|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
sức thuyết phục khi gã nâng niu bộ ngực củacô trong lòng bàn tay và trêu chọc những nụ hoa cho đến khi chúng cương cứng.Tiếng rên đầu hàng buột khỏi môi, cô vòng hai cánh tay qua cổ gã. \”Tôibiết em phải đi mà.\”
\”Vậy hãy hôn tạmbiệt tôi đi.\” Gã khuỵu gối và đột ngột xốc cô lên, hai chân cô móc vào haicánh tay gã, mông cô tì lên mặt tủ.
\”Lucien!\” Côhét lên. Rồi thở dài, \”Lucien\”, khi gã trượt vào trong cô.
\”Hôn tạm biệt tôiđi, Aveline\”, gã thầm thì, bắt đầu những chuyển động từ tốn mà cô dần trờnên thông thạo suốt đêm qua. \”Để tôi biết rằng em sẽ nhớ tôi. Rằng em sẽnhớ chuyện này.\”
\”Vâng.\” Côngước lên nhìn gã, run rẩy đến tận sâu trong thâm tâm bởi ánh nhìn đầy chiếmhữu trong đôi mắt gã. Bằng cách nào đó, ngay lúc này gã đã sở hữu một phần củacô. Bằng cách nào đó, thỏa thuận đã phát triển vượt ra ngoài ranh giới.
Cô đẩy miệng mình đếnmiệng gã, lạc mất bản thân trong nụ hôn của gã, trong nhịp điệu mỗi lúc mộttăng từ những cú đẩy. Bình nước và chậu rửa kêu lạch xạch sau lưng cô khi nhữngchuyển động của bọn họ làm lắc lư chiếc tủ. Gã nâng chân cô lên cao hơn, ấn vàosâu hơn, chiếm lấy cô như mất kiểm soát. Căng thẳng cuộn lên, cô bấu chặt móngtay vào vai gã khi sức ép dâng cao. Bình nước đổ nhào.
Chậu rửa rơi khỏi mép tủvà vỡ tan thành từng mảnh trên sàn.
Đê mê choáng ngợp khắpcơ thể, với tiếng kêu điên cuồng, cô ghì chặt tay chân quanh gã khi cơ thể runrẩy đòi giải thoát.
Gã thét lên, giọng khảnđặc, rồi đâm đến đích, giữ tốc độ dồn dập tới khi gã rùng mình với sự giảithoát của chính bản thân.
Họ cứ đứng nguyên vị trísuốt một lúc lâu, rồi gã hạ chân cô xuống cho đến khi bàn chân cô lại chạm đất.Cử động đó khiến phần nam tính đã mềm đi của gã trượt khỏi cô, làm cô thút thítphản đối.
Gã tiếp tục ôm chặt côtrong vòng tay, trái tim họ cùng đập thình thịch như sấm rền, làn da nhớp nhápmồ hôi. Cuối cùng, gã trút một hơi. \”Tôi sẽ cho gọi x
Và cùng với câu nói đó,đêm đầu tiên của thỏa thuận đã kết thúc.
♥♥♥
Họ không nên nấn ná quálâu.
Aveline hối hả chạyxuống cầu thang, nhận thức rõ bước chân nặng nề hơn của Lucien đang ở phía saucô. Mặt trời đã dần lên cao, những tiếng thét báo động sẽ vang lên trong mộtgiờ nữa nếu những người hầu ở nhà phát hiện ra chiếc giường trống rỗng củaAveline.
Lucien đã cho gọi xengựa, cỗ xe êm ái đó đang đợi cô bên ngoài cánh cửa/ những con ngựa đang thởphì phò và trờ mình trong không khí giá lạnh buổi sớm. Cô quay lại đế nhìn gã,ngập ngừng không nói nên lời.
Gã mỉm cười, nhưng đôimắt có vẻ lạnh nhạt. Xa xôi. Sự im lặng, ngượng nghịu tăng lên. Rồi gã đón lấytay cô và chạm một nụ hôn tự nhiên lên những khớp ngón tay. \”Hẹn em tốinay.\”
Cô gật đầu, chậm rãiquay đi hướng về phía cửa, với những cảm xúc hỗn độn. Làm sao gã có thể vẫn giữnguyên vẻ lạnh lùng đến vậy sau những gì họ đã cùng nhau trải qua? Sau cùng, côphải chăng không hơn gì một loại tiện nghi với gã? Cô nghĩ rằng, đêm qua giâyphút họ bên nhau quá lạ thường đối với mình, gã không thể không có cảm giáctương tự như vậy được. Rằng gã, hẳn cũng phải bị cảm động bởi sự tuyệt vời giữahọ.
Cô thật khờ dại. Ngườiđàn ông đó là một tay trác táng, một kẻ quyến rũ phụ nữ lành nghề. Cô tốt hơnhết nên ghi nhớ điều đó.
Cô bước chân ra ngoài vàvội vã đi đến cạnh chiếc xe, ý thức được hơn bao giờ hết mặt trời đang lên cao.Cô có thể cảm nhận thấy ánh mắt lưu luyến đang dõi theo mình, đầu hàng trước sựcám dỗ, ngoái lại nhìn gã thêm một lần nữa khi đến chỗ chiếc xe. Gã gật đầuchào ngắn gọn, nhã nhặn nhưng xa cách.
Bực mình trước bản thânvì đi tìm kiếm một kị sĩ trong bộ giáp sáng ngời ở nơi không hề có, cô chìa bàntay cho người hầu đang đợi và trèo lên xe ngựa. Khi cô ổn định chỗ ngồi trênchiếc ghế sang trọng và người hầu đóng cửa, một âm thanh như sấm vọng vào taicô. Cô liếc nhìn Lucien, thấy gã nhíu mày và bước ra ngoài, ánh mắt gắn chặtvào thứ gì đó vượt ngoài tầm nhìn của cô.
Aveline ngó đầu ra ngoàicửa sổ ngay khi người đánh xe vung roi quất những con ngựa tiến lên phía trước.Cú xóc kéo theo khiến chiếc mũ áo choàng tuột khỏi đầu, trong một thoáng cô bắtgặp ánh nhìn choáng váng của một quý ông vừa cưỡi ngụa đến trước Cổng Gai. Vớitiếng kêu hoảng hốt, cô rụt vội vào trong xe, sắc mặt khó chịu của Lucien thiêuđốt trong tâm trí cô.
Quý ông trẻ đó là ai? Vàgiờ, khi y đã nhìn thấy cô, Lucien sẽ nói với y điều gì? Liệu gã có phá vỡ lờihứa giữ bí mật hay không?
Trái tim cô đập thìnhthịch như một chú thỏ bị dồn vào chân tường, cô tự hỏi không biết mình đã đứngtrên miệng vực của sự hủy hoại trước toàn cộng đồng hay chưa.
Chương 4
\”Và sinh vật tuyệtđẹp ban nãy là ai?\” Đưa dây cương cho thằng nhóc trông ngựa đang ngái ngủ,Dante nhảy qua các bậc thềm, ánh mắt vẫn không rời cỗ xe vừa khởi hành.
Lucien cau mày.\”Không ai cả. Quên việc cậu đã trông thấy cô ấy đi.\” Xoay gót, gãthẳng lưng trở vào ngôi nhà.
\”Quên cô ấy đi? Cậuđiên à?\” Dante bám theo gã. \”Ai có thể quên vẻ đẹp thiên thần đóchứ?\”
\”Cậu có thể. Tôinghĩ cậu muốn dùng bữa sáng phải không?\”
\”Đương nhiênrồi.\”
\”Vậy thì lạiđây.\” Lucien dẫn đường đến phòng ăn, không rõ vì sao tâm trạng gã đột ngộttrở nên tăm tối như thế. Tại sao gã không hề thấy thư giãn và thoải mái nhưtrước đây sau một đêm phóng túng? Gã đã chiếm lấy cô gái vài lần đêm qua, khôngđề cập đến cuộc nô đùa sáng nay. Gã nên cảm thấy no nê và lười biếng, chứ khôngphải cáu kỉnh.
Không phải đồng nghĩa vớiviệc cô khiến gã phật ý. Ngược lại là khác. Là một trinh nữ chưa bao giờ nếmtrải, nhưng Aveline đã chứng tỏ mình là một học sinh năng khiếu và ham học hỏimột khi những phiền phức gây ra bởi sự trong trắng của cô được xử lý. Gã chắcchắn cô sẽ thể hiện sự háo hức và thích thú như thế ở hai đêm còn lại trongthỏa thuận của bọn họ.
Và rồi cô sẽ ra đi.
Gã nhíu mày trước ý nghĩấy. Gã khá là thích thú khi có cô bầu bạn, gã thán phục cách tiếp cận thực tếcủa cô với bản thỏa thuận của hai người và cả sự dũng cảm của cô khi cam kếtthực hiện hết các điều khoản. Không một tiếng sụt sùi điệu bộ hay những giọtnước mắt tổn thương từ Aveline trong lúc mất đi đêm đầu tiên của mình. Cô nhậnthức được những việc mình định làm và quyết tâm hoàn thành mục tiêu với nhữngcảm xúc thái quá được hạn chế đến tối thiểu.
Gã thích cô, gã đột ngộtnhận ra. Không phải chỉ thèm muốn, mà thích cô một cách chân thành. Đấy là lýdo vì sao các cảm xúc của gã cứ lộn xộn không yên. Một điều chưa xảy đến trướcđây bao giờ.
Khỉ thật, gã thậm chícòn bắt đầu cảm thấy hối tiếc khi mối quan hệ của họ kết thúc.
\”Cậu lại đang mặtco mày cáu kìa\”, Dante chỉ ra, khi họ đến được phòng ăn. Y bước ngay lậptức đến chiếc tủ ly và chộp một cái xúc xích to bự từ chiếc đĩa. \”Đêm quanàng bọ rùa [2"> của cậu không làm cậu thỏa mãn à?\”
Lucien giật cái xúc xíchtừ những ngón tay người bạn và ngoạm một miếng. \”Tôi đã bảo cậu quên cô ấyđi. Nếu cậu muốn tiếp tục ăn đồ ăn của tôi, Dante, thì cậu phải ngừng thói quenhóng chuyện nhạt nhẽo của mình lại.\”
\”Nhạt nhẽo? Tôiá?\” Dante trợn tròn, đôi mắt màu nâu đỏ mở to kinh ngạc. \”Thật á,Lucien! Hãy gọi tôi là tên phóng đãng, hãy gọi tôi là thuyền trường Sharp, thậmchí gọi tôi là thằng ngốc ủy mị cũng. Nhưng đừng bao giờ bảo tôi nhạt nhẽo, tôicầu xin cậu đấy.\” Y biểu lộ sự rùng mình rất kịch.
Mặc cho tâm trạng lạlùng của bản thân, Lucien nhếch miệng cười và tự rót cho mình một tách cà phêđen đặc. \”Thứ lỗi cho tôi, bạn thân mến. Là vùng quê này nhạt nhẽo, chứkhông phải cậu.\”
\”Tôi có thể thôngcảm.\” Nhấc lên một chiếc đĩa, Dante bắt đầu chất đống lên nó với thậtnhiều trứng xốp bông và xúc xích. \”Cậu thực sự nên đến nhà Melton tối qua.Nó là nơi duy nhất có trò giải trí văn minh mà nơi heo hút cằn cỗi này có thểtự hào.\”
\”Ý cậu là nơi duynhất với những trò đủ phong phú cho sở thích của cậu hả.\”
\”Cả điều đónữa.\” Nhanh nhảu nhe răng cười, Dante ngồi xuống bàn với chiếc đĩa đầy ứcủa mình và bắt đầu ngấu nghiến bữa ăn sáng như một kẻ đói khát. \”Dù saođi nữa, tối qua tôi thắng.\”
\”Thực vậy sao? Thếthì ghi một điểm cho cậu.\” Lucien ngồi đầu bàn.
\”Sẽ khiến tôi vượtlên trước cậu.\”
\”Bây giờthôi.\” Lucien đón ánh mắt của Dante qua chiếc tách gã nâng lên môi.
\”Trước nhất, cậu đãhủy một trận đấu súng, giờ tôi lại thắng bài. Tôi sẽ chiến thắng trò chơi lớncủa năm nay, Lucien ạ. Cứ nhìn xem tôi có làm được không.\”
\”Chỉ còn vài tuầnnữa là hết năm.\”
\”Và tôi đoán cậuđang nghĩ mình sẽ lại thắng đấy à?\” Dante lườm ánh mắt tinh quái sáng rựccủa mình về phía gã. \”Cậu cũng có thể dẫn trước nếu quyết định tính đứacon gái tối qua vào bảng điểm.\”
Luden thiếu kiên nhẫnđặt \”cạch\” chiếc tách xuống.
\”Quên đi, Dante. Côta chỉ là một gái làng chơi được trả tiền qua đêm thôi, không gì hơn nữa. Chắcchắn không đủ giá trị để tính điểm.\”
\”Nếu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




