|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
đều chưa đến,thưa chồng\”.
Mắt gã nheo lại.\”Vậy em phải đến chỗ thợ may hôm nay rồi, vợ ạ, và mua sẵn thứ gì đó đểmặc đến buổi vũ hội.\”
\”Chắc chắn không đủthời gian…\”
\”Trả thêm một khoảnđể mọi thứ lập tức sẵn sàng.\” Gã nhìn ra xa khi mở miệng nói và với tất cảsự chú tâm đặt vào chủ đề cuộc nói chuyện, họ có thể bàn đến giá bán thú nuôihoặc chuyện sửa chữa xe ngựa bốn bánh cũng không chừng. Có phải gã vẫn còn hờndỗi vì cô đã từ chối gã tối qua hay không?
Cơn giận của cô cháy âmỉ khi quay sang Dante. Cô không tin bạn Lucien và chưa bao giờ tin, kế từ khi ybuông những lời khiếm nhã với cô năm năm trước. Tuy vậy, ông chồng cứng đầu rõràng không định đứng về phía cô. \”Thưa anh Wexford, tôi đã sống phần lớncuộc đời ở vùng quê. Liệu anh có ngẫu nhiên biết tên vài hàng may hợp mốt ởLuân Đôn thời gian này không?\”
\”Phu nhân Foussard,chắc chắn rồi.\” Dante mỉm cười, đầy sự toan tính xen lẫn vẻ quyến rũ.\”Bà ấy bắt kịp mọi xu hướng với những bộ đồ cắt may khéo léo.\”
\”Cảm ơn anh, anhWexford.\” Cô lịch sự gật đầu. \”Tôi sẽ ghé thăm cửa hàng của bà ấy hômnay.\”
\”Tôi sẽ rất lấy làmhân hạnh được hộ tống và chỉ cho cô thấy những điều thú vị ở Luân Đôn.\”Dante bỏ một múi cam vào miệng. \”Nếu chồng cô cho phép, đương nhiên làthế.\”
\”Dante, ngừng vevãn vợ tôi ngay\”, Lucien nói trước khi cô kịp lên tiếng. Gã trừng mắt vớicô. \”Tôi sẽ hộ tống em, cưng ạ. Đảm bảo tên đàng điếm này đã có những cáihẹn khác rồi.\”
\”Xin anh, đừng xáotrộn lịch trình vì tôi.\” Với cơn tức giận bốc lên đầu, Aveline đứng dậylấy cho mình một chút thịt lợn trong tủ đựng thức ăn.
\”Ồ, không phiềnchút nào.\” Lucien ngả lưng trên ghế, tay vuốt theo các họa tiết trên condao khi nhìn cô, đôi mắt đen khó đoán định.
\”Tôi đảm bảo anh cóchuyện làm ăn cần tham gia, nhất là khi anh đã rời thành phố gần mộttuần.\” Lấy thêm vài lát thịt lợn và một cốc trà, Aveline mang đĩa ăn trởlại bàn và vờ như không nhìn thấy cơn kích thích đang lớn dần trong chồng mình.\”Tôi hoàn toàn có thể tự xoay xở, dù sao tôi cũng cảm ơn anh, anh Wexford,vì lời đề nghị chân tình đó.\”
Dante hơi nghiêng đầu.\”Rất vinh dự.\”
Lucien nhặt dao ăn lênvà nhởn nhơ gõ nó lên bàn. \”Dante à, những đề nghị dùng bữa của tôi khôngbao gồm cả vợ tôi đâu đấy.\”
\”Thì như cậunói\”, Dante ngồi trở lại ghế của mình và nhấp một ngụm cà phê, rõ ràngđang rất thích thú. \”Tôi chỉ đang lịch sự thôi.\”
\”Đương nhiên là vậyrồi. Thực ra, Lucien\”, cô trách, \”Anh Wexford đây chỉ đang cố giúpđỡ\”.
Luden nghiêng người ratrước. \”Anh Wexford đây là một tay chơi có tiếng, em yêu ạ, và tôi khuyênem nên cảnh giác với cậu ta.\”
\”Vậy sao?\” Cônhướn hàng lông mày với vẻ giễu cợt ý nhị. \”Tôi đã nghe điều tương tựngười ta nói về anh.\”
Gương mặt chồng cô nổigiận, còn Dante cười khùng khục. \”Cô ấy bắt được cậu rồi, ông bạn Luce.Nhưng người ta cũng bảo những tay chơi khi gác kiếm sẽ trở thành những ôngchồng hoàn hảo nhất còn gì.\”
Aveline ngây thơ nhìnLucien qua vành ly trà của mình. \”Vâng, dù tôi không có đủ thời gian đểxem xét tính chính xác của câu ngạn ngữ.\”
\”Chúng ta luôn cócả đêm nay\”, Lucien trả lời với nụ cười tươi ró
Đôi má Aveline rực hồngkhi Dante khoái trí cười rú lên. \”Nhưng tối nay chúng ta sẽ tham dự vũ hộinhà Portworthy, nhớ chứ?\” Cô ngọt nhạt mỉa mai.
\”Nhưng sau vũ hội,em sẽ về nhà với tôi.\” Lucien xiên mạnh nĩa vào miếng thịt, rồi đưa nó lênmồm.
\”Thấy hôn nhânkhông làm trì độn sự dí dỏm của cậu, tôi mừng lắm Lucien ạ.\” Lấy tay quẹtnhững giọt nước mắt vì buồn cười, Dante đứng lên. \”Nếu hai người thứ lỗicho tôi, tốt nhất là tôi nên ngủ một chút, nếu không thì không thể đến bữa tiệctối nay mất. Những cuộc hội hè luôn là nơi giải trí tốt nhâ\t.\”
\”Thực thế\”,Lucien lẩm bẩm.
Dù toàn thân cô ran lênkhi phát hiện sự cảnh cáo trong những tiếng càu nhàu của gã, Aveline cố tìnhphớt lờ. \”Cảm ơn vì đã ghé thăm, anh Wexford.\”
\”Chúc mừng đám cướicủa hai người.\” Với cái cúi chào, Dante rời khỏi phòng, những người hầunối đuôi theo sau y với chồng đĩa trống trơn, bỏ lại Aveline và Lucien mộtmình.
\”Ừm\”, Avelinecất tiếng, phá vỡ sự im lặng căng thẳng, \”Anh ta có vẻ dễ thương hơn lầncuối cùng chúng tôi gặp nhau\.
\”Và lần cuối đó làkhi nào?\”
Những âm thanh gừ gừ uểoải của Lucien không đánh lừa được cô. \”Năm năm trước khi anh ta đến đòinợ cha tôi.\”
\”À phải, tôi nhớrồi.\”
Miễn cưỡng tiếp tục chủđề về cha cô, Aveline đẩy phần ăn sáng của mình sang một bên và đứng dậy.\”Tôi tin sẽ tìm được ai đó trong số các người hầu gái để cùng đi đến hiệumay.\”
\”Aveline\”. Côkhựng lại. Sự nguy hiểm đang núpánh mắt và trong sự tĩnh lặng của cơ thể gã.\”Đừng tưởng vì tôi và em không chung giường mà tôi sẽ dung thứ cho mốiquan hệ của em với một người đàn ông khác.\”
Cô trừng mắt choángváng. \”Tôi sẽ không bao giờ ham mê loại quan hệ nào như thế, mặt khác, tôirất phật lòng với cách nói bóng gió của anh.\”
Gã nhướn lông mày.\”Tôi đơn thuần chỉ đang cảnh báo em thôi, vợ ạ. Đừng thử thách tính khícủa tôi bằng việc liếc mắt đưa tình với những người đàn ông khác, đặc biệt làDante.\”
\”Tốt thôi.\” Côkhoanh tay trước ngực. \”Và anh cũng đừng thử thách tính khí của tôi bằngviệc liếc mắt đưa tình với những người đàn bà khác!\”
Gã khùng khục cười.\”Ghen sao, bé cưng?\”
\”Ha!\” Cô đậphai bàn tay lên bàn và cúi người về phía gã. \”Tôi và anh bị kéo chung vàotình cảnh này, Lucien. Thế nên đừng có mập mờ với những chuyện khác.\”
Ánh mắt gã hạ xuống bầungực cô và nấn ná ở đó, rồi cô nhận ra tư thế cúi người khiến phần ngực củamình gần như muốn tràn ra khỏi vạt áo. Với bất cứ ai khác, cô sẽ ngay lập tứcđứng thẳng. Nhưng khi gã nhìn cô bằng ánh mắt đắm đuối, nâng ngón tay chầm chậmvuốt ve xuống phần căng lên của khe rãnh giữa bầu ngực, cô không cử động. Đừngngăn gã. Đừng nói một lời.
Bàn tay gã ngừng lạingay trên trái tim cô đang đập, sự khao khát quét qua nét mặt, đôi mắt gã tốisẫm lại với sức nóng không thể nhầm lẫn. \”Em nói đúng, Aveline. Đây làchuyện riêng giữa hai chúng ta.\”
Cô khó khăn nuốt xuống,mạch đập dồn dập khi gã lần ngón tay theo đường viền vạt trên chiếc áo, rổi chàxát ngón cái qua nụ hoa đã cương cứng. Với tiếng rên khe khẽ, cô nhắm nghiềnmắt lại khi khoái cảm tràn khắp cơ thể.
Cô nghe thấy tiếng ghếlạch xạch, một tiếng gầm gừ trầm thấp đầy ham muốn. Rồi nằm gọn trong vòng taygã, miệng gã mạnh bạo và đói khát trên miệng cô. Bàn tay gã ôm lấy bầu ngực côqua lớp quần áo, chỉ trong giây lát c cho phép bản thân quên đi những trở ngại,quên đi những chuẩn mực đạo đức cao quý đã chia cách họ. Chỉ trong giây lát, côcho phép bản thân trở thành một người đàn bà khao khát những đam mê thể xác màngười đàn ông này có thể mang ỉại.
Gã có vị như cam, cà phêvà dục tình nóng bỏng, thuần khiết. Chỉ cần hít vào mùi hương của gã cũng némcô trờ lại khoảng thời gian của ba đêm tội lỗi họ cùng bên nhau. Sự nóng bỏng.Màn đêm. Sự nồng nàn. Và nỗi khát khao.
Cô hăm hở trượt hai taylên bờ vai gã, rên rỉ khi gã gấp gáp ghì cô lên cơ thể cứng rắn của gã. Cô lùađôi tay vào mái tóc và cắn lên môi dưới của gã, cơ thể xốn xang khi gã đặt côngồi lên cạnh bàn, tay bóp chặt đùi cô.
Trong thoáng chốc, cô đãnghĩ gã sẽ kéo vạt váy lên và chiếm lấy cô ngay giữa bàn đầy chén đĩa.
Cô bám lấy gã, một taygiật lỏng chiếc ca vát, rồi vùi mặt vào cổ họng và nhấm nháp phần nhạy cảm trêncổ gã. Cơn chấn động khiến gã rùng mình, đôi tay càng siết chặt đùi cô hơn. Gãlẩm bẩm điều gì đó bên dưới hơi thở và cô trượt những ngón tay vào bên dưới cổáo sơ mi, tìm kiếm làn da ấm áp, mượt mà của gã.
Nhưng những đầu ngón taycô chạm phải lớp da thịt nhàu nát.
Những vết sẹo. Như chạmphải mặt nước lạnh cóng, các nguyên tắc đạo đức của cô nổi dậy trách mắng cô.Cha của cô. Những lời buộc tội của Lucien. Cô đang làm cái gì thế này?
Cô giằng ra khỏi gã.\”Lucien, ngừng lại.\”
Gã không để cô trốnthoát, khuôn miệng trượt xuống để mơn trớn bầu ngực của cô. Cô dùng cả hai tayđẩy mạnh ngực gã trong nỗi tuyệt vọng dâng trào. Chúa ơi, thật đau đớn khi phảiđẩy gã ra.
Cô không muốn gì hơnngoài được cảm nhận cơ thể gã hòa chung với mình, để đắm chìm trong sự chiếmhữu dữ dội cô còn ghi nhớ dù năm năm đã qua đi. Nhưng cô không thể. Không cầnbiết cô ham muốn đến mức nào, cô không thể
\”Ngừng lại, Lucien.Tôi bảo ngừng lại!\” Cùng với lời yêu cầu cuối cùng là cú đẩy đột đột, thựcsự đã xô gã ra một khoảng.
Gã chớp mắt bối rối, đôimắt đen nặng trĩu với niềm khát khao, đôi môi vẫn ẩm ướt từ những nụ hôn. Mộttay vẫn đang vuốt ve nhũ hoa của cô. \”Sao cơ?\”
Cô gạt tay gã khỏi ngựcmình và nhảy xuống khỏi bàn, dù vị trí mới này đặt cô áp sát người gã – và phầncăng phồng không thể chối cãi trên quần
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




