watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:32 - 24/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5893 Lượt

được không?

Người lái taxi hỏi.

Hỏi gì lạ thế? Mới đầu Mai Mai còn tưởng mình nghe nhầm, nhưng chợt nhớ ra nên cũng chỉ gật đầu ‘uhm’ một tiếng.

Chiếc taxi dừng lại, Mai Mai xuống xe còn đang định lấy tiền trả thì chiếc taxi đã phóng vụt đi rồi.
Nơi này đáng sợ thế sao? – Mai Mai nghĩ.

Con đường vắng tênh, chẳng có lấy một bóng người hay chiếc xe nào qua lại. Đây là lần thứ mấy Mai Mai đi trên con đường này rồi nhỉ? Có phải lần nào đi qua đây nó cũng vắng vẻ thế này không? Trống vắng quá, trống vắng cả trong trái tim cô nữa…

Mai Mai cất bước chạy, cái mũi của cô không thở nổi nữa, nó lạnh cóng lại rồi.

Bức tường dài màu trắng, có những cái mái nhỏ bên trên.
Đây rồi. Chỉ cần chạy đến trước cổng lớn kia là được.

Từ trên khuôn miệng Mai Mai nở một nụ cười. Thời tiết hanh làm cho da mặt và môi cô trở nên khô, chỉ cười cũng làm cô thấy dan dát. Nhưng mọi nỗi đau thể xác lúc này, chẳng thứ gì có thể dập tắt được niềm hân hoan đang trào lên trong cô.

Mai Mai gõ tay vào cánh cửa:

- Nhất Bảo. Nhất Bảo ơi.

Bàn tay lành lặn của Mai Mai không ngừng gõ lên cánh cửa ấy.

Bên trong tiếng chó sủa vang lên inh ỏi. Nhưng sao mãi vẫn chưa có ai ra mở cửa.

- Nhất Bảo ơi. Mai Mai đây mà. Nhất Bảo.

Vẫn chỉ có tiếng chó sủa đáp lời tiếng gọi của Mai Mai.

Sao vẫn không có ai. Mai Mai áp tai vào cửa, có tiếng người quát lũ chó. Có người mà, sao không ai ra mở cửa cho cô.
Phải chăng họ đang muốn tránh cô.

Nhất Bảo, Nhất Bảo không muốn gặp mình sao? Không, mình đã vất vả lắm mới đến được đây, phải gặp được anh ‎ấy, nhất định phải gặp được anh ấy.

- Nhất Bảo, mở cửa cho em đi, em cần phải gặp anh, em có chuyện muốn nói với anh, mở cửa cho em đi mà… Có phải anh giận em rồi không? Có phải anh giận em vì em đã không hiểu gì về anh không? Em biết mình vô tâm, mình chẳng ra gì…nhưng… Em xin anh đấy, anh trách em giận em thế nào cũng được, anh lạnh lùng với em như trước cũng được, nhưng xin anh đừng không nhìn mặt em được không, hãy cho em được thấy anh đi… Nhất Bảo…

Những giọt nước mắt lạnh lẽo đã lăn dài trên gương mặt của Mai Mai từ lúc nào.

Lần này cả tiếng chó sủa cũng chẳng đáp lại lời cô.

Trái tim Mai Mai thắt lại đau đớn.

Những cơn gió cứ hờ hững thổi qua, mái tóc dài của Mai Mai tung bay trong gió.

Cánh cổng trước mặt Mai Mai vẫn đóng kín.

Mai Mai đứng đó vẫn luôn miệng kêu tên Nhất Bảo, nhưng tiếng kêu cứ nhỏ dần, nhỏ dần… đến khi chỉ còn lại tiếng khóc của cô…

Có tiếng động từ phía bên kia của cánh cổng.

Trái tim Mai Mai đập rộn ràng.

Cánh cửa được mở ra.

- Nhất…

Tiếng của Mai Mai bị hẫng giữa chừng khi cô nhận ra rằng người trước mặt cô không phải người cô chờ đợi.

- Tiểu thư Mai Mai, mời cô vào.

Mai Mai mỉm cười với người đàn ông trước mặt, cô đã từng gặp người này rồi, người này hay đi cùng Nhất Bảo.
Nhất Bảo chịu gặp mình rồi!

Mai Mai bước qua cổng đi vào.

Cô không còn lạ lẫm với khu nhà này nữa, không cần ai nói gì, cô đi thẳng vào tiền sảnh, trong đầu cô luôn có tiếng nói rằng Nhất Bảo đang đợi cô ở đó.

Nước mắt của Mai Mai đã được gió lau khô. Miệng cười của cô chưa được bao lâu thì đã tắt ngóm vì trước mặt cô, người đang ngồi chờ cô ở tiền sảnh không phải Nhất Bảo.

- Bác…

Mai Mai mấp máy. Ông Hàm vẫn nụ cười thân thiện mỗi khi nhìn thấy Mai Mai.

- Cháu ngồi đi.

Mai Mai vẫn đứng như trời chồng.

- Ngồi xuống đi Mai Mai. Ta biết cháu không đến để gặp ông già này.

- Cháu muốn gặp Nhất Bảo. Bác nói anh ấy ra gặp cháu đi.

Mai Mai nói.

Ông Hàm gương mặt chợt co lại, ông nói, giọng không còn hứng khởi như trước.

- Cháu cứ ngồi xuống đi.

Mai Mai làm theo, ngoan ngoãn ngồi xuống, như thể chỉ cần cô nghe lời thì Nhất Bảo sẽ xuất hiện ngay trước mặt cô vậy.

- Cháu muốn gặp Nhất Bảo. – Mai Mai nhắc lại.

Ông Hàm nhìn Mai Mai ảm đạm.

- Nhất Bảo… nó đi rồi.

Mọi thứ trước mắt Mai Mai như sụp đổ, tối đen…

- Mai Mai… – ông Hàm nhìn Mai Mai thương hại, qua ánh mắt ông Hàm quan tâm đến Mai Mai thật sự, ông cũng là người chan chứa tình cảm, đâu có giống một ông trùm xã hội đen. – Nhất Bảo, nó bay chuyến bay tối qua. Mai Mai cháu không sao chứ?

Người Mai Mai cứng đờ.

Anh ấy đi rồi. Mình đến chậm mất rồi.

- Bác nói dối.

- Bác không nói dối cháu đâu. – Ông Hàm nhẹ nhàng nói.

Mai Mai bật khóc:

- Anh ấy có thể đi mà không nói với cháu tiếng nào sao? Anh ấy nhẫn tâm để cháu ở lại một mình sao? Nhẫn tâm, nhẫn tâm, đúng, đúng là nhẫn tâm.

Mai Mai lảm nhảm.

- Mai Mai nghe bác nói này.

- Anh ấy bỏ đi rồi… Tại em, tất cả là tại em, nếu em tỉnh lại sớm hơn, em sẽ đến đây sớm hơn, em sẽ gặp được anh sớm hơn, nhưng em đã tỉnh lại muộn, em đến đây muộn và không còn gặp được anh nữa. Em vô dụng, em đúng là đứa vô dụng mà…

- Mai Mai, cháu có đến sớm hơn cũng không gặp được nó đâu. – Ông Hàm nói lớn tiếng để Mai Mai bình tĩnh lại. – Cháu đừng tự dằn vặt mình nữa. Nhất Bảo nhờ bác nói lại với cháu…

Mai Mai dương đôi mắt đẫm nước nhìn ông Hàm.

- Nó muốn nói với cháu… nó xin lỗi cháu.

- Mai Mai, cháu là cô gái tốt, nó hoàn toàn không xứng với cháu.

- Cái gì mà xứng với không xứng. Hừ, vì anh ấy là xã hội đen ư?

Mai Mai nói, ông Hàm điếng người trước câu nói của cô.

- Cháu biết rồi à?

- Cháu cũng mới biết thôi. – Mai Mai vô hồn nhìn vào cái chén trên bàn.

Ông Hàm im lặng rồi cũng khẽ gật đầu. Gia đình Mai Mai không phải gia đình tầm thường, vụ bắt cóc vừa rồi làm sao bố cô bỏ qua được.

- Cháu là đứa vô tâm, ích kỉ. Ngày ngày chỉ cần nhìn thấy anh ấy là cháu thấy vui, anh ấy chính là niềm vui của cháu. Nhưng cháu đã quá đơn giản, chỉ cần thấy anh ấy còn bên mình thì cho rằng sẽ chẳng bao giờ anh ấy rời xa mình. Hừ… anh ấy đi rồi, anh ấy bỏ đi chính vì sự nông cạn của cháu…

Ông Hàm thở dài:

- Cháu đừng nghĩ vậy. Cháu cũng đã biết thân phận thật của Nhất Bảo rồi phải không? Nó bỏ đi là vì lo cho cháu. Nó muốn cháu được bình yên.
– Cháu có biết ta là ai không?

Mai Mai nhìn ông Hàm.

Nhất Bảo là cậu chủ của xã hội đen, chắc bác là ông trùm của xã hội đen rồi.

Nghĩ vậy nhưng cô không tiện nói ra.

Ông Hàm cười.

- Nghĩ ra rồi đúng không? Ta vốn không tin vào số phận nhưng cuộc đời ta.. hừ… tất cả không số phận sắp đặt thì gọi là gì đây? Vợ và con trai ta… cả bố mẹ của Nhất Bảo nữa… thằng bé sẽ không thành trẻ mồ côi… và không phải lớn lên ở thế giới đầy máu này.

Mai Mai mở to mắt, ấp úng:

- Nhất Bảo và bác… không phải… là…

Ông Hàm nhăn nhó:

- Đúng, Nhất Bảo không phải con đẻ của ta.

Mai Mai nhớ lại lần đầu tiên cô gặp ông Hàm, cô đã thấy hai người họ chẳng có điểm gì giống nhau.

Đôi mắt của ông Hàm nheo lại:

- Nhất Bảo chắc chưa từng nói với cháu chuyện này.

- Anh ấy chưa từng nói gì với cháu về cuộc sống riêng của anh ấy.

- Uhm. Ta biết tính thằng nhỏ này mà. – Ông Hàm lại thở dài – Mang trong người bí mật thật sự rất khó chịu…

- Vậy bác nói cho cháu nghe đi… cháu muốn hiểu anh ấy. – Mai Mai nói.

Ông Hàm nhìn Mai Mai, cười hiền từ:

- Chắc nó sẽ không vui nếu ta nói cho cháu biết… Cả đời ta đã liên tiếp mắc sai lầm, lần này hy vọng có thể bù đắp phần nào.

Nói rồi, ông đưa đôi mắt nhìn ra khoảng trống ngoài sân.

- Chuyện xảy ra từ hơn 20 năm trước. Ta và bố mẹ đẻ của Nhất Bảo từng là bạn học phổ thông, quan hệ giữa ba người chúng ta là tình cảm trên cả thân thiết. Cháu có tin không, ta và bố của Nhất Bảo tính cách ngược hẳn nhau, ấy vậy mà lại chơi được với nhau, mà còn chơi thân là khác. Ông ấy trầm tính, lạnh lùng, Nhất Bảo đúng là bản sao của ông ấy. Còn ta thì không thế, ta nông nổi, bốc đồng, thiếu suy nghĩ, chính vì vậy mà ta bị lôi kéo vào con đường này…
– Hồi còn đi học, ta học rất khá, lại có khiếu hài hước, cũng nhiều cô để ‎ý ta lắm. – Ông cười – Nhưng rồi cuộc đời ta thay đổi, suốt ngày đánh nhau, không hiểu vì sao ta lại thay đổi như thế nữa, hừ, chắc là do tuổi trẻ, thích thể hiện. Thấy ai chướng mắt là đánh, bạn bè trong trường dần dần ta chẳng còn gần gũi được ai. Không ít lần ta bị lũ đó vây đánh trả thù. Không đỡ được, ta khuỵu dần, chịu những cú đòn của chúng nó. Lũ khốn đã lôi kéo ta ngày ấy đã ra tay cứu ta, từ đó, ta như mang nợ chúng nó. Rồi ta bỏ học. Dấn thân ngày càng sâu vào con đường này, đến mức người bạn thân của ta, ông ấy cũng không muốn gặp ta nữa, ông ấy nói vì ta đã thay đổi quá nhiều. Người bạn thân cũng quay lưng với mình, xung quanh ta thật sự chẳng còn ai nữa. Ta đã từng muốn từ bỏ, muốn rời xa bóng tối, nhưng lại chẳng có gì giúp ta quay lại…

Khóe mắt ông long lanh:

- Ngày cưới của hai người bạn thân, ta cũng chỉ dám đứng từ xa mà nhìn, mà chúc phúc cho họ. Họ đã mời ta là khách mời đặc biệt cho họ nhưng ta làm sao dám nhận diễn phúc đó cơ chứ, làm sao ta dám đối mặt với họ khi bàn tay ta đã nhuốm máu, khi ta đã biến con quỷ giết người chứ không còn là thằng bạn thân của họ như ngày nào?!

- Sau ngày đó ta trở lại với thế giới

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,26 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT