watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 04:16 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2928 Lượt

đó: mãng cầu, đu đủ, cà chua, rau má, cam, chanh…
– Nếu Uyên có sức uống mỗi thứ một ly tôi cũng dư sức bao.
Uyên đỡ tay dưới má, vẫn đôi mắt ấy nhìn bạn:
– Mắt Khôi cận chỉ thấy có thế thôi à? Uyên còn nhìn thấy ở cả kia kìa: hủ tíu mì, bánh bao, bò viên, hột vịt lộn bún ốc, bún bò… Chà, chiều thứ quá… một ly nước rau má đi bác.
– Hai ly.
Hai ly nước màu xanh đầy ấp, mát rượi. Khôi uống ực một hơi hết phân nửa, còn Uyên thì nhâm nhi với cái muỗng nhỏ cùng với câu chuyện.
– Khôi biết không, năm ngoái bọn mình là vua ăn quà. Nhóm mình bốn đứa, hễ tụ nhau lại là thế nào cũng nghĩ ra một món ăn, và mỗi đứa đều sẵn sàng giới thiệu một “địa chỉ đáng tin cậy”, “hợp túi tiền”. Bởi thế khi bọn mình xáp lại có cái tật là phải kiểm điểm cái túi tiền của nhau trước đã.
– Có phải Hằng và Ngà?
– Còn Ái nữa, tiếc là nhỏ chuyển trường rồi.
– Uyên với Ngà có vẻ thân thiết quá nhỉ?
Uyên khua chiếc muỗng vào thành ly:
– Tự dưng dạo này thấy… Uyên ngập ngừng, cũng như Việt với Khôi ấy mà, phải không?
– Con trai bọn mình khác.
– Ừ, năm nay mình cũng thấy khác. Năm ngoái còn lớp mười, bọn mình con gái con trai ưa rủ nhau đi sinh hoạt chung dễ dàng, thoải mái. Lên lớp mười một, mình thấy mất cái không khí ấy, thật đáng tiếc.
Có một khoảng không tĩnh lặng giữa hai mép bàn. Hai bạn không nhìn nhau. Một lúc, Uyên nói:
– Năm ngoái còn thầy Hiển phụ trách lớp mình ưa tổ chức picnic ngoài trời vui lắm cợ Khôi có học thầy Hiển không nhỉ?
– Dạy văn và ngoại ngữ chứ gì?
– Hoàn cảnh thầy thật đáng buồn…
Khôi hồi hộp, lo lắng hỏi:
– Phải dạo này thầy đi đạp xe?
– Nghỉ rồi. Nghe đâu thầy phải đi bệnh viện Phạm Ngọc Thạch mấy lần.
– Sao Uyên biết?
– Nhỏ An bạn mình gần khu thầy ở.
– Từ hồi thầy nghỉ dạy đến giờ, Uyên có gặp thầy lần nào chưa?
– Một lần duy nhất. Dạo ấy thầy còn đạp xe. Mình và An ngồi ở nhà chờ tới tối mịt mới nghe thấy tiếng xích lô lịch kịch vào ngõ. Thấy bọn mình, thầy nhận ra ngay và đọc rõ tên từng đứa.
– Trông thầy chắc buồn lắm nhỉ?
– Không trái lại là đằng khác. Thầy rất vui vẻ thoải mái. Thầy bảo hồi đi dạy thì ngày nào chả đạp xe mấy cuốc từ Bà Chiểu qua quận Ba, có khác hơn là một chút nắng mưa. Nói thì nói thế chứ bọn mình thấy thầy nổi gân guốc và đen sạm hẳn đi.
– Thầy có nói gì với Uyên không?
– Thầy bảo, trước sau gì cũng có ngày thầy trở lại trường thôi. Mấy đời nhà thầy đều đi dạy cả mà, đâu dễ gì bỏ nghiệp được. Có điều bây giờ hoàn cảnh nhà thầy khó khăn quá, các con đông, hai vợ chồng cùng đi dạy cả thì lấy đâu cho tươm tất. Sẵn có chiếc xích lô của ông bạn “đi bảo lãnh” bỏ lại, thầy “nhặt” về sửa sơ chạy kiếm sống. Kể ra có vất vả nhưng mức sống gia đình vì thế cũng đỡ hơn.
– Uyên có nhận thấy thầy bất mãn điều gì?
– Hoàn toàn không, Uyên thấy thầy rất lạc quan. Thầy rút dưới đệm xe ra cuốn sách và mấy tờ báo mới đưa cho bọn mình xem. Thầy vẫn đọc khi rảnh rỗi.
Khôi xoay cái ly đã cạn trong đôi lòng bàn tay, như có một ý nghĩ nào đó phân vân, rồi nói:
– Khôi nghĩ với khả năng thầy mình có thể kiếm được việc gì đó khá hơn.
– Uyên cũng nghĩ thế. Nhưng thầy có nói với mình rất thực tế, xét cho cùng thì trên đời này đâu có hiếm gì những trường hợp nghịch lý. Có điều mình phải biết vươn lên.
Khôi bẻ bão tay:
– Mình muốn đi thăm thầy quá, Uyên ạ.
– Uyên cũng muốn thế nhưng thầy dặn rồi.
– Thầy dặn sao?
– Không nên đến nhà thầy nữa.
– Sao lại thế nhỉ?
Uyên ngập ngừng, nói nhỏ:
– Có lẽ thầy không thích một điều gì đó, như là một gợi buồn nhắc nhớ, Uyên nghĩ vậy.
Ngọn lửa chờn vờn nơi góc vá xe đã tắt, người thợ đang thu dọn đồ nghề vào cái hộp sắt cố ý khua tiếng động lớn cho khách chú ý đã xong công việc. Khôi trả tiền nước rồi cùng Uyên đứng dậy.
Bây giờ Uyên mới để ý, ngạc nhiên hỏi:
– Xe Khôi đâu?
– Mình đi xe buýt.
Uyên đẩy tay lái xe cho Khôi:
– Vậy thì bạn làm tái xế cho tôi đi.
Khôi không nắm lấy tay xe ngay:
– Thôi để mình…
– Giờ này làm gì còn xe buýt.
– Mình ngại…
Khôi ngần ngừ, Uyên dứt khoát:
– Bạn thật lạ. Con gái người ta không ngại thì thôi chứ. Mình là bạn cùng lớp với nhau đi chung xe thì có gì là lạ. Ai biểu đi đứng còn ôm nhau cười đùa ngả ngớn làm chị Bạn là bạn. Bạn gái, bạn trai chơi với nhau đừng vương vấn chi cả, tỉnh như không xem ai nói gì được mình.
Uyên nói thẳng một hơi, như ý nghĩ đã có sẵn tự bao giờ. Nói thì nói thế chứ, khi ngồi sau lưng một bạn khác phái, dù Uyên có cố tự nhiên đến đâu, cũng không khỏi có những ngượng ngập, xôn xao khó diễn tả. Có gì đâu. Tự dưng Uyên nghĩ tới Văn, tới người con trai theo mình những buổi tan trường. Đã lâu rồi, anh ta vẫn còn giữ với mình khoảng cách ở đằng sau. Không biết nói gì, anh ta và mình bỗng thấy vương vướng khi chạm mắt nhau. Có một cái gì đó, tất nhiên không phải là một tình bạn, khiến sự im lặng giữa hai người có một chiều sâu thăm thẳm. Có gì đâu! Có gì đâu!… Uyên thầm nhắc nhủ mình vậy.
Và sực nhớ tới lời trêu chọc của An: “Khi tìm cách chối nghĩa là đã bắt đầu dấu hiệu của tình yêu đó”, Uyên cảm thấy nóng ran cả mặt.
– Uyên đang nghĩ gì mà im lặng vậy.
Khôi hỏi làm Uyên giật mình trở về thực tại:
– À, Uyên đang nghĩ đến những tình bạn đẹp…
Uyên có một cái thời khóa biểu thật lý tưởng, song đã thay đổi nhiều lần cũng chẳng làm sao cho phù hợp được với chính mình. Thức dậy vào lúc 5 giờ, Uyên chỉ thực hiện được hôm đầu khi mới dán cái thời khóa biểu lên. Rồi cái buồn ngủ nó bảo cái nhức đầu, cái nhức đầu nó xúi cái lười, cái lười nó bảo thôi để mai, cái mai nó bảo cái mốt, cái mốt nó bảo một bữa đã sao. Tuần tới bắt đầu lại cũng được. Buổi tối bất cứ giá nào cũng phải thu xếp mọi công việc trước 8 giờ để ngồi vào bàn học và học một mạch cho tới 11 giờ mới được đi ngủ. 8 giờ ngồi bàn học nghiêm chỉnh được mươi phút đã nghe vẳng nhạc hiệu chương trình chiếu phim: Hôm nay có phim hay, thôi để hết phim học bù. Hết phim 10 giờ hơn trở lại bàn ngồi vẩn vơ một lát cho trôi hết các hình ảnh thì hai mắt đã díu lại. Thôi, sáng mai dậy sớm vẫn còn kịp. Và chỉ còn kịp tới trường đúng giờ vào sáng hôm sau.
Nhỏ An nói: “Con gái học tà tà đủ điểm lên lớp là được”. Nhỏ Ngà bảo: “Con gái học nhiều như acid thấm dần, mau tàn phai sắc đẹp”. Mỗi đứa nghĩ một lối, dù sao đi nữa Uyên cũng không bao giờ chấp nhận. Tốt nghiệp phổ thông là cái mốc cuối của con gái.
Tự bữa nói chuyện với chú Thuyên, Uyên nảy ra ý nghĩ sẽ quy tụ đám bạn lớp lại thành một nhóm học tập. Uyên đã nghĩ tới Ngà tới Việt, tới Hằng tới Vỹ, và Khôi hay thêm một bạn nào nữa. Uyên mới ngỏ ý với Hằng, con bé đã gạt đi. hình như lập nhóm cùng sở thích vui chơi dể hơn là kết bạn học tập. Thế tại sao lại không kết bạn vừa vui chơi vừa học tập? Uyên nhả ý kiến với Ngà, Ngà đồng ý một nửa. Phần đầu ta có mặt nhưng phần sau thì nhường mị Uyên thất vọng. Không biết Khôi và Việt sẽ nghĩ sao? Việt và Khôi mấy bữa nay vừa có chuyện lớn tiếng với nhóm Thọ cuối lớp, suýt gây ẩu đả nếu không được can ngăn kịp thời. Có lẽ Uyên nên nghĩ tới Vỹ.
– Cầu vồng có mấy màu?
– Bảy màu: Đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím. Một chùm tia sáng trắng đi qua lăng kính cũng cho ta bảy màu này.
– Ở thành phố mình tòa nhà nào cao nhất?
– Cao ốc khách sạn Hữu Nghị, 14 tầng.
– Trường mình có bao nhiêu học sinh?
– Một ngàn bốn trăm năm mươi.
– Sai. Một ngàn bốn trăm bốn chín thôi. Hôm qua có một học sinh mới bị đuổi.
Cả bọn thích thú với “trò chơi điện tử” bằng cách đặt ra câu hỏi cho máy vi tính Vỹ giải đáp. Vỹ gầy ốm như một cái tăm tre giữa vòng vây các bạn ồn ào. Đôi mắt cận không mang kính của Vỹ lờ đờ như đôi mắt cá nhìn như chẳng rõ được gì chung quanh nhưng thực sự còn sáng hơn cả những viễn vọng kính, “hút vào trong bộ nhớ” tuyệt vời của mình hàng ngàn vạn sự kiện.
– Hôm nay tan học để mình chở cậu về nhé.
– Nhà Vỹ ở tuốt Khánh Hội, ngược đường Uyên sao tiện. Thôi, để Vỹ cứ đi với Mai.
Mai như cái lu, ấy thế mà hai bạn vẫn thay phiên chở nhau đi về. Nhà Vỹ xa trường không có xe đạp, những hôm nào Mai đau nghỉ học thì Vỹ phải đi bộ cả một giờ đường nhưng không bao giờ Vỹ lỡ một tiết.
– Hay để chiều mình tới nhà bạn vậy.
Uyên đề nghị. Vỹ ngần ngại, lắc đầu:
– Buổi chiều mình bận lắm. Có chuyện gì không Uyên?
Uyên muốn bày tỏ ý định của mình với Vỹ nhưng rõ ràng rồi cũng chẳng tới đâu. Nhà Vỹ đông em, Vỹ là chị lớn nên việc nhà hoàn toàn một tay Vỹ. Nghe đâu ngoài giờ học Vỹ còn phải đi gánh nước mướn và đi nhận lá buông tận đâu đâu về đan lát thêm với các em vào buổi tối hoặc trong những giờ rảnh. Có lẽ Vỹ đã học bài ở nhà trong những giờ làm công việc này.
Một buổi sáng không đợi, cả lớp được nghỉ. Thầy Luận bận đột xuất. Thầy

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,13 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT