watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 04:16 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2930 Lượt

các lớp. Giọng thầy rắn rỏi, dứt khoát như những nhát búa thúc vào đầu đinh:
-… Sẽ không có một học sinh nào vô kỷ luật trong trường tạ Trường ta nhất định phải là một trường điểm, đi đầu trong vấn đề kỷ luật.
– Kỳ này ba thằng Thọ được bầu làm hiệu phó, cả trường mình sẽ là tai thỏ hết mày ơi.
– Sao lại tai Thỏ?
– Lơ mơ là xoắn tai liền. Năm ngoái ông ấy xoắn rách tai một đứa cơ mà.
– Lý do?
– Thầy đi qua không chào lại còn hí lên.
– Vô lý
– Mày quên thầy hiệu phó mình tên Ngọ à?
– Đáng đời, biết hí mà không biết phi nước đại, chậm chân rách tai là phải.
– Chạy đi đâu mà thoát, họa chăng có trốn khỏi trường. Mày phải biết, chuyện gì ở đâu trong trường này lại không tới tai thầy Hiệu phó.
– Thế chuyện tao và thằng Việt bị gọi lên văn phòng đứa nào đi báo cáo?
– Còn phải hỏi.
– Bọn con gái phải không?
– Không đời nào.
– Chẳng lẽ thằng Thọ?
– Còn phải hỏi.
– Thằng hèn, a dua rồi còn lén lút đi chọt.
– Mày dám đụng tới nó không?
– Cứ để đó, tao không tha đâu. Thà rằng nó thẳng thắn phê bình tao chấp nhận.
Khôi hậm hực đi tìm Việt ngaỵ Việt đang bị Ngà và Hằng bao vây xỉa xói gì đó. Khôi toan nhào vào cứu bồ nhưng liếc thấy có cả Uyên gần đấy, tự dưng Khôi lảng đi.
– Các cậu hẹn lèo làm tụi này ngóng dài cổ?
– Con gái cổ dài càng đẹp chứ sao.
– Đừng có rủa tụi này làm con cò phải đứng một chân. Trả lời đi, cớ “siu” gặp tui hẹn lát nữa tới rồi lại lặn

luôn?
– Làm ế rổ bánh xèo của người ta.
– Tội nghiệp con Ngà suýt bội thực.
– Thế ngày mai còn bánh xèo không, các bạn?
– Còn khuya.
– Tiếc thật, tại Khôi hết.
– Tại sao lại tại Khôi?
– Đã gần tới nhà Hằng rồi tự dưng hắn lại đổi ý nhất định quay về.
– Phải hỏi tội tay này mới được.
– Dám coi thường lời hẹn của con gái.
Hằng mím môi, Ngà trừng mắt. Uyên xem vào:
– Thôi, tha cho hắn đi, các chị. Có hằn thù chi nhau thì bữa nào hẹn giải quyết trên bàn ping-pong.
Ngà reo lên:
– Phải đấy. Ngay chiều naỵ Yêu cầu Việt giữ lời hứa… lượm banh cho tới đến khi nào tôi thắng Việt.
– Hứa thì giữ chứ sợ chi ai.
Buổi chiều tại tụ điểm bóng bàn của chú Thuyên từ 3 giờ đã đông đủ Hằng, Ngà, và Uyên. Việt tới có một mình.
– Còn Khôi đâu?
– Báo cáo vắng mặt không lý do.
Rất nhanh Uyên nghĩ tới bài toán và những lời của thầy Luận.
Bài toán của Khôi sẽ xong và đầy đủ. Còn bài toán của mình? Cũng sẽ như của Ngà của Hằng của Việt hay phần đông các bạn khác trong lớp, chỉ xong một nửa – Còn một nửa kia nó ở đâu? Ở trong sợ thông minh hay sự chăm chỉ? Nhưng chắc chắn nó không bao giờ nằm trong sự lười biếng.
Có rất nhiều điều người ta mong muốn nhưng chẳng phải thường nó ở trong tầm taỵ Có một điều người ta chẳng muốn nghĩ tới mà lúc nào nó cũng chực chờ ngay bên: Đó là sự biếng nhác. Nó chọn những càn gần cái dễ. Nó đặt tên cho bao công việc sẽ làm ở ngày mai nhưng không bao giờ làm xong. Nó đổ thừa cho người này việc nọ, lúc đó chuyện kia.
– Nếu không quyết tâm sẽ không bao giờ làm được việc gì cháu ạ.
Chú Thuyên r

rít một hơi thuốc dài từ cái “pip” lâu nay đã nằm chung vào khuôn mặt người đàn ông tóc bạc như cước mỗi lần Uyên nghĩ tới. Dù có khó hay không, cái “píp” ấy vẫn nằm ở khóe môi ông như một trang sức.
– Thời bằng cháu, chú cũng mộng nhiều thứ lắm chứ. Rốt cuộc rồi cũng chẳng đâu ra đâu cả. Vừa vì ham vui, vừa vì không biết đặt cho mình một hướng nào nhất định.
– Chú không đổ thừa cho cái số lận đận nữa à?
– Đổ thừa cho cái số với cái thời cũng chỉ là một cách nói an ủi thôi, cháu ạ. Chỉ vì thiếu quyết tâm nên cái lười nó nuốt chửng tất cả. Cháu đã bao giờ nghĩ tới tương lai chưa?
– Hình như chưa chú ạ.
– Có đấy mà chưa định hình rõ được. Hướng nghiệp học đường chỉ là hình vẽ nhưng cánh cửa mà cuộc sống thực sự mới là bàn tay để đẩy những cánh cửa đó ra cho ta thấy có gì quyến rũ mình ở hướng ấy.
Uyên ngập ngừng, cúi xuống:
– Cháu nói chú đừng cười nhé… hồi nhỏ cấp 1 cháu mê làm cô giáo lắm. Một người hiểu biết được nhiều kẻ mến phục là một hình ảnh đẹp đối với cháu suốt một thời gian dài.
– Nhưng không được dài lắm phải không cháu?
Người chú cười. Uyên mạnh dạn:
– Cho đến bây giờ thì cháu biết đó chỉ là hình ảnh xa vời. Vì thú thực với chú là cháu học dốt quá.
– Có thực là cháu dốt không?
– Cháu thấy mình kém hơn nhiều bạn khác.
– Thường là môn Toán và môn Ngoại ngữ dễ nhận ra trình độ của mình nhất. Nếu đuối ở môn nào thì cháu nên đặc biệt trau dồi thêm ở môn đó. Điều cần nhất là đừng bao giờ nản chí. Cái khó đối với một số người trở thành quyến rũ muốn chinh phục bằng được, nhưng phần đông là buông xuôi tệ hại, cháu ạ. Điều đáng nói là bây giờ cháu có còn nuôi mộng là cô giáo?
– Cháu vẫn mê hình ảnh ấy.
– Còn mê thì còn mệt. Có mệt thì có thành công. Hạnh phúc cho những ai còn có gì để say mê đeo đuổi. Chứ như chú bây giờ nè, chả còn cái gì làm chú say mê nữa, tất nhiên trở thành người bỏ đi.
Chú Thuyên cười ha hả, thoải mái. Chợt nhận ra Uyên đang nặng trĩu tư lự, ông đánh thức cô bé bằng cái tẩu thuốc gõ lên đầu:
– Thôi đi chơi tiếp với các bạn đi cháu, không nên ưu tư quá đáng. À, hình như trong nhóm cháu hôm nay vắng mất một tay phải không?
Khi vắng Khôi làm Uyên nhớ ngay tới bài toán và lời dặn của thầy Luận. Uyên muốn bỏ về ngay lập tức lúc ấy. Nhưng không thể thế được, những cái miệng của Ngà và Hằng đâu dễ tha thứ. Nó sẽ phát ầm lên rằng Khôi thế này, Uyên thế nọ. Kỳ chết được. Uyên phải bấm bụng ở lại. Chơi với Hằng được hết một “xéc” banh, Uyên chán bỏ ra tìm chú Thuyên nói chuyện.
Bây giờ các bạn đã buông vợt. Ngà mát mẻ khỏe mạnh trong chiếc áo thun rộng và “soóc” trắng đúng điệu thể thao, tươi cười bên Hằng bước ra.
– Trông Ngà như một kiện tướng bóng bàn.
Uyên nói. Hằng sửa lại:
– Một kiện tướng bóng dưới gầm bàn mới đúng.
Ngà nhìn sang Việt:
– Huấn luyện viên, ngài nỡ để khán giả xỉ vả gà nhà thế sao?
Việt lau mồ hôi trán, nhận định:
– Ngà chơi có khá hơn nhưng vẫn cái lối xử dụng sức mạnh cả cánh tay, có ngày chẳng thấy banh đâu mà nhặt.
Ngà tung cái khăn tay rút từ túi mình cho Việt:
– Huấn kuyện viên kiêm nhặt banh viên, ngài nên nghĩ rằng có ngày ngài sẽ hãnh diện đứng bên tôi đấy.
Cả bọn cười vui vẻ. Khi ra tới cửa, Uyên khẽ nói vào tai bạn:
– Ngà ơi, mi làm ơn cài bớt cái nút áo cổ lại, bọn con trai đang nhìn mi kìa.
Ngà đẩy bạn ra, nói to:
– Nóng quá, để cho mát mẻ một tí có chết chóc ai đâu mà lo.
Uyên cảm thấy tự nhiên mình xa bạn, hơn một cái đẩy tay.
Giờ tan học Uyên như nghe có tiếng ai gọi mình giữa sân. Nhưng không phải, Ngà và Hằng đã về trước rồi với các bạn. Những cảnh áo trắng ùa ra khỏi cổng rồi túa ra các ngả đường như một đàn chim. Trong nắng trưa, những cánh chim làm như trắng hơn, trong hơn và rộn rả hơn trong bầu trời thênh thang mà Uyên đứng nhìn từ hành lang trên cao. Không chen chúc cũng chẳng vội vã, Uyên để các bạn về hết rồi mới một mình lững thững dắt xe ra cổng.
Hình như hôm nay trời nắng to hơn mọi ngày. Hình như hôm nay những chùm lá ở trên cao kia đang có âm nhạc. Và cây cối chung quanh đây có phải đang vào mùa mới? Một mùa nào đó không có tên gọi trong năm. Nó đậu trên những ngọn tóc bay bay mơn man trước trán, nằm sâu trong vùng mắt trong, rơi xuống đôi môi ướt mọng trái chín. Nó nói gì với cặp sách nhẹ tênh với bước chân nhẹ tênh trước cổng trường. Nó đã chép câu thơ mượt mà nào trên đôi tà áo mềm vừa ngập ngừng khép mở tuổi con gái. Phải rồi, ở một góc ngực sâu kín mình, Uyên đã nhận ra một nỗi buồn vơ vẩn không đâu.
Vừa ra khỏi cổng trường, Uyên “đụng” ngay phải một tia mắt đang nhìn mình ở bên đường. Cái anh chàng nào thế nhỉ? Hình như trông quen quen. Uyên cúi xuống bối rối. Con cái nhà ai đi học mà chưa chịu về còn đứng lơ ngơ đấy chờ ai thế nhỉ? Hình như anh ta lại còn “dám” cười với mình nữa. Thôi đúng rồi, cái anh chàng lớp 12 bị tông xe hôm nào trước ngõ nhà mình chứ còn ai nữa.
Quần xanh áo trắng đi xe “cuộc” là đích thị hắn rồi. Sách vở giặt giũ hết mấy ký xà bông chắc đã sạch sẽ còn bắt đền chi nữa đây. Ngà ơi là Ngà, sao mi lại vắng mặt lúc này. Phải lên tiếng sao đây khi tìm đâu ra “đa số áp đảo” tấn công trước. Con Ngà chứ không phải tôi đòi dạy dỗ bạn đâu nhạ Vòng xe của Uyên đạp luống cuống khi biết có vòng xe khác cũng đang lăn theo mình.
– Uyên còn nhớ tôi?
Người con trai lên tiếng. Uyên nép sát vào lề chỉ khẽ nhìn ngang, im lặng. Đã có sự âm thầm đeo đuổi và dò dẫm tên mình tự bao giờ thế nhỉ?
– Tôi là Văn, học cùng trường…
Giọng người con trai ngập ngừng, lúng túng trước sự im lặng của người con gái:
– Tôi… tôi xin lỗi… hôm nọ đã đụng vào các bạn.
Uyên mím môi để dấu một nụ cười tự nhiên.

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,13 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT