|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
có nói gì đâu, nếu vỹ không thích thì thui, nhưng hào chỉ muốn thảo không vì chúng ta mà cô ấy phải đau khổ thôi mà, tạm thời chúng ta không nói mối quan hệ của mình cho thảo biết, chúng ta cũng đừng quá thân mật trước mặt thảo cứ để từ từ tìm cơ hội thích hợp chúng ta sẽ nói cho thảo biết hào cứ cư xữ bình thường với thảo như thường ngày, đừng làm cho thảo phải hụt hẫn.
-Uhm vỹ biết mình sẽ phải làm thế nào mà – nói xong tui ngồi lên thành của cách cửa sổ, rồi cho gia hào ngồi trong lòng mình tui ôm chặt gia hào, hôn lên tóc anh rùi hai đứa tụi tui cùng nhìn ra biển ngắm mặt trời đang dần buông, nhìn thấy những con sóng nối tiếp nhau đi đến mặt trời. không biết giây phút này sẽ kéo dài được bao lâu đây khi càng ngày càng có nhiều khó khăn hơn đang thử thách với chúng tôi…
Tối hôm đó nghe lời hào tui cư xữ bình thường với thảo mặt dù tui khá gượng ép. Nhưng thảo và thằng tuấn anh cũng giỏi diễn kịch lắm chứ họ làm như là không có gì xảy ra vậy, rất tự nhiên là tui và gia hào sẽ không đề phòng họ. thảo càng ngày càng tỏ ra quấn quýt tui hơn trước mặt gia hào, có nhiều cử chỉ thân mật với tui hơn nữa lúc nào hai tay cô ấy cũng ôm lấy cánh tay tui, lúc nào cũng cươi và nhìn tui bằng ánh mắt say đắm, tui biết là hào sẽ không ghen đâu nhưng tui có cảm giác là anh đang khó chịu lắm. bây giờ đang khoãng 5 giờ chiều, trời thật mát mẽ và trong lành quá, giờ này là thích hợp nhất để đi dạo biển. cả đám chúng tui rũ nhau ra khỏi nhà đi dọc bờ biển, ở đây có một khu chợ bán đầy những thứ quà lưu niệm, và cũng tập trung nhiều quán hải sản bình dân rất đông đúc. Nói là bình dân nhưng thật ra thì chúng tui thích ăn ở những quán này hơn, vì nó có cảm giác gì đó giống đi du lịch hơn, chứ muốn ăn nhà hàng năm sao thì tp hồ chí minh có thừa. cả năm đứa tụi tui đang dạo mát trên biển và thỉnh thoãng lại ghé vào một quầy bán quà lưu niệm, thảo cứ thích nắm lấy tay tui nhưng tui thấy ngại quá chừng, gở tay ra cũng không được mà không gỡ tay cô ấy ra thì cũng không xong, nhưng lâu lâu tui lại kiếm cớ để có thể thoát khỏi tay thảo. tui cũng để ý thấy hào lâu lâu lại lén nhìn tui bắt gặp ánh mắt của tui thì hào mĩm cười với tui, còn tui thì tìm một hành động nào đó thật nghịch ngợm để đáp lại anh, ví dụ như là le lưỡi, chu mỏ hay chỉ là một cái nháy mắt thui như thế cũng làm chúng tui đủ thấy hạnh phúc rồi. nhưng tui cũng không biết là cũng có người đang để ý những hành động đó của chúng tôi, và đang nhìn chúng tui bằng nữa con mắt.
Bỗng dung tui nghe tiếng con nhỏ quỳnh reo lên
-Ê!!! Xe đạp đôi kìa thích quá !!! – chúng tui quay theo hướng con quỳnh chỉ thì thấy có chổ người ta cho thuê xe đạp đôi đạp dọc bờ biển.
-Hay là chúng ta thuê xe đạp đôi đi ấy nhỉ – tiếng của thằng tuấn anh
-Đúng đó ra đây mà ko đạp xe dạo biển thì chán lắm với lại lúc sáng tắm biển không được rùi sáng mai về rồi, thảo đi nhe thảo – con quỳnh đang này nỉ nhỏ thảo, thảo quay qua nhìn tui hỏi
-Vỹ có muốn đi không – thảo hỏi
-Uhm tùy mọi người thôi – tui xoa xoa sau gáy trả lời thảo nhưng mắt thì nhìn gia hào hệt như một đứa trẻ đang muốn xin phép người lớn làm điều gì đó vậy.
-Uhm vậy để tuấn anh đi thuê nhe, ohm nhưng mà có năm người thì phải có một người đạp một mình – thằng tuấn anh nói mà nhìn từng người như thăm dò ý kiến.
-Hào không đạp đâu, hào thấy không được khỏe – hào nói tui nghe mà đau lòng nhìn ánh mắt của hào được chở trên chiếc xe đạp đôi đó sẽ thích lắm huhuhu
-Nếu hào không khỏe thì đi dạo vòng vòng ở đây chúng tớ đi một chút sẽ quay lại – thảo nói và nhìn hào bằng ánh mắt rất trìu mến, có vẻ như tiếc lắm vậy nhưng sao tui cảm thấy như là thảo đang cố tình dạt hào ra khỏi chúng tui vậy.
Thuê xe xong tui chở thảo còn thằng tuấn anh thì chở con quỳnh, hào thì đứng nhìn chúng tui trời ơi không lẽ bây giờ tui nhảy xuống xe nói là ko đi nữa, nếu lúc nãy thảo hỏi tui mà tui phản đối thì sao nhỉ. Thằng tuấn anh với con quỳnh đạp qua ngang mặt chúng tui, con quỳnh còn nói với lại “ nek sao hai người không đạp đi”. Thảo kều vào lưng như đang dục tui vậy, thấy vậy tui cũng đạp theo họ, tui thoáng quay lại nhìn hào thấy anh đang ngồi ở một góc ghế đá, tui thấy hào mĩm cười nhìn theo chúng tui. nhìn thấy hào ngồi đó đợi chúng tui mà lòng tui thật là chua xót quá.
Chương 27
Sau khi đạp xe xong chúng tui quay lại chổ của gia hào, sau đó cả đám đi ăn tối, tuy ko nói gì nhưng tui biết hào đang rất tiếc và đang rất buồn. nhưng tui sẽ không làm hào buồn đâu, tự dung trong lòng tui lại nghĩ ra một ý tưỡng, hoàng hôn trên biển rất đẹp nhưng có cảnh tượng nào trên biển đẹp hơn như thế không nhỉ. Vừa nghĩ xong thì tui muốn nói cho hào nghe liền nhưng cả đám đang ở đây thì làm sao mà nói được chứ axax, không làm khó được tui đâu, đang ngồi an hải sản biển tui móc điện thoại ra, nhắn tin cho gia hào.
-Hào dễ thương ơi, người mà vỹ yêu nhất trên đời, tối nay vỹ sẽ cho hào một bất ngờ nek – tui send xong tin nhắn thì bỏ điện thoại lại vào túi rồi nhìn xem sắc mặt của hào, tiếng chuông tin nhắn của hào reo lên tin tin, hào đọc tin nhắn xong quay qua nhìn tui bằng ánh mắt khó hiểu, tui thi đáp lại anh bằng cái nhấy mắt thật là đáng yêu.
Ăn uống xong chúng tui về lại biệt thự của thảo, xem như chuyến đi vũng tàu lần này kết thúc, thật thảm hại. Để chuẩn bị cho kế hoạch của mình tôi diện lý do là đi mua thẻ điện thoại để mọi người khỏi thắc mắc. leo qua mấy bậc thang lên đường lộ, tui thấy một bác xe ôm, tui kêu ông ta chở tui đến một nơi còn nơi nào thì bí mật với mọi người chút nữa sẽ biết.về đến nhà zô phòng tui thấy thằng tuấn anh lại định chơi cái trò show hàng nữa đây mà, cởi hết quần áo trên người chỉ mặt cái boxer thui nằm ngủ với gia hào, nhớ lai5 lúc sáng thằng tuấn anh nói tui muốn sôi máu muốn đấm nó ghê. Cũng may là gia hào nằm ngoài bìa quay lưng đối diện với thằng tuấn anh. hình như tất cả đều đã ngủ rồi thì phải tui thấy vậy nhảy vô trong nằm giữa để bảo vệ gia hào tui không muốn chuyện tương tự lúc sáng sẽ diễn ra thêm một lần nữa. Tui cũng lên giường ngủ một chút rồi thức, còn việc quan trọng phải làm mà, chỉnh báo thức cái đã mấy giờ nhỉ ? 2 giờ chắt là được rồi.
Tui cảm nhận là cái điện thoại tui đang rung lên từng hồi, ngồi bật dậy, tui thấy đồng hồ chỉ đúng 1 giờ quay qua nhìn sang hai bên tui thấy gia hào và thằng tuấn anh đang ngủ say, bước xuống giường tui đánh răng rữa mặt, mặt thêm cái áo khoác. Tui đi đến bên giường nhìn gia hào đang ngủ, thật là đáng yêu quá đi, tui lấy điện thoại rag hi lại khoảnh khắc hào đáng yêu đang ngủ, thêm một tấm nữa, tui kề sát mặt hào. tình yêu của tui ơi, tui đã làm hại gia hào mất đi cả chuyến đi biển bây giờ là lúc tui phải bù đắp cho hào nằm đây đợi vỹ nhe thiên thần nhỏ của tui. xong tui lặng lẽ ra mở của đi ra khỏi nhà dưới cái gió biển lạnh buốt lúc nữa đêm.
Thời gian từng giờ từng phút trôi qua, 2 giờ 16 phút mọi người còn đang ngủ say tui đã tới được địa điểm mình cần tới, 2 giờ 59 phút, tui đang làm công việc của mình, tui cố gắng để lấy lòng gia hào, 3 giờ 44 phút sắp xong rồi, tui sẽ làm gia hào mãi mãi nhớ về chuyến đi biển lần này, 4 giờ 2 phút tui về lại nhà và đang tiến vào phòng.
-Gia hào, mau dậy đi, gia hào – tui dục gia hào
-Có chuyện gì vậy vỹ – gia hào nói với tui bằng cái giọng ngáy ngủ thật là dễ thương quá đi. Tui đưa một ngón tay lên miệng hào ra dấu cho anh là không được làm ồn.
-Kể từ giờ phút này hào không được nói, ko được là biết chưa – tui không đợi gia hào trả lời kéo anh ngồi dậy và đi theo tui.
Tui phăng phăng kéo hào ra khỏi nhà đi theo tui, nhìn gương mặt ngáy ngủ của hào kìa thật làm người ta mắc cười chết đi được. lúc nàu trời vẫn còn tối lắm, tui dẫn hào đi lên những bật thang. Leo lên trên lộ, tui biết ngay là vẻ mặt hào sẽ như thế này mà, ngạc nhiên không thể tả được. trước mắt hào là một con bạch mã được chủ của nó trang trí và deo yên rất lộng lẫy, hào quay sang tròn xoe mắt nhìn tui. tui không nói gì chỉ mĩm cười rồi dẫn hào đi đến chổ chú ngựa kia.
-Hào lên đi – tui nói với anh.
-Nhưng Hào đâu biết cưỡi đâu ? – lúc nào cũng vậy dù làm gì nghĩ gì thì gia hào vẫn ko dấu được vẻ đáng yêu của mình. Tui bẽn lẽn hôn lên má hào một cái rõ kêu.
-Hào ko biết cưỡi thì để vỹ – hào lại càng ngạc nhiên hơn nhìn tui, tui cung ko nói gì cười đáp lại anh rồi nắm lấy tay anh đỡ anh leo lên ngữa axax. Tui cũng leo phắc lên lưng ngữa ngồi sau anh. Hào quay về phía sau nhìn tui với ánh mắt nghi ngờ tài năng cưỡi ngựa của tui. thấy vậy tui vung tay giật dây cương một cái con ngựa phóng như bay về phía trước với vận tốc cực đại. hào có vẻ sợ và la lên hỏi tui.
-Vỹ tập cưỡi ngựa từ bao giờ thế – hào
-Uhm cũng lâu rồi – tui
-Lâu là bao lâu? Sao hào không thấy vỹ tập bao giờ thế ? – hào lại hỏi tui, bây giờ con ngựa đang phóng rất nhanh lên núi, tui không biết là sẽ kiềm con ngựa hư này đến bao lâu nữa thật ra thì đây là lần thứ hai tui cưỡi ngựa.
-Thì mới cách đây 30 phút – tui nói rồi cười ha hả với hào.
-Cái gì, cách đây 30 phút, mau cho hào xuống, nhanh lên – hào
-Nói thật với hào nhe lúc nãy người cho thuê ngữa có dạy như vỹ quên mất rồi, bây giờ có muốn dừng cũng không dừng được – không phải tui nói chơi đâu axax
Sắp đến đia điểm cần đến rùi phải kiềm con ngựa chứng này lại thui làm theo bản
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




