|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
vừa nãy con bị ngã, là cô xinh xinh này đỡ con dậy, còn rửa tay cho con nữa.
Mẹ cậu bé nhìn Mai Mai:
- Ôi, cám ơn cô nhé.
- Uhm.. không có gì, chị nên để ý cháu nhỏ nhiều hơn.
- Cô ơi, cô xinh hơn cả cô diễn viên trên ti vi mà bố cháu thích đấy!
- Cái thằng bé này. Thôi, cám ơn cô, mẹ con tôi đi trước nhé.
Mai Mai vẫy tay chào cậu bé. Lần đầu tiên, cô thấy trẻ con thật đáng yêu, hay là tại cô chưa tiếp xúc với trẻ con bao giờ.
- Mai Mai.
Cô gái cũng đang đi dạo trên bờ biển, đứng đối diện với Mai Mai gọi lớn.
- Không ngờ lại gặp cô ở đây. Cùng đi dạo nhé!
Không chờ Mai Mai trả lời, Thùy Linh đã chạy lại kéo Mai Mai đi.
- Có phải cô còn giận tôi vụ lần trước không?
Đúng là ấn tượng của Mai Mai về Thùy Linh không tốt đẹp gì, nhưng lần cô ta làm loạn trước cổng công ty, Mai Mai từ đầu đã không để bụng rồi.
- Không.
- Uhm… Dạo này cô có gặp Hải Nam không?
Cô ta lại bắt đầu nghi ngờ về mối quan hệ của mình với Hải Nam đây mà.
- Cũng phải hai tuần rồi không gặp.
Hai người bước đi ngang nhau, Mai Mai không nhìn được gương mặt của Thùy Linh nhưng qua giọng nói thấy cô ta không hề có ý muốn gây sự gì hết.
- Tôi và anh ý chia tay rồi.
Mai Mai nghe mà thấy hơi kì lạ, nếu hai người họ chia tay thật thì đáng lẽ Thùy Linh phải trút giận lên cô mới phải, dù gì cô ta cũng từng nghi ngờ cô là kẻ thứ ba.
- Cô đúng là rất giỏi đóng kịch. – Thùy Linh nói – Rõ ràng trong lòng đang rất vui mà ngoài mặt cứ làm như không quan tâm.
Mai Mai cười nhạt, ‘ Vừa mới nghĩ về cô ta tốt hơn một chút nào ngờ vẫn chứng nào tật đấy.’
- Cô cho rằng tôi đang đóng kịch? Chuyện của hai người tại sao tôi lại phải vui?
Thùy Linh dừng lại nhìn Mai Mai:
- Không phải cô và Hải Nam… Anh ấy nói rằng anh ấy không thể thiếu cô.
Mai Mai cười khẩy.
- Vậy cô có thể thiếu anh ta sao?
Thùy Linh lắc đầu:
- …Nhưng nếu cố gắng níu kéo một người không yêu mình thì cũng chẳng có kết quả.
Cô gái này cũng là người rất có lý trí. – Mai Mai nghĩ.
- Còn cô? – Thùy Linh hỏi – Cô có tình cảm với Hải Nam?
Mai Mai quay người bước tiếp:
- Với tôi anh ta đơn thuần chỉ là một đối tác.
- Vậy mà anh ấy lại rất thích cô… Cô có người yêu rồi phải không?
Mai Mai không đáp nhưng sắc mặt đã có chút thay đổi.
- Cô đã từng yêu chưa? – Thùy Linh lại hỏi.
Mình đã từng yêu chưa? Cô lại nghĩ đến quãng thời gian bên Nhất Bảo, nghĩ đến tình cảm Nhất Bảo dành cho cô, và tình cảm của cô giờ đây dành cho anh.
- Tôi không biết… như vậy có được gọi là tình yêu không?!
Buổi gặp mặt đầu tiên giữa tập đoàn Nhất Mai và Gold Wall diễn ra rất suôn sẻ. Một buổi party quy mô được tổ chức để ăn mừng cho sự kiện này.
Đến với buổi tiệc, Mai Mai thật sự không có mấy hào hứng bởi vì cô không thích những chốn đông người. Mai Mai chọn cho mình chiếc đầm đỏ lệch vai, cô không muốn làm mình trở nên quá nổi bật nhưng sự thật thì ngược 180độ.
- Oa, giám đốc, cô đẹp quá đi mất.
- Trời ơi, hôm nay trông cô đẹp thật đấy.
- Giám đốc ơi, quyến rũ quá đi.
…
Mai Mai phản ứng một cách lịch sự rồi sớm tìm cho mình một góc yên tĩnh trong hội trường.
Người phục vụ bê khay rượu đi tới, Mai Mai với tay lấy cho mình một ly, và cùng với cô, cũng có một người khác muốn lấy rượu. Mai Mai quay sang nhìn theo phản xạ tự nhiên và…
- Chào cô.
Người kia mỉm cười chào Mai Mai.
Có phải mình đang mơ không? Nhất Bảo, anh đang đứng trước mặt em, là thật sao?
- Không phải cô cũng đang muốn uống một ly sao? Đây.
Nhất Bảo đưa cho Mai Mai một ly. Mai Mai cầm ly rượu trong tay, không dám tin đây là sự thật. Cô run run nói:
- Nhất Bảo.
Người kia nhìn Mai Mai, rồi ngó nghiêng xung quanh, hỏi:
- Uhm, cô gọi tôi?
Mai Mai gật đầu cái rụp:
- Là anh đó. Nhất Bảo.
Người kia bỗng bật cười:
- Hì, chắc cô nhầm tôi với ai rồi. Tôi là Jimmy, không phải… Nhất Bảo.
Trái tim Mai Mai như bị bóp chặt:
- Nhất Bảo, anh nói gì? Đừng trêu em nữa.
- Hay quá, hai người đều ở đây.
Tổng giám đốc của tập đoàn Nhất Mai từ đâu đến đang hồ hởi, nhìn thấy gương mặt của Mai Mai thì mặt tái mét.
- Ờ… hai người quen nhau sao?
- Không có. – Nhất Bảo nói.
Mai Mai như chết đứng sau câu trả lời đó.
- Hà hà.. Đây, để tôi giới thiệu. Đây là Mai Mai giám đốc điều hành, có thể nói là nhân tài quốc gia đấy, tất cả các dự án cô ấy tham gia từ trước đến nay chưa bao giờ thất bại. Giới thiệu với cô, đây là Jimmy,…
Jimmy, Jimmy, tại sao lại là Jimmy? Không đúng, không thể nào…
Mai Mai không biết từ lúc nào, nước mắt đã rơi trên gương mặt mình, gây lúng túng cho cả Tổng giám đốc và vị đại diện kia.
Tổng giám đốc liền kéo Mai Mai qua một bên:
- Em làm sao vậy? Sao lại cứ nhìn chằm chằm người ta mà khóc là thế nào?
Mai Mai không biết phải làm sao, cũng không biết làm thế nào để ngăn dòng nước mắt. Chỉ biết là bây giờ cô rất muốn khóc, khóc thật to. Đã bao lâu rồi cô luôn tự nhắc mình phải mạnh mẽ, đã bao lâu cô chờ đợi giây phút này. Nhưng bây giờ thì sao, Nhất Bảo đã đứng trước mặt cô, nhưng lại không phải là Nhất Bảo. Rốt cuộc chuyện này là thế nào?
Mai Mai lẳng lặng rời khỏi hội trường, để mặc cho đôi chân bước đi.
- Mai Mai.
Trái tim của Mai Mai đập mạnh như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Giọng nói này, tiếng gọi này…
- Nhất Bảo.
Mai Mai nói nhưng rồi nhớ ra, anh ta nói anh ta là Jimmy, cô ủ rũ quay người bước đi.
- Cô có phiền không nếu tôi đi cùng?!
Một tia sáng chợt lóe lên trong đầu Mai Mai, cô cầm tay Jimmy lôi anh ta đi đến một chỗ không có ánh đèn chiếu tới, nhìn trước nhìn sau cẩn thận rồi mới nói:
- Ở đây không có ai. Nói cho em nghe đi, anh là Nhất Bảo, đúng không? Anh không phải Jimmy, anh là Nhất Bảo, em là Mai Mai, anh quen em mà, đúng không?
Mai Mai túm chặt hai cánh tay Jimmy, nói như van nài.
- Xin lỗi.
Jimmy nói, nhẹ nhàng gỡ hai bàn tay của Mai Mai ra.
Người Mai Mai chết lặng, cô khụyu xuống, ôm mặt khóc nức nở.
- Mai Mai. Em ở đây mà anh đi tìm mãi.
Hải Nam chạy đến, nhìn tình cảnh lúc đó, anh ta đổ đôi mắt nghi ngờ cho Jimmy.
- Chúng ta về thôi.
Hải Nam đỡ Mai Mai đứng dậy, người cô bây giờ chẳng còn chút sức sống nào.
***
- Gặp lại cô ấy rồi, anh thấy sao? – Alice, trợ lí của Jimmy, cũng là Việt kiều Mỹ.
Jimmy lắc đầu.
- Anh không biết lần trở về này là tốt hay xấu nữa?
- Cô ấy không quên anh. Mà ngược lại, vẫn luôn nhớ đến anh… Nhất Bảo, đây là thời điểm nhạy cảm, anh phải luôn nhớ anh là Jimmy… Thời gian tới, vất vả cho anh rồi.
Không lẽ tất cả những gì Mai Mai chờ đợi trong bao nhiêu năm qua, nó bất chợt hiện ra nhưng chỉ trong chốc lát đã hoàn toàn biến mất, giống như một quả bóng bay, phải mất công thổi trong bao lâu, nhưng chỉ cần một cái chích nhẹ, quả bóng sẽ không còn.
Lái xe lòng vòng cho khuây khỏa, không ngờ Mai Mai lại lái tới chỗ này. Nhà cũ của Nhất Bảo.
Đằng nào cũng đến rồi, Mai Mai quyết định xuống xe đi bộ.
Kể từ ngày đó, Mai Mai không còn quay lại nơi này. Rất nhiều lần cô muốn đến đây với tâm trạng đầy hy vọng nhưng rồi cô lại sợ làm mình thất vọng.
Đây là lần thứ hai cô đi bộ trên con đường này, và cũng là lần thứ hai cô đi một mình trên con đường này. Không biết đó có phải là số phận!
- Chú cho con xin lại quả bóng.
Tiếng cậu bé con này nghe rất hay. Mai Mai nhìn về hướng cậu bé. Đám trẻ con đang chơi đá bóng. Nổi bật trong số đó là một thân hình cao lớn, trên tay anh ta đang cầm quả bóng.
Trong phút chốc, ánh mắt của anh ta và Mai Mai chạm nhau.
Trả lại quả bóng cho đứa trẻ, Jimmy còn kèm theo nụ cười rất hiền, nụ cười mà trước đây Nhất Bảo chỉ dành cho Mai Mai.
- Chào cô. – Jimmy chạy lại phía Mai Mai.
Mai Mai cười nhẹ:
- Chào anh. Sao anh…
- Sao cô…
Cả hai cùng nói.
Jimmy cười, anh ta cười tự nhiên thôi, đâu biết rằng nụ cười ấy lại đang làm cho Mai Mai xáo động đến thế nào.
- Hì hì, cô nói trước đi?
- Tại sao anh lại đến đây?
Jimmy tỏ ra ngạc nhiên:
- Tôi cũng đang định hỏi cô câu đấy đây.
- Vậy anh trả lời tôi trước đi. – Mai Mai nói.
Jimmy giơ cái máy ảnh đang treo trước ngực lên:
- Nhận ra chưa? Tôi thấy khu phố này có một nét cổ kính rất hấp dẫn, muốn lưu lại vài bức hình. Đây, cô nhìn ngôi nhà này… – Jimmy đưa máy ảnh chụp ngôi nhà gần nơi họ đang đứng.
Mai Mai không biết cảm giác của mình lúc đó thế nào, cô nhìn ngôi nhà, rồi nhìn Jimmy, lòng cô gần như trống rỗng. Đó chính là ngôi nhà của Nhất Bảo.
- Mai Mai, Mai Mai.. Cô sao thế?
Rất giống, thật sự là rất giống mà. Nhưng tại sao, từ thái độ, cách nói cho đến cử chỉ… rốt cuộc thì anh là ai?
- Jimmy này, tôi có thể hỏi anh một chuyện được không?
- Được chứ.
- Uhm, anh… anh còn có anh em nào khác không?
Jimmy lắc đầu:
- Tôi là con một.
Jimmy trả lời, tay vẫn nháy máy ảnh liên hồi.
- Anh có chắc không? Có khi nào anh còn có một người anh em sinh đôi mà anh không biết không? Ví dụ như cảm giác còn có một suy nghĩ hay một cuộc sống, một linh hồn khác cũng đang tồn tại cùng lúc trong anh…
Jimmy hạ cái máy ảnh trong tay, nhìn Mai Mai có phần cảnh giác:
- Cô nói gì nghe ghê vậy?
Mai Mai biết là mình đang
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




