|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
cạnh Vân . Thế đấy cái vị trí của tôi bây giờ đang được thay thế bằng Vân . Chào cô Loan một cái , tôi quay lưng đi thật nhanh , ko phải là đi mà là chạy đó chứ . Tôi ko muốn ai thấy gương mặt thểu não của tôi luc này nhưng tôi đã lầm có một người đã thấy hết tâm trạng của tôi .
Tôi chậm chạp bước xuống cầu thang , ông thầy cũng ko hề lên tiếng lấy một lần . Chở tôi về thầy cũng ko lên tiếng một lần nào , chẳng biết đang nghĩ gì . Trên đường về thầy dẫn tôi vào một quán kem nhìn cũng khá sang trọng và đẹp mắt …
_ Vào đây ăn đi những lúc ko vui thì ăn kem là giải pháp hay nhất …-thầy cười nhìn tôi thầy vừa nói
_ Cái này em biết lâu rồi mà thầy , giờ em cũng bình thường mà có gì ko vui . Bị thương là chuyện nhỏ có gì mà ko vui hả thầy ?….-tôi nói cố dấu cảm xúc của mình nhưng hình như ông thầy vẫn có thể nhìn ra được …
_ Đúng rồi vết thương bên ngoài rất mau lành nhưng còn vết thương bên trong thì ko thể nào lành một cách nhanh chóng đâu . Em ko nên dấu cảm xúc của mình cứ nói đi anh sẽ nghe em và sẽ giữ bí mật …-ông thầy nháy mắt . Càng nghe thầy nói thỉ tôi càng buồn thêm những giọt nước mắt bắt đầu rơi trên má , có lẽ tôi ko còn khả năng che dấu cảm xúc của mình nữa rồi ..
_ Này , này sao em lại khóc thế kia , anh kêu là em có gì thì cứ nói chứ có kêu em khóc đâu ….em sao thế , chài ơi nín đi em làm ai cũng nhìn anh kìa làm như tưởng anh ăn hiếp em . Nhưng anh vô tội mà Tùng ăn hiếp em hả …-ổng vừa năn nỉ tôi vừa nói ….
_ Sao thầy lại nghĩ là Tùng làm em buồn , em ko liên quan gì đến Tùng đâu …-tôi cố gắng chống chế .
_ Thế ah , vậy mà lúc em nói Uyên là người mà em để ý , anh lại thấy em toàn nhìn Tùng . Ánh mắt rất là ấm áp và nồng nàn , làm cho anh rất là ganh tỵ nữa đó . Mà anh lại là mẫu người ko tin vào tình yêu , nên anh ko thích ai yêu nhau quá thật lòng . ….-ánh mắt thầy có vẻ thoáng buồn nhưng mà nó thoáng qua rất nhanh tưởng chừng như đó chỉ là một cơn gió nhẹ .
_ Sao thầy lai nghĩ……..-tôi ngập ngừng hỏi .
Chương 44
Sao ko anh cũng có tuổi trẻ và hơn ai hết anh cũng từng có một tình yêu như em thôi….Nhưng mà tình yêu đó chỉ là dối trá làm cho tôi anh đau lòng lắm và cũng từng ngồi khóc như em , nhưng bây giờ thì anh ko khóc nữa vì anh ko còn tin vào tình yêu. Em cũng đừng khóc nữa , nín đi nha …
-vừa nói ông thầy vừa nhìn tôi ân cần ,
Vậy là thầy cũng giống như tôi , cũng là…… , nhưng chắc hẳn đã có chuyện gì đó làm cho thầy trờ nên như thế . Nhưng tôi thì ko , tôi tin vào tình yêu của hắn dành cho tôi , dù hắn có làm gì thì tôi cũng tin hắn và tôi nghĩ hắn cũng thế . Tôi cũng ko muốn cãi với thầy , chắc hẳn người ta khi quá yêu thì sẽ như thế . Ăn xong tôi và thầy ra về cả hai đều im lặng , tôi thì cứ mãi nghĩ đến hắn còn thầy thì tôi cũng ko biết đang nghĩ gì . Chỉ đến lúc về gần đến nhà thầy mới nói….
_ Chắc em vẫn tin tình yêu là bất diệt nhưng anh thì ko …anh sẽ kể cho em nghe câu chuyện me muốn nghe chứ ….-ông thầy hỏi tôi
_ Được chứ thầy , mình vào công viên gần nhà đi , nói chuyện cũng dễ hơn …-tôi nói
_ Nghe anh kể xong rồi thì đừng sợ tình yêu nhé …..
“ Anh nhớ lúc đó anh cũng bằng tuổi em thôi , cũng mang một trái tim nóng bỏng . Nhưng mà ngay từ nhỏ anh đã biết mình ko giống như môt người con trai khác, nghĩa là anh ko thích con gái. Anh ko hề thấy xao động trước một cặp đùi thon hay một chiếc áo khoét cổ sâu để lộ bờ ngực . Mà tôi lại xao xuyến trước những cơ thể rắn chắc và lực lưỡng . Rồi cũng như em , anh thích một người con trai phải nói là người đó rất hoàn hảo , chăm sóc anh rất chu đáo .
Anh rất hạnh phúc , nhưng mà thời gian hạnh phúc thường qua rất nhanh chẳng mấy chốc mà người ta đã rời xa anh một cách nhanh chóng . Em biết sao ko người ta của anh thích một người con gái khác với lý do rất đơn giản …người đó ko muốn khác người , không muốn bị người ta dòm ngó , và vì bọn anh ko có tương ai .
Chỉ bấy nhiêu lý do thế là người đó ra đi , anh phải chuyển trường vì ko muốn gặp hình ảnh người ta bên một người khác …Em thấy sao đau khổ lắm phải ko ? đến bây giờ mà anh vẫn còn hận người đo rất nhiều .
_ Vậy thì trong lòng thầy tình yêu vẫn còn đó , nếu em đoán ko lầm thì thầy vẫn rất yêu người đó . Yêu nhiều nên thầy mới hận , thật ra tình yêu trong thầy chưa bao giờ chết …..tôi nói cứ như là mình yêu nhiều lắm .
_ Ko tôi ko yêu ai hết , tôi ghét ng đó lắm . Trong lòng tôi bây giờ ko có ai hết chỉ có sự thù hận thôi…..-ông thầy tự nhiên hét lên ,
_ Ủa thầy ko còn yêu thì thôi làm gì mà hét lên thế có tật giật mình hả thầy , thôi đừng chối nữa thầy vẫn còn yêu người ta lắm ….-tôi cười cười
_ Ha ha em ngây thơ thật cứ nghĩ tình yêu là bất diệt hả ? Một ngày nào đó em cũng sẽ hận Tùng thôi , tình cảm của hai người sẽ chết , lúc đó em sẽ ko muốn nhìn thấy Tùng nữa ….- mặt ông thầy lúc nảy đỏ gay trông ghê lắm , làm gì mà ổng tức ghê thế .
_ Uhm có lẽ thầy ko tin vào tình yêu nhưng em sẽ mãi yêu Tùng dù Tùng có yêu em hay ko . Vì Tùng là lẽ sống . là cuộc sống mới của em mà …-tôi cương quyết nói
_ Nếu em nói thế thì anh chịu thôi , mà em chung thủy thật đó nha . Anh thì rất thích người chung thủy mà biết đâu chính em làm cho anh thay đổi đấy . Cẩn thật đấy biết đâu có một ngày anh thích em thì sao lúc đó đừng trốn anh nhé .
Mà hôm nay em buồn mà sao ko tâm sự gì với anh thế , toàn là anh nói chán thật .Thôi mình đi về nhưng nếu hôm nào Tùng làm em buồn thì kiếm anh nhé. Anh sẵn sàng nghe , có thể cho em lời khuyên và biết đâu có thể giúp em đỡ buồn nữa đó ……-ông thầy gì mà mặt nhìn gian thấy ớn lại còn cười đểu nữa chứ ghê thật .
Chương 45
Ông thầy này đúng là rất chu đáo và quan tâm tôi , lúc chở tôi về nhà thầy còn ghé qua mua cho tôi một phần cơm trưa để cho tôi ăn . Tôi chỉ biết nhìn thầy cười biết ơn , nhìn bề ngoài thầy là một lãng tử hơi bất cần đời nhưng thật chất theo tôi nghĩ thì thầy là một người rất tình cảm và biết cách chăm sóc người khác mặc dù hơi gian một chút.
Có lẽ những tổn thương trong tình cảm đã làm cho thầy như thế . Thầy ko chở tôi về tận nhà , vì sắp tới giờ thầy phải họp với các giáo viên khác, thầy bỏ tôi ở ngoài đầu hẻm . Chán thật tôi phải đi bộ vào , nhưng mà tôi cũng hiểu vì thầy đang bận mà . Đi bộ có chút xíu mà người tôi mệt lữ , tới nhà rồi tôi mừng dễ sợ hihi chắc hôm nay tôi ngủ tới chiều thôi . Vừa bước tới nhà thì tôi liền khựng lại ….
_ Sao Kha về trễ thế , Giang nhớ là Kha xin về sớm rồi mà sao bây giờ mới về ….-Giang nhìn tôi chăm chăm, chán ghê ngta mêt mà Giang cứ chất vấn hoài .
_ Ủa Giang đứng đây lâu chưa , chờ Kha chi thế Kha đi uống nước với bạn thôi mà …-trời Giang đứng đây hoài mà ko mời vào nhà thì kì lắm nhưng mà chuyện hôm bữa Giang tính “ mần thịt”
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




