|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
đó là tràng cười như điên như dại.
***
Hóa ra là nơi này có phục vụ phở – là phở ăn liền.
Khi đặt tô phở xuống bàn, người phục vụ tuy vẫn mang tác phong chu đáo, thân thiện nhưng nụ cười của anh ta rõ ràng là bất bình thường, dường như anh ta đang cố giữ cho nụ cười của mình không được… tươi hơn.
- Anh đã thấy có ai đến đây để ăn phở chưa? – Mai Mai như vừa bị chơi xỏ, ủ rũ hỏi.
- Sắp được thấy rồi.
Nhìn điệu cười của anh ta mà Mai Mai chỉ muốn có cái lỗ nẻ mà nhảy xuống cho đỡ xấu hổ.
- Ngồi lùi ra đây là không ai thấy đâu.
Hải Nam cũng biết là Mai Mai đang xấu hổ, anh đẩy bát phở của Mai Mai đi trước, Mai Mai tự dịch người theo sau.
Lưng ghế ở quán bar này cao qua đầu người nên một bàn là một không gian riêng. Hơn nữa, ghế quây giống hình chữ C nên ngồi sát ra mép cũng hạn chế được tầm nhìn từ sàn nhảy nhìn vào.
Mai Mai thực sự đã đói quá rồi. Dù không mấy thoải mái cũng phải chịu đựng mà ăn.
Cái bàn này. Một thanh niên ưu tú, khôi ngô vai tựa thành ghế, chân vắt lên đùi, ung dung nhâm nhi ly Voska, ngồi rìa ghế, một cô gái không còn thấy dung nhan ở đâu vì cô còn bận đang chiến đấu với từng sợi phở. Nếu đây là một bức tranh, không biết nên đặt tên gì cho phù hợp?!
- No chưa? – Hải Nam hỏi, chìa cái khăn ướt cho Mai Mai.
Mai Mai gật đầu nhận lấy.
- Có muốn ra kia làm một điệu không?
Mai Mai lắc đầu:
- Tôi vừa ăn xong, cứ để tôi ngồi đây được rồi. Anh ra đó đi!
Hải Nam đưa ly rượu trong tay cho Mai Mai. Mai Mai nhận lấy, uống luôn một hơi hết cốc.
Gương mặt cô đang nóng bừng bừng, nếu ánh sáng ở đây tốt chắc Hải Nam có thể nhìn thấy gương mặt đỏ như gấc của Mai Mai rồi.
- Hảo tửu lượng.
Hải Nam nói rồi đưa tay vỗ vỗ nhẹ vào má Mai Mai hai cái trước khi đứng lên rời bàn.
Mai Mai không hiểu hành động vừa rồi có ý nghĩa gì, cô cũng không bận tâm nhiều.
- Dịch ra giữa ghế ngồi sẽ dễ nhìn hơn. – Mai Mai nói chuyện một mình.
Tiện thấy chai rượu trên bàn, cô tự rót cho mình một cốc, rồi một hơi nốc sạch.
Âm thanh, ánh sáng, men rượu khiến lòng người lâng lâng. Thảo nào mà đám người kia vào đây lại thích vận động như vậy.
Lại một cốc rượu nữa, trăm phần trăm.
Càng ngồi, Mai Mai lại càng thấy thích không khí ở đây.
- Yoo. – Cô nàng ngồi cạn với chai rượu.
***
– Hải Nam, anh ta đang nhảy ở góc nào thế nhỉ?
Mai Mai ật ưỡng đứng dậy. Sau khi ngồi phịch lại xuống ghế hai phát, cô mới đứng được một cách hẳn hoi. Men theo thành ghế, đứng gần hơn về phía sàn nhảy.
Ra chỗ này mới thấy có không khí!
Mai Mai cũng thử lắc lắc thân mình vài cái rồi bịt miệng cười một mình.
- Cô em, nhảy với anh bài này nha!
Một người lạ hoắc từ đâu ra nói chuyện với Mai Mai. Cô nhìn rồi vừa cười vừa lắc đầu quầy quậy:
- không thích. Không thích.
Rồi một hình ảnh hiện ra trước mắt cô, khiến tất cả mọi thứ quanh cô như sụp đổ, tan biến hết…
Từ trong đám đông đang nhảy nhót, người con trai đó bước ra. Dáng hình mà Mai Mai vẫn luôn nhớ tới, gương mặt đó, giống, rất giống.
Mặc kệ gã đàn ông lạ hoắc đang gạ gẫm Mai Mai nhảy với hắn, Mai Mai vội vàng bước về phía người con trai kia.
- Ối.
- Ôi xin lỗi, xin lỗi.
Người phục vụ xô phải Mai Mai rối rít xin lỗi. Mai Mai không còn tâm trạng đâu mà để ý đến anh ta. Nhưng chỉ trong nháy mắt đã không còn thấy người con trai kia đâu nữa. Mai Mai đi đến vị trí mà người đó vừa xuất hiện, nhưng chẳng thấy đâu, cô ngó vào mấy bàn ở gần đó, cũng không bàn nào có cậu ta. Đã thế cô còn bị mấy tên nam ngồi đó đùa cợt.
Mai Mai đứng căng mắt tìm kiếm.
Đâu rồi? Lẽ nào mình nhìn nhầm? Không, chắc chắn là anh ấy. Không thể nhầm.
- Tìm anh à?
Là Hải Nam. Trái
tim Mai Mai trùng xuống, cô rầu rĩ hỏi:
- Về được chưa?
***
Chưa bao giờ Mai Mai về nhà muộn như hôm nay. 2h kém đêm cô mới có mặt ở nhà. Nằm lăn qua lăn lại mãi trên giường, Mai Mai vẫn không tài nào ngủ được. Cô ngồi dậy, tiến đến bên cái bàn, lấy tấm ảnh trong ngăn tủ.
Nhất Bảo… anh đã quay về bên em? Hãy anh vẫn luôn ở bên em mà em không biết?… Nhưng dù là gì đi chăng nữa thì tại sao anh lại không đến tìm em? Là anh không muốn gặp em hay là… anh đã quên em rồi?
***
Đêm qua Mai Mai về muộn, trong người lại có hơi men, ông Lâm thì không biết nhưng dì Minh thì tỏ ra không hài lòng. Món cháo tim tía tô dì Minh đặc biệt chuẩn bị cho Mai Mai, bữa sáng cũng là bữa trưa của cô vì Mai Mai hôm nay ngủ đến trưa mới dậy.
- Cô chủ có thấy đau đầu không?
- Hơi hơi.
Mai Mai nhìn dì Minh:
- Con xin lỗi, đã làm dì lo lắng.
Dì Minh chỉ thở dài, không nói gì mà bỏ đi.
Giải quyết xong tô cháo to đùng, Mai Mai cũng bỏ lên trên lầu, nơi đặt cái kính thiên văn, cũng là nơi cô dành để tâm sự với mẹ mình.
- Hôm qua con đã trông thấy anh ý. Có phải mẹ đã đưa anh ý về với con không? Con biết, mẹ vẫn luôn thương con mà. Con cám ơn, cám ơn mẹ rất nhiều…
***
Từ ngày gặp lại Nhất Bảo, Mai Mai lại càng suy nghĩ về anh ấy nhiều hơn. Và câu hỏi lặp lại trong đầu cô nhiều nhất đó là: Nhất Bảo đang ở đâu? Và: Tại sao Nhất Bảo không đến tìm cô?
Và chiều nào sau khi tan ca, Mai Mai cũng đến BengBeng Bar với hy vọng có thể gặp được Nhất Bảo ở đây.
- Giám đốc. Giám đốc.
- Ừm.. Có chuyện gì à?
- Cô đang lo lắng cho dự án ở Đà Nẵng ạ? Mọi thứ sẽ ổn thôi, cô cứ yên tâm đi.
Cô trợ lý động viên Mai Mai mặc dù những gì cô ta nói chẳng liên quan gì đến chuyện Mai Mai đang nghĩ đến thất thần.
Dù vậy Mai Mai cũng gật đầu cười nhẹ với cô trợ lý.
- Chủ tịch cho gọi cô. – Cô trợ lý thông báo.
Côc. Côc.
- Vào đi. – Tiếng của chủ tịch tập đoàn Nhất Mai – ông Mai Lâm.
- Chủ tịch cho gọi có việc gì vậy ạ? – Mai Mai hỏi.
Từ khi bước chân vào công ty cô luôn tỏ ra mình là một nhân viên của công ty chứ không phải con gái của ngài chủ tịch. Nhưng sự thực và trong mắt của các nhân viên khác thì cô lại là người lạnh lùng khó gần, và họ cho rằng đó là bệnh của cô đại tiểu thư này.
- Dự án ở Đà Nẵng đến đâu rồi?
- Chỉ còn xuống tận nơi khảo sát thực tế, nếu không có vấn đề gì thì có thể xuất vốn tiến hành được rồi, thưa chủ tịch.
Ông Lâm gật gật đầu nhìn Mai Mai vẻ dò xét:
- Lần này con có thể đích thân đi một chuyến được chứ?
- Việc này có cần thiết không thưa chủ tịch?
Ông Lâm thôi xoay cây bút trong tay, nói:
- Dự án này đòi hỏi vốn đầu tư khá lớn. Hơn nữa ngoài Nhất Mai là đơn vị đầu tư chính, vẫn còn ba đơn vị khác cũng đầu tư vào đây. Lần này đi, ngoài việc khảo sát ra còn phải hợp đồng lợi nhuận sòng phẳng với ba đơn vị kia. Lời thiệt về công ty ta thế nào, đều quyết định trong chuyến đi lần này. Giao cho người khác, bố thấy không yên tâm. Con có thể suy nghĩ lại không?
Thấy Mai Mai do dự, ông Lâm tiếp tục nhẹ nhàng động viên con gái:
- Đà Nẵng là địa điểm du lịch rất lí tưởng, bố cũng muốn con đến đó để được thư giãn vài ngày.
Mai Mai cười nhạt, nghĩ ‘Chuyến đi quan trọng có bao nhiêu việc phải làm như vậy mà vẫn có thời gian nghỉ ngơi. Không phải bố lại đang có kế hoạch gì với mình đấy chứ?’
Mai Mai nhẹ gật đầu.
- Cứ làm theo lời chủ tịch đi ạ. Vậy còn buổi gặp mặt với đại diện của GOLD WALL Hoa Kỳ thì sao, thưa chủ tịch?
Ông Lâm đang vui ra mặt, tươi tỉnh nói:
- À hà, việc đó, buổi gặp mặt đầu tiên sẽ giao cho Tổng giám đốc Minh.
Lần hợp tác này với GOLD WALL, nếu thành công, thương hiệu Nhất Mai sẽ vươn ra khỏi châu Á và tiếp tục khẳng định vị trí trên trường quốc tế, đây cũng là điều mà ông Lâm đã mong muốn từ lâu.
Thoát khỏi không khí ngột ngạt đầy khói bụi của thành phố, không gian khoáng đạt, trong lành của vùng biển thật khiến người ta thấy vô vùng thư thái.
Mai Mai một mình dạo bước bên bờ biển, từng tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, đôi chân Mai Mai ngập trong nước biển mát lạnh, đá những bọt nước lăn tăn, cảm nhận từng cơn gió thổi tới, Mai Mai chợt nghĩ ‘Bố nói đúng, đi du lịch thấy tâm tư thoải mái hơn nhiều… Đã bao lâu mình không đi du lịch rồi nhỉ?’
Hôm nay là buổi tối cuối cùng Mai Mai ở lại Đà Nẵng. Suốt một tuần nay, ngoài những lúc phải giải quyết công việc, thì Mai Mai nghỉ ngơi và đi dạo, không thấy có gì khác thường. Không lẽ lần này do mình suy nghĩ quá nhiều? Bố đơn thuần chỉ muốn mình đi công tác và tranh thủ nghỉ mát?!
Đang vẩn vơ suy nghĩ, thì có một đứa bé nô đùa gần đó, không cẩn thận bị ngã ngay trước mặt Mai Mai. Mai Mai cúi xuống đỡ cậu bé dậy, quần áo cậu bé đã ướt sũng nước.
- Cháu có sao không?
- Bẩn tay rồi.
Cậu nhóc giơ hai bàn tay bị dính đầy cát nhăn nhó.
Mai Mai cười:
-Không sao, không sao. Cháu cho tay xuống đây, sóng xô tới là sẽ cuốn hết cát đi ngay.
Thằng bé làm theo. Rồi thích thú đứng đấy nghịch luôn.
- Thôi đừng nghịch nữa. Cháu đi cùng ai, mau quay về đi kẻo bố mẹ đi tìm.
Cậu bé thôi nghịch sóng, nhìn Mai Mai. Cậu bé cứ nhìn Mai Mai như vậy, nhất thời Mai Mai cũng không biết phải làm gì.
- Mẹ đã nói con bao nhiêu lần rồi? Còn không nghe lời là lần sau mẹ không cho đi nữa đâu nghe chưa?
Mẹ cậu bé đến, môi bặm lại quở trách. Cậu bé không để ý lời mẹ nói, hồn nhiên đáp:
- Mẹ ơi,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




