|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
Kẻ xin lỗi là bọn này mới đúng. Từ trong hẻm phóng xe ra thiếu cẩn thận không ai vô nhà thương là maỵ Uyên không nói, vẫn im lặng đạp xe.
– Thật đáng tiếc…
Đáng tiếc sao không có cái miệng con Ngà ở đây. Uyên muốn nói điều gì đấy song lại để lộ sự ngượng ngập không thường của mình – Bình thường cái miệng Uyên cũng đâu dễ gì chịu yên, sao bữa nay nó lại khớp thế! Có phải đối với con trai nếu mình không lên tiếng trước thì mình chỉ còn biết im lặng.
– Bữa đó các bạn có sao không?
– Thôi, quên chuyện đó đi.
Mãi Uyên mới nói được câu ấy rồi lại im lặng cắm cúi. Thôi quên chuyện đó đi. Và không còn chuyện gì để nói nữa, người con trai cũng im lặng với những vòng bánh xe lăn chậm lại. Qua một ngã tư rồi qua những ngã tư, người con trai tự để mình lọt lại phía sau một khoảng cách. Cái trò chơi này… nhột lưng quá. Uyên không dám quay lại nhưng cảm thấy có một đôi mắt cứ dõi mình từ đằng sau mãi thế này quả là chỉ còn tìm đường trốn. Rẽ trái rồi rẽ phải, đi chậm rồi đi nhanh. Cuối cùng Uyên mới giật mình là đã lạc đường về khá xạ Không biết cái anh chàng kia có còn theo mình? Uyên không dám quay lại và tìm một đường thẳng ngắn nhất để về nhà.
Cả buổi chiều Uyên ở trên lầu. Mẹ hỏi Uyên đau hả? Không, con chỉ chóng mặt chút chút thôi. Và để được ngồi yên, Uyên ngồi vào bàn học mở vở ra như là rất chăm chỉ. Bài sinh vật rắc rối lắm từ lắm tên như dài bất tận, học hoài không thuộc. Còn bài văn này, chữ nghĩa đâu mà lắm thế. Ai đã đan lấy nhau, gài lấy nhau để gỡ hoài không hiểu một câu. Rõ ràng là đã có một đôi mắt in trên những trang vở này. Thôi xếp lại, Uyên mở vở toán ra, các con số và công thức, những hình cong và đường thẳng rủ nhau biến đâu mất hết, chẳng làm sao bảo ban chúng thế thống lại để tìm ra được một đáp số.
Chỉ còn những vòng bánh xe lăn đều, lăn đều…
Tôi tên Văn. Làm như cái tên mình hay lắm vậy, tự nhiên khoẹ Mà hắn điều tra đâu ra cái tên mình ngon lành vậy nhỉ? Con Ngà chăng? Chắc chắn là không, nếu có Ngà đã “phát thanh” tức thời và rộng rãi toàn lớp toàn trường rồi. Tội nghiệp anh ta, Uyên cười thầm, có một chuyện đụng xe tự bao giờ để cứ “đau” mãi. Mà sao mình cũng lạ, với bạn khác phái trong lớp mình có bao giờ mất tự nhiên đến khớp miệng đến thế đâu. Đáng lẽ mình phải nói câu gì đó như là: không sao, lỗi tại bọn này. Hay: bạn thế nào, sách vở có bị hỏng nhiều không. Chẳng ai như mình, hết câu nói lại chặn một câu: thôi quên chuyện đó đi, làm người ta cụt hứng. Anh chàng ta đã nghĩ về mình như thế nào nhỉ? Một con bé nhút nhát hay lì lợm? Một con bé khó chịu và bất lịch sự?
Chắc chắn không có từ nào như từ “đẹp” hay là “dễ thương” dành cho mình, Uyên nghĩ thế. Và sau khi ở phòng tắm bước ra Uyên đã soi mình trong gương lâu lắm. Uyên vuốt tay lên tóc, rờ rẫm trên mặt, thăm hỏi môi mắt và những thay đổi trên mình… Tất cả đều lạ lẫm, huyền hoặc như mới hiện ra tự cõi nào của tuổi con gái. Cả những xôn xao này, rạo rực này. Cả những e ấp này, bối rối này. Có phải là Hằng là Ngà là An hoặc bất cứ những bạn đồng tuổi nào đều như Uyên? Đến một lúc nào đó mình cảm nhận trong lồng ngực mình có một trái tim, trái tim ấy đang giữ gì đó, đang luân chuyển một cái gì đó như không phải là bình thường, không chỉ là máu là oxy trong cơ thể. Một cơn gió, một cơn triều dâng. Hay chỉ là hạt sương nhỏ vừa đọng lại, long lanh rồi rơi rụng. Để được gọi là sớm mai và hoàng hôn, tinh khôi và mơ màng lãng đãng.
– Thôi chị Ơi, làm ơn quấn chặt cái khăn lại không rớt trái tim ra bây giờ.
Uyên trừng mắt nhìn Chuyên, nhỏ em đang từ trên lầu chạy xuống.
– Trưa nay chị bỏ dép dưới gầm chạn rồi bỏ chén đĩa trong thau rửa mặt chưa đủ sao…
Uyên giật mình ép lấy cái khăn tắm trước ngực rồi về phòng mình thay quần áo.
– Nãy giờ chị có thấy ai gọi em không?
-…
– Một húi cua bốn mắt ấy mà.
A! Cái con bé này, Uyên nghĩ nhanh, mi cũng biết mình có một trái tim từ bao giờ vậy?
Buổi tối, Uyên tập trung để học được một số bài. Uyên nghĩ rằng mình sẽ cố gắng thức thật khuya để làm được một số bài tập khác còn lại. Nhưng ở dưới nhà tiếng hát trong Tivi lôi cuốn quá đã kéo Uyên ra khỏi bàn học cho đến hết chương trình.
Trở lại bàn học đã gần 10 giờ. Ngồi thật lâu nhìn ra cửa sổ, Uyên chẳng nghĩ được gì. Âm hưởng của những bài hát, chập chờn những vòng bánh xe lăn theo… Rồi tự dưng Uyên khóc vu vơ.
d2f
Sáng hôm sau dậy muộn, Uyên vội vã đạp xe chỉ sợ lỡ tiết đầu. May quá, cũng vừa kịp, khi Uyên vào tới chỗ ngồi thì cũng vừa đúng lúc cô Chi bước vào lớp.
Bàn đằng sau An nhắc nhở:
– Rồi nhé, đêm qua đi coi hát với người yêu khuya rồi dậy trễ nhé.
Ngà quay lại:
– Mi nói ai vậy?
– Chả nhẽ nói cô Chi.
An đưa những ngón tay lên đôi môi chu của mình làm động tác “chụt” một cái rất ngon lành.
– Thơm quá!
– Ai thơm?
Vẫn Ngà hỏi. An la khẽ:
– Ai nói mi mà ham. “Chụt”. Thơm quá!
– Gì mà thơm mãi vậy?
– Hồi nãy mới là tóc. Bây giờ là má. Tóc em thơm mùi bồ kết, má em thơm dòn mùi táo quyến rủ hàm răng…
– Còn gì nữa, tiếp đi chứ.
– Từ từ mà thưởng thức cưng ơi, chưa tan vở hát đâu. Tiếp theo là tiếng “chụt chụt” kéo dài hấp dẫn của An. Ngà vẫn không quay lại, hỏi:
– Bây giờ là môi phải không?
An khẽ reo lên:
– A, như thế thì mi đã nếm rồi phải không Ngà?
– Lạc đề. Tán tiếp đi, môi em thơm thơm mùi xê ri chín đỏ phải không?
– Không.
– Môi nho ướp rượu ứ ư nồng nàn hơi men.
– Hay hơn cả một câu vọng cổ mùi mẫn nhưng không phải.
– Ồ chắc là môi em thơm mùi kem dâu ngọt ngào chứ gì?
– Rất tiếc cũng không phải luôn.
– Thế thì nói đại ra đi. Mùi gì nào?
– Mùi tương ớt.
Câu chuyện “văn chương lãng mạn bôi bác” được kết thúc bằng chuỗi cười khúc khích bàn trên bàn dưới. Uyên chưa kịp ngượng đã giận. Và chưa kịp giận đã bị tan vào tiếng cười của bạn bè.
Đến giờ chơi chuyện “tình yêu mùi tương ớt” lại được viết tiếp. Cũng bắt đầu bằng An, khi cô Chi vừa bước ra khỏi lớp:
– Uyên ơi, có gì khai thẳng khai thật đi tổ chức lo cho, đừng thẹn thùng bối rối vậy ảnh hưởng tới việc học không tốt.
-…
– Im lặng tức là đã gián tiếp thừa nhận mình có người yêu rồi nhé.
Uyên xếp gọn lại những cuốn vở định trốn ra sân nhưng không thoát khỏi vòng tay bạn bè, đành ngồi tại chỗ chấp nhận làm đề tài. Thủy tuyên bố:
– Hôm qua tôi thấy anh chị cặp kè song song tình tứ lắm các bạn ạ.
Uyên hơi chột dạ, chối phăng:
– Không bao giờ.
– Chối đi, chối nữa đi cưng. Dấu hiệu của tình yêu đấy các bạn ạ, càng chối tức là càng yêu. Em tôi đã yêu tự bao giờ rồi cơ!
Cử chỉ điệu bộ của An như một diễn viên kịch sành sỏi gây được thích thú cho cả bọn, không ai muốn dời sân khấu lớp ra sân trường lúc này.
– Các bạn có đồng ý rằng dạo này em tôi đẹp hẳn lên không? Má căng, môi mọng, mắt ướt long lanh… Tình yêu quả là một thẩm mỹ viện tuyệt vời…
Một bạn cắt ngang:
– Đề nghị đưa “người đang yêu” đứng lên bàn.
– Chi vậy?
– Tả chân mà thiếu… chân là chưa rõ ràng.
– Rất đúng. Tình yêu đâu phải chỉ là ảnh bốn sáu. Tình yêu còn ngự trị trên mọi đường nét hoa hậu.
Nãy giờ Uyên bặm môi nửa cười nửa giận ngồi im, đến khi bị tấn công thực sự cô ta phản đối to:
– Chướng vừa thôi chứ!
An vội xua tay:
– Nhẹ tay thôi các bạn, hàng dễ bể. Dù sao cũng là mối tình đầu ngây thơ trong trắng, đừng dại dột phiêu lưu xa quá chết chìm uổng công cha mẹ sinh thành, phải không em?
– Yêu cầu đi sâu đi sát vấn đề.
– Tình yêu kiểu mi có ngày… ăn bạt tai sớm con ạ. Tình yêu là phải từ từ, chầm chậm. Tình yêu không bao giờ là một đường kẻ thẳng từ trái tim này đến một trái tim khác. Trái ngược với định lý hình học, trong tình yêu đường quanh co vòng vèo là con đường ngắn nhất để một trái tim này đến với một trái tim kia.
– Văn chương tuyệt vời. Đáng tiếc là bây giờ không ai còn xài tiền xu.
– Đang tình thơ rơi xuống tình tiền, lãng òm.
– Hiện tại tôi biết có một ông con trai rất chịu khó gom ve chai, giấy vụn, bịch nylon… để thỉnh thoảng có tiền bao con gái một chầu kem. Đó gọi là tình gì?
– Tình… kế hoạch nhỏ. Tuy nhiên tình này đáng được ghi vào hàng danh nhân tình sử vĩ đại nhất thế giới. Đề nghị cho biết tên tuổi, địa chỉ.
– Em gái tôi và “ông” hàng xóm bảy tuổi.
Cả bọn reo lên:
– Ồ, độc đáo. Tình… mẫu giáo.
– Yêu cầu Dung đi vào tình tiết éo le gây cấn.
– Đề nghị có minh họa tô mày đẹp mắt.
Chuyện con gái dễ huyên thuyên lạc đề. Thế là chuyện tình mới nhớn được ép trở lại trang vở cho “chuyện tình mẫu giáo” bao hoa thắng thế. Bây giờ Dung trở thành nhân vật trung tâm.
– Bên cạnh nhà tôi có một chú bé tên Quân rất khôi ngô tuấn tú. Sáng nào thức dậy chú cũng đứng bên cạnh hàng rào gọi to: Thy ơi Thỵ Thy là em gái tôi có đôi má lúm dễ thương ơi là dễ thương, nghe tiếng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




