watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:32 - 24/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5892 Lượt

của mình. Máu và những tiếng kêu thảm thiết. Ta đau đớn nhận ra rằng càng lúc ta càng ghê tởm điều đó, ta ghê tởm chính mình… Chưa lúc nào ta muốn được giải thoát như lúc đó. Nhưng cùng lúc đó, một kẻ mang tư tưởng giống ta, đã biến nó thành hành động và kết quả mà kẻ đó nhận được, không gì khác, chính là cái chết, một cái chết đau đớn.

Mai Mai nghe thấy thật đáng sợ.

- Và một sai lầm mà cả đời này ta không bao giờ có thể tha thứ cho chính mình, chính là ta đã cưới vợ và sinh con, cô ấy lấy ta, không lời cầu hôn, không vật đính ước, không đám cưới, thực chất chỉ là cô ấy tự nguyện đi theo ta. Cô ấy mong rằng tình cảm chân thành của cô ấy có thể giúp ta hoàn lương, cô ấy nhận ra rằng ta chưa hoàn toàn biến chất như những gì người ta nhìn thấy và nói về ta. Và cô ấy đã giúp ta quay đầu. Ta đã cùng cô ấy bỏ trốn. Gia đình ta đã chui lủi từ nơi này đến nơi khác. Đúng là duyên số, ta gặp lại gia đình người bạn thân. Cứ nghĩ rằng có thể bắt đầu cuộc sống mới, ngờ đâu ta lại đem đến đau khổ cho cả gia đình người bạn thân, những con người mà ta trân trọng nhất.

Mai Mai chăm chú lắng nghe, trong đầu cố gắng hình dung ra cuộc sống của ông Hàm ngày ấy. Cô thấy ớn lạnh trước cuộc sống đen tối trước kia của ông.

- Nhất Bảo bằng tuổi con trai ta, chỉ sinh trước con ta có 6 tháng. Đó là ngày con trai ta tròn 2 tuổi, hai gia đình chúng ta vui vẻ đón sinh nhật của nó, và lũ khốn đó đến… – mặt ông Hàm đỏ lừ, nhăn nhó, có lẽ đây là kí ức đau đớn nhất của ông, những giọt nước mắt lăn dài…

Trái tim Mai Mai đập rộn ràng. Cô muốn biết về quá khứ của Nhất Bảo.

- Bọn chúng có tất cả bốn tên. Chúng hung hăng phá cửa, hai đứa trẻ sợ hãi, khóc thét lên. Ta đã bảo tất cả hãy theo lối cửa sổ mà trốn đi, lỗi lầm của ta chỉ để mình ta gánh chịu. Nhưng vợ ta, bạn ta, không ai chịu để mình ta ở lại. – Ông Hàm đưa tay quệt ngang dòng nước mắt – Lúc đó, ta mới phát hiện ra rằng, hai người bạn của ta vẫn còn quan tâm đến ta, không ai quay lưng lại với ta hết. Vậy mà trước đó, ta vẫn luôn cho rằng, ngoài vợ tar a, chẳng còn ai quan tâm tới ta hết. – Ông Hàm lại cười chua chat – Đúng là ngu ngốc…

Ông Hàm đột nhiên im bặt. Mai Mai sốt ruột hỏi:

- Rồi sao nữa ạ?

- Máu. Máu của vợ ta, của con ta. Những nhát dao liên tiếp đâm vào họ. – Mai Mai hoảng sợ đến không thở được – Vợ ta gào thét, con ta cũng khóc, nó đã quá sợ hãi. Rồi tiếng gào và tiếng khóc không còn nữa. Mẹ con họ nằm đó, giữa vũng máu.

Mai Mai không kìm được nữa, gương mặt ướt nhoẹt, cô phải há mồm ra để lấy không khí.

Cô đi về phía ông Hàm, đặt tay lên vai ông. Ông không khóc nữa, gương mặt chẳng còn chút sắc thái nào.

- Ta như muốn phát điên, ta muốn lao về phía chúng nó, đâm ngàn vạn nhát lên lũ chó má ấy. Nhưng ông bạn ta đã ngăn ta lại. ‘Hãy thay tôi bảo vệ cho mẹ con Nhất Bảo’, ông ấy nói với ta rồi lao thân về phía chúng nó. Ông ấy đánh nhau với chúng. Ông ấy muốn kéo dài thời gian để ta có thể đưa vợ con ông ấy chạy trốn. Phải mất một lúc ta mới hiểu được ông ấy nói gì. Cuộc đời ngắn ngủi của con trai ta đã hết, không thể để cả hai đứa trẻ cùng kết thúc cuộc sống như vậy. Ta đưa vợ con của ông ấy đi. Vừa rời khỏi căn nhà đó được một đoạn, thì đã thấy bọn khốn đó đuổi theo sau. Nhìn thấy chúng nó, trái tim ta như bị đâm thủng, còn mẹ Nhất Bảo thì như khóc ngất đi, bởi vì chúng ta đều biết ông bạn của ta cũng đã có cái kết cục giống vợ con ta.

- Nếu cả ba cùng chạy, chắc chắn sẽ không thoát. Mẹ của Nhất Bảo đã đưa thằng bé cho ta, nói ta chạy theo một hướng, còn bà ấy ôm trong tay cái bọc giả như đang bế con chạy về một hướng. Bà ấy chạy để bọn chúng trông thấy và đuổi theo. Và lũ ngu đó đã mắc bẫy.

- Nguy hiểm quá. Nếu lúc ấy bọn khốn đó không dính bẫy thì… – Mai Mai thốt lên.

- Thì giờ chưa chắc ta còn ngồi đây và Nhất Bảo lớn được như bây giờ. – Ông Hàm tiếp lời.

- Nhưng như vậy mẹ của Nhất Bảo… – Mai Mai lại rơm rớm nước mắt.

Ông Hàm nhắm nghiền mắt, gật đầu hai cái. Mẹ Nhất Bảo cũng có kết cục như cha nó – Dù không nói thành lời nhưng cả hai người đều cảm nhận được ý của người kia.

- Nhất Bảo đã khóc một hồi vì chứng kiến cuộc hỗn loạn khi nãy. Thằng bé mệt rồi, ngủ rất ngoan. Ta không thể phụ lòng của bố mẹ thằng bé, ta ôm thằng bé trong tay chạy bán sống bán chết. Không dám nghĩ đến mẹ nó nữa.

- Ta chạy đến mức mệt quá, định ngồi nghỉ một lát rồi ngủ quên lúc nào không biết.

Mai Mai im lặng.

Đúng là cái đêm định mệnh, cái đêm đã đưa cha con họ đến với nhau.

- Ta bế Nhất Bảo đi trên đường, những người trên phố không ngừng chỉ trỏ ta, lúc đó ta chẳng có tâm trạng nào mà để ys, hóa ra là bộ dạng ta khi đó rất đáng sợ. Quần áo thì tả tơi, nhem nhuốc máu, trên người còn mấy vết chém nữa. Quần áo Nhất Bảo mặc trên người cũng vì thế mà loang lổ vết máu.

- Ta gặp lại người quen, cũng là người trong giang hồ. Thực sự ta không muốn quay lại con đường đó nữa, nhưng bọn khốn kia vẫn không ngừng tìm giết ta, mấy lần thoát chết là nhờ người hội đó giúp đỡ, suy nghĩ mãi rồi ta cũng đồng ys nhập hội. Vì ta không còn sự lựa chọn nào khác.

- Cuộc đời ta lại sang trang mới. Nhất Bảo lớn dần, thằng bé rất giống cha nó. Tình cảm cha con giữa ta và nó cũng lớn dần. Ta muốn nó được lớn lên trong môi trường sạch sẽ, vì vậy ta không bao giờ nói cho nó biết ta làm gì. Nhiều lần nó về hỏi ta, bảo rằng cô giáo ở lớp yêu cầu thông tin nghề nghiệp của bố mẹ, ta cười chừ, nói nó ta làm nghề này nghề kia, nhưng tất cả đều là giả dối. Trong thâm tâm ta không muốn nói dối nó, nhưng nó còn quá nhỏ để biết sự thật. – Ông Hàm nghẹn ngào.

- Vậy sao anh ấy lại biết được? – Mai Mai lên tiếng.
Ông Hàm đưa tách trà lên miệng, uống một hụm rồi nói tiếp:

- Cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra. Vào năm nó học lớp 11, nó đã hỏi thẳng ta, ‘thực ra bố làm nghề gì?’, ta chột dạ, nhất thời không biết phải nói sao, chỉ biết đứng nhìn nó. Câu thứ hai ‘Bố có phải bố đẻ của con không?’. Nó đã nói rất dứt khoát.

- Như thế mới đúng là anh ấy. – Mai Mai cười ở khóe miệng mà nước mắt lại trào ra trên khóe mắt.

- Thằng bé đã nghi ngờ từ lâu. Hôm đấy nó đã quyết tâm hỏi thẳng ta như vậy, ta đã biết rằng chẳng thể giấu được nữa.

- Và bác đã nói hết sự thật?

- Uhm.

- Chắc anh ấy đã rất đau lòng.

- Nó hỏi ta về bọn đã giết bố mẹ đẻ của nó.

- Anh ấy muốn tìm họ trả thù ngay lúc ấy sao?

Ông Hàm cười lắc đầu:

- Không, lúc đó ta cũng nghĩ như cháu, ta cũng sợ thằng bé làm liều. Nhưng không, nó hỏi vậy rồi nó bảo, nó có thể ra nhập hội được không? À, ta quên chưa nói với cháu, khi đó đã làm lên làm ông chủ rồi.

Ông chủ của xã hội đen. Chắc hẳn từ tay trắng để có được vị trí này, ông Hàm đã phải bỏ ra rất nhiều công sức. Nhưng băng đảng của ông không phải lúc nào cũng đi đâm thuê chém mướn như cái hội trong quá khứ của ông. Tiếng tăm của ông ngày càng lớn trong giới giang hồ và băng đảng dưới tay ông cũng ngày một quyền thế.

- Bác đã đồng ý? Chẳng phải bác không muốn Nhất Bảo bước vào con đường này sao?

- Đúng thế. Nhiều lúc ta đã tự trách mình, tại sao khi đó ta không phản đối nó đến cùng? Sau khi biết sự thật, nó cũng không có gì thay đổi nhiều, chỉ lầm lì, ít nói hơn, và… chăm học hơn.

- Chăm học hơn? – Mai Mai tròn mắt.

- Ừ. – Ông Hàm cũng phải bật cười. – Chăm học. Năm nay cháu 19 tuổi đúng chứ?

Mai Mai gật đầu.

- Còn Nhất Bảo thì 21 rồi ạ. Khi biết chuyện này, cháu không thể hiểu nổi tại sao Nhất Bảo 21 tuổi mới là sinh viên năm nhất.

- Thế bây giờ cháu đã biết vì sao chưa?

- Cháu từng nghĩ là do anh ấy thi trượt.

Ông Hàm cười, nhưng sắc mặt ông hơi tối lại.

- Sau khi thi tốt nghiệp xong, Nhất Bảo không đăng kí thi đại học.

- Tại sao vậy ạ?

- Nó tập trung giúp việc cho ta, và tiến tới trở thành cậu chủ như hiện nay.

Vừa bước ra đến cổng nhà ông Hàm, Mai Mai đã nhìn thấy chiếc ô tô quen thuộc đỗ bên kia đường, từ trong xe, người tài xế riêng của Mai Mai bước ra.

Hóa ra bác Mạnh vẫn luôn đi theo sau Mai Mai từ lúc cô bước chân ra khỏi nhà mình, vậy mà cô không hề hay biết.

Mai Mai quay lại chào ông Hàm.

Ông Hàm hiền từ gật đầu, rồi ông ngập ngừng:

- Cháu là cô gái tốt. Hãy luôn sống vui vẻ và cười thật nhiều.

Mai Mai không nói gì, chỉ gật đầu, cô đưa mắt nhìn lại căn nhà một lần.

- Sau này cháu có thể thường xuyên đến đây không ạ?

Mai Mai hỏi, cô rất muốn có thể thường xuyên lui tới đây, đây chẳng phải căn nhà Nhất Bảo đã lớn lên sao, ở đây chắc hẳn có rất nhiều kỉ niệm của Nhất Bảo.

Ông Hàm nhìn Mai Mai rồi ngập ngừng:

- Ta e là không.

- Tại sao vậy ạ?

- Mai Mai đừng hiểu nhầm. Chỉ là thời gian tới nơi này sẽ có chủ mới.

***

Trên cả quãng đường về nhà, Mai Mai chỉ ngồi yên trong xe, không nói câu nào.

Về đến nhà, cô mặc cho ông Lâm – cha cô đang lửa giận bừng bừng, Mai Mai nhẹ nhàng chào ông rồi mệt mỏi đi về phòng.

Ngồi trong phòng một mình.

Mai Mai rút từ trong túi áo khoác ra một bức ảnh. Cô nhìn vào gương mặt trong bức ảnh đó. Một gương mặt đẹp hoàn hảo nhưng ánh mắt lại quá lạnh lùng.

- Lúc nào anh

Trang: [<] 1, 17, 18, [19] ,20,21 ,26 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT