watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:16 - 23/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8877 Lượt

chú tâm vào việc lái xe. Nó cũng chỉ biết ngồi yên, mắt nhìn thẳng về phía trước, trong đầu không ngừng than thở: “Phen này.. Chết chắc rồi!”
Sài Gòn không hổ danh là một thành phố trẻ năng động. Cho dù đi đến nơi nào cũng thấy được những quanh cảnh ồn ào huyên náo. Chiếc xe mang theo những đốm sáng thỉnh thoảng lóe lên như pháo hoa vẫn lăn bánh đều đều trên đường nhựa, phía bên trong, khoảng cách giữa hai người có vẻ như không xa mà lại dường như là cả mấy ngàn năm ánh sáng.
Rất lâu sau, chiếc xe dừng lại trước cổng trại trẻ mồ côi mang tên “Mái ấm Hi vọng”. Ngài tổng giám đốc ung dung bước xuống xe và trong lúc Nó đang ngơ ngác quan sát xung quanh thì Ngài đã đi gần tới cánh cổng sắt vàng tươi như màu nắng.
– Cậu đến rồi! – Bác bảo vệ mái tóc đã bạc gần hết

nở nụ cười khi vừa nhìn thấy hắn.
– Dạ! Con chào bác! Lâu không gặp nhưng trông bác vẫn còn phong độ lắm. Bác gái ở nhà có khỏe không ạ? – Hắn mỉm cười đáp lại.
Nó há hốc mồm nhìn ngài tổng giám đốc đối thoại với bác bảo vệ. Hai người một già, một trẻ đang nói chuyện với nhau thân thiết như người nhà. Hắn không ngừng cười, đôi mắt nâu sóng sánh những hạt ánh sáng lấp lánh dưới ánh nắng chói lóa của ban ngày.. Thật sự là chưa bao giờ Nó thấy hắn đẹp đến thế…
– Em định thử trở thành con vịt quay dưới ánh nắng mặt trời hả? Đứng đấy làm thì thế? Mau vào đi chứ – Tiếng nói âm u của Ngài chợt vang lên kéo Nó ra khỏi cơn mơ. Nó khẽ nuốt nước bọt rồi tiến tới.
– Con chào bác ạ! Có lẽ là trong thời gian tới con sẽ qua lại đây thường xuyên nên chắc phải phiền bác nhiều.. Hi vọng là gương mặt con không quá phổ thông để bác có thể ghi nhớ ạ. Rất mong bác sẽ nhiệt tình giúp đỡ – Nó tươi cười nhìn bác bảo vệ già có khuôn mặt phúc hậu và vô cùng dễ mến.
– Ồ! Rất vui được gặp con. Yên tâm đi.. Những người đến đây đểu là những người có thiện tâm nên tất nhiên là sẽ nhận được thiện ý – Bác bảo vệ nhoẻn miệng cười rồi khẽ đưa mắt nhìn sang ngài tổng giám đốc – Quả thật … Con là cô gái rất đặc biệt .. nhỉ?
Hắn không nói gì, chỉ khẽ cúi chào bác bảo vệ rồi quay lưng bước đi rất nhanh khiến cho Nó phải vội vã cảm ơn bác rồi khổ sở chạy theo sau.
– Anh thường hay đến đây phải không? Vừa nãy em thấy anh nói chuyện với bác Danh (Nó tình cờ nhìn thấy bảng tên khi nói chuyện với bác bảo vệ) có vẻ thân thiết lắm và bác ấy hình như rất quý anh thì phải.
– Cũng không phải thường xuyên – Ngài tổng giám đốc vừa nói vừa bước đi – Bác ấy trước đây làm ở sở xây dựng giờ thì đã nghỉ hưu. Hai vợ chồng không có con nên bác ấy tình nguyện vào đây làm bảo vệ. Anh rất kính trọng hai bác.
– Thì ra là thế – Nó gật gù rồi lại im lặng đi theo Mr P.
Khung cảnh bên trong mái ấm rất rộng rãi và thoáng đãng. Có rất nhiều con đường ngoằn nghèo và rợp bóng cây xanh như trong công viên. Những dãy nhà khang trang nằm yên tĩnh thoạt nhìn có vẻ tách rời nhau nhưng lại có một mối liên hệ của tình thân khiến cho chúng không hề lạnh lẽo.
Nó và Ngài tổng giám đốc đáng kính mỗi người một suy nghĩ, chẳng ai nói với ai câu nào, chỉ có tiếng chân vang lên đều đều và tiếng gió đùa cây lao xao lao xao… Bất chợt một âm thanh chói tai vang lên phá tan sự yên tĩnh khiến Nó giật thót cả người:
– Anh Phong!… Anh Phong!
Nó đưa mắt nhìn về nơi phát ra tiếng hét, cố gắng xác định xem chủ nhân là ai thì chỉ thấy một bóng đen lao tới phía mình và cho đến khi Nó vẫn chưa kịp nhận ra thì đối tượng đã lao ào vào lòng ngài Mr P mà nũng nịu.
– Anh Phong đi đâu mà lâu thế? Bé Bi nhớ anh Phong nhiều lắm!
– Anh Phong? Anh Phong là ai? – Nó vô thức bật ra câu hỏi.
Cô bé có đôi mắt to tròn và gương mặt bầu bĩnh vô cùng đáng yêu đang dụi đầu vào vòng tay của ngài giám đốc bất ngờ quay ra nhìn và lườm Nó một cái rồi cất giọng nói giận dỗi rất dễ thương:
– Anh Phong là người đang bế Bé Bi trên tay nè.. Có thế mà cũng không biết.. Mà.. Cô là ai vậy?
– Cái gì cơ? Cô… Cô .. Bé vừa gọi chị là cô phải không? – Nó hỏi lại với tông giọng ngân nga ở quãng tám rồi không ngừng vuốt ve cơn giận của bản thân bằng cách tự nhủ: “Con bé này dứt khoát là có vấn đề về thị giác rồi. Nhìn hắn thế kia mà gọi bằng anh trong khi Nó trẻ trung xinh đẹp thế này lại bị kêu bằng cô.. Cô cái gì mà cô chứ”
– Thì mẹ con dặn là gặp người lớn tuổi phải chào bằng cô mà – Cô bé chớp chớp đôi mắt to tròn nhìn Nó rồi sau đó chuyển hướng về phía Mr P và cất giọng hỏi – Em gọi thế đúng không anh Phong?
Ngài Mr P khẽ mỉm cười, lấy tay xoa xoa đầu cô bé, sau đó quét cái ánh mắt lộ rõ vẻ nham hiểm về phía Nó rồi bình thản thốt ra một câu khiến đầu Nó muốn xì khói:
– Bé Bi gọi vậy là đúng rồi. Bé Bi của anh đúng là vừa

ngoan vừa giỏi.
– Anh.. – Nó trợn mắt lên nhìn hắn, đôi mắt như muốn tóe lửa.
Thật tình thì Nó chỉ muốn đấm cho hắn một phát để cho cái vẻ mặt hí hửng đáng ghét kia văng đi thật xa.. Nhưng mà.. Vì hắn còn có con tin là cô bé dễ thương trên tay.. Cho nên Nó chỉ còn biết nuốt cơn giận và quay lưng bước đi với tiêu chí: “Càng nhanh càng tốt”
– Em mà cứ đi như thế thì sớm muộn gì cũng bị tông vào tường đấy – Tiếng của Ngài tổng giám đốc không ngừng vang lên phía sau lưng.
Cái lão này thật sự muốn hành hạ Nó đến cùng mà…
– Này.. Em có nghe thấy anh nói gì không thế? Ngài vẫn tiếp tục lên tiếng.
Bây giờ, nếu có thể, Nó chỉ muốn cải biên câu nói của Chu Du trong Tam Quốc Diễn Nghĩa trước lúc chết: “Trời đã sinh Du sao còn sinh Lượng” thành: “Trời đã sinh Linh sao còn chui ra hắn” mà hét lên hàng ngàn lần cho đỡ ức…
– Thôi! Kệ cô ấy. Bé Bi với anh Phong đi gặp mẹ Mai đi. Mẹ Mai vẫn hay nhắc đến anh Phong đấy. – Giọng trẻ con nũng nịu vang lên và xuyên vào tai Nó lập tức gây ra phản ứng khiến Nó dừng lại đột ngột.
Nó thật sự rất muốn biết mẹ Mai là ai? Và tại sao Bé Bi này lại gọi ngài tổng giám đốc là Phong? Mr P mà Nó và mọi người biết đến trong công ty có tên là Jay cơ mà… Hắn thật ra là ai? Là người như thế nào? Tại sao càng ngày Nó càng nhận ra mình muốn biết thêm nhiều thông tin của hắn?
Nó xoay người lại, không thèm nhìn vào gương mặt vô cùng đẹp trai đang đứng trước mặt mà dịu dàng cúi xuống nói với cô

bé có tên Bi rất dễ thương:
– “Cô Linh” cũng rất muốn được gặp mẹ Mai.. Bé Bi cho “cô” đi cùng với nha.
Mặt trời đã lên rất cao, những tia nắng lách mình xuyên xuống từng khoảng trống giữa những chiếc lá tạo thành muôn vàn đốm sáng nhỏ in hình lên mặt đất. Không gian yên tĩnh bao trùm lên ba con người đang đứng gần nhau trông xa như thể là một gia đình vô cùng hạnh phúc …
Những đốm sáng liên tục nhảy múa khi có cơn gió thoáng qua.. Con người và thiên nhiên dường như hòa vào nhau tạo nên một bức tranh thật đẹp…

Chap 15: Trại trẻ mồ côi (P2)

Cảm giác bị từ chối bởi một con nhóc con có thể nói là một cảm giác rất uất ức. Hai mắt Nó mở to hết cỡ tưởng như sắp phát nổ đến nơi khi “thiên thần bé con” xoay gương mặt bầu bĩnh về phía Nó, khẽ lắc đầu rồi tỏ vẻ kiên quyết:
– Mẹ Mai dặn con không được đi với người lạ.. Mà… Mẹ Mai chỉ muốn gặp anh Phong thôi, mẹ Mai không biết cô…
Sau đó, cô bé quay lại phía ngài tổng giám đốc, đưa đôi bàn tay nhỏ xinh nắm lấy những ngón tay thon dài của ngài lắc lắc và ngước cặp mắt trong veo lên tiếp tục nói:
– Kệ cô ấy! Mình đi thôi anh Phong!
Ngài Mr P khẽ mỉm cười,cúi xuống bế bé Bi trên tay, không thèm nhìn Nó lấy một lần rồi nói dịu dàng:
– Ừ! Mình đi thôi. – Và sau đó thì ngài quay lưng đi thật.
Thật ức muốn chết mà! Nó tức đến nỗi hai bàn tay đang nắm chặt trở nên run rẩy và phải mất đến năm phút sau mới trở lại trạng thái bình thường. Nó căm phẫn nghĩ thầm: “Đã thế thì.. Bà cô này cũng không thèm gặp mẹ Mai nào đó nữa”
Nghĩ là làm, bỏ lối ngài tổng giám đốc vừa đi lại phía sau lưng, Nó kiêu hãnh ngẩng cao đầu tiến về phía trước.
Phải công nhận là khu trại trẻ mồ côi này cũng khá là rộng rãi và thoáng mát. Phía trên đầu là cái nắng chói chang thường ngày của Sài Gòn mà con đường dưới chân Nó vẫn được nhuộm một màu xám nhẹ và những đốm sáng vẫn không ngừng nhảy nhót khi có gió lướt qua, đôi lúc còn như nghe được tiếng chim đâu đó ngân nga khiến cho tâm hồn Nó cũng đột nhiên bình yên lạ. Giữa một thành phố năng động là những góc khuất trầm lặng đan xen thật khiến cho người ta trở nên thư thái.
Nó cứ thế bước đi với một tâm trạng sảng khoái và chẳng để tâm đến những bước chân sẽ đưa mình về đâu..
Bất chợt, Nó nhìn thấy, trước mắt Nó là một bãi cát rộng và trên đó là hàng loạt cầu trượt, xích đu bên cạnh cả đống thứ linh tinh đủ để tạo thành bức tranh về một khu

vui chơi mini hoàn hảo. Nhưng nói chung là thứ thu hút khiến Nó phải chú tâm nhìn không phải là những đồ được xây để chơi đó mà là một cậu bé với đôi mắt u sầu cứ chăm chăm nhìn vào khoảng không vô định.
Cậu bé nhỏ khoảng chừng năm tuổi, mái tóc ngắn được cắt tỉa gọn gàng, vầng trán rộng toát lên vẻ thông minh lanh lợi vậy mà cả cái dáng người đang ngồi trên xích đu kia lại bao phủ một nỗi cô đơn khiến cho ai nhìn vào cũng phải nghẹn lòng.
Phàm trẻ con được sinh ra trên đời này lẽ ra phải

Trang: [<] 1, 21, 22, [23] ,24,25 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT