưng dường như tui không còn chút sức lực nào vậy thấy vậy thảo và quỳnh giúp tui ngồi dậy. ngồi dậy tui nhìn quanh nhưng chẳng thấy hào đâu cả ? không lẽ tui đã làm đến mức sống dở chết dở như thế này mà hào vẫn không tha lỗi cho tui sao ?.
-“Gia hào đâu ?” – tui nhìn thảo hỏi.
-“Gia hào đang ở chổ của tuấn anh” – thảo trả lời tui. giờ tui sắp chết đến nơi mà hào còn ở chổ tuấn anh. Hào xem tui là cái gì chứ
-“Nek cậu không biết bơi thì đừng có ra quá xâu chứ hại người hại mình, cậu có biết vì cậu mà chuyến đi biển này hỏng hết rồi không, cậu làm mọi người lo sốt vó lên, đã vậy còn luyên lụy đến gia hào nữa” – con nhỏ bà tám nói gì thế luyên lụy tới gia hào là sao ?
-“gia hào bị sao hả, gia hào ở đâu nói cho tui biết đi, hào đã bị gì thế” – tui bấu chặt lấy vai thảo, giật người cô ấy mà hỏi, dưới thái độ của tui làm thảo lúng túng không kip nói gì làm gì.
-“nè bỏ tay ra đi cậu điên hả, cậu làm như thế thảo đau thì sao hả ?”. con nhỏ quỳnh vừa nói vừa phủi tay tui ra, hình như tui làm thảo đau thật tôi thấy trên hai cánh tay thảo nổi rõ mười ngón tay của tôi
-“hào muốn cứu cậu nhưng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




