watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:42 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6774 Lượt

cô, quấy rối suy nghĩ của cô, khiến tim cô không khỏi đập nhanh hơn, hô hấp dồn dập.
"Vậy em chuẩn bị nhận lấy trừng phạt của anh thế nào đây?" Vẻ mặt anh tà khí dụ dỗ, lời nói trầm nhẹ mà dụ hoặc bật ra khỏi đôi môi mỏng khêu gợi.
"Em. . . . . . Ưmh. . . . . . Ưmh" Không đợi cô nói xong, môi mỏng nóng ẩm mãnh liệt đặt lên môi cô, cướp đi suy nghĩ của cô, trong miệng chỉ bật ra những tiếng rên rỉ, anh đói khát, không ngừng đoạt lấy hương vị ngọt ngào trong miệng cô, khiêu khích giác quan, lưỡi linh hoạt – tà ác tàn sát bừa bãi trong miệng cô, bàn tay to chậm rãi nâng thân thể mềm mại của cô lên, một tay chế trụ cái ót cô, tham lam muốn nhiều hơn. . . . . .
Anh giống như dã thú tham lam mạnh mẽ chiếm đoạt, cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ khiến cô không biết làm thế nào, toàn thân vô lực, xụi lơ trong lồng ngực anh mặc anh điên cuồng xâm chiếm, tay nhỏ bé không tự chủ khẽ vuốt ve lồng ngực rắn chắc của anh, cố gắng muốn bắt giữ thứ gì. . . . . .
Trong lúc bất chợt, cô mở hai mắt ra, ánh mắt vẫnchưa hết mơ màng, cúi đầu kinh ngạc nhìn chỗ bàn tay cô vừa vuốt ve, cảm giác khó chịu thoáng chốc xông lên đầu, nước mắt không khống chế được trào ra.
"Sao lại đột nhiên khóc? Ngoan, đừng khóc! Đã xảy ra chuyện gì sao?" Anh vẫn chìm đắm trong sự kích tình như cũ, không hiểu cúi đầu nhìn bảo bối trong ngực, nhẹ nhàng lau đi nước mắt hai gò má cô.
Cô chỉ chỉ vết sẹo ngay phía trên trái tim anh, nghẹn ngào mở miệng: "Vốn là không có, lúc ấy có phải hay không. . . . . . Rất đau!"
"Xuỵt! Ngoan, đừng khóc! Em xem, bây giờ anh không phải là vẫn khỏe mạnh đứng đây sao?" Anh vỗ nhè nhẹ lên sống lưng cô, dịu dàng khuyên nhủ. Nước mắt bây giờ của cô mới làm anh đau, trái tim đau nhói!
"Tại sao lại bị thương nặng như vậy, lúc ấy có phả chay rất nhiều máu không?" Cô đau lòng khẽ vuốt ve vết sẹo kia, tưởng tượng ra hoàn cảnh lúc anh bị thương, mà cô lại không biết một chút tin tức gì.
"Ách. . . . . . Không cẩn thận bị kẻ thù bắn trúng mà thôi, hơn nữa. . . . . . Cũng không có chảy rất nhiều máu! Anh nhớ rõ, rất nhanh liền khỏi!" Anh chột dạ an ủi cô, không hy vọng cô biết quá nhiều, đỡ phải lại muốn đau lòng.
Hai tròng mắt của cô nhìn anh chằm chằm, thấy anh né tránh ánh mắt, không vui nhíu mày, "Anh gạt em! Nhìn cũng biết là vết thương cũng không thể khỏi nhanh như vậy chứ? Nếu anh không nói thật, em sẽ gọi điện thoại hỏi bọn An Kỳ, đến lúc đó, em biết hết sự thật, sẽ vô cùng, vô cùng tức giận." Cô muốn biết rõ lúc đấy sao anh lại bị thương, cô không muốn ngay cả anh bị thương thế nào mà mình cũng không biết, loại cảm giác bất lực này khiến cô khó chịu.
Nhìn thấy trong mắt cô là sự kiên quết không chút thỏa hiệp, anh biết không thể che giấu được, không thể làm gì khác hơn là ôm cô đi về phía sofa, "Anh đồng ý là sẽ nói hết mọi chuyện trước kia cho em nghe, nhưng mà em phải ăn chút gì đã, ngoan ngoãn ngồi đây, anh sai người đem miếng gà chiên mà em thích ăn đưa tới đây, có được không?"
Cô hạnh phúc nhìn theo bóng dáng rời đi của anh, may mắn là năm năm qua anh không quên cô, anh vẫn thương cô như trước, cưng chiề cô, không biết anh có yêu cô hơn chút nào không, bởi vì cô cảm thấy mình không thể rời xa anh được rồi.
Một lát sau, anh xách một túi lớn thức ăn đi về phía cô, ôm cô ngồi trên đùi, một tay ôm chặt cô, một tay cầm miếng thịt gà đút cho cô ăn, giọng nói trầmh tấp mà hấp dẫn kể lại chuyện xảy ra năm đó . . . . .
Tokyo, trong phòng tổng thống của khách sạn — —
"Oa, cha nói thật sao?" Tiểu Hải quay đầu nhìn về phía đồng bọn.
"Lão đại nói vẫn còn che giấu! Năm đó, bác sỹ cứu chữa rất lâu, đáng lẽ đều tuyên bố hết cách, nếu không phải A Hạo cầm sung uy hiếp bọn họ tiếp tục cứu chữa, còn có ý chí sống kiên cường của Lão đại, nói không chừng đã chết rồi!"
"Bất quá! Lão đại còn có một việc không nói đến á!" Lục Minh thần thần bí bí nhìn Tiểu Hải.
"Sư phụ! Con muốn biết!" Tiểu Hải mong đợi, nhìn vị sư phụ mới nhận thức không bao lâu.
"Năm đó, Lão đại vừa tỉnh lại đã chuồn ra khỏi bệnh viện chạy đến nhà chị dâu, dùng sung đặt giữa trán anh trai chị dâu uy hiếp đó!"
"Thật! Điều quan trọng như vậy mà cha lại không nói ra nha! Nhất định là sợ mẹ biết! May mà lúc đó súng không cướp cò, nếu không, cha hiện tại liền thảm!"
"Lão đại lúc ấy cũng rất thảm á! Trở lại bệnh viện, máu không ngừng được, sau lại hôn mê một thời gian! Đúng không A Minh?"
"Hạo Thiên, khi đó chúng ta cũng rất thảm, suýt nữa bị A Hạo làm thịt!" Nhớ tới ngày đó Nghiêm Hạo chơi liều, cho đến bây giờ trong lòng hắn vẫn còn sợ hãi.
"May mà con thông minh, đặt máy nghe trộm, nếu không, tất cả những chuyện này, con đều không biết, chỉ nghe thấy tiếng cũng không đã nghiền, nếu lúc đầu con chịu khó chút thì tốt rồi! Hiện tại mọi người đều ở Tokyo, muốn giả bộ cũng không được rồi !" Một bên Tiểu Hải ngồi ảo não than thở .
Cảnh Hạo Thiên và Lục Minh nhìn nhau, đột nhiên có loại dự cảm không tốt, không khỏi nghĩ đến cảnh bọn họ bị bắt trói, sau đó lão đại ném xuống biển biến thành cái dạng gì. . . . . .

Chương 9: Chương 8

Bóng tối bao phủ cả bầu trời, phần lớn những người không sống về đêm đều đã tiến vào mộng đẹp, dưới ánh trăng mờ ảo, mơ hồ có thể thấy được một dáng người cao lớn đang đứng tựa vào tường không nhúc nhích, mắt lam thâm thúy mê người giờ phút này lại cực kỳ buồn bã, nhìn chằm chằm vào cảnh cửa phòng đóng chặt.
Bảo Nhi độc ác! Mặc kệ anh cả đêm nói hết lời, còn vô lại uy hiếp nữa, cũng không chịu thỏa hiệp! Ngủ chung với anh đáng sợ như vậy sao? Anh cũng không phải là sắc lang, mặc dù trong lòng anh có chút ý nghĩ muốn á…, nhưng mà anh cũng chưa làm, không phải sao? Có cần thiết phải phòng anh như phòng trộm, khóa trái cửa như thế không? Anh mới không muốn ngủ cái phòng của tiểu quỷ kia! Anh chỉ muốn ôm thân thể mềm mại ngủ thôi.
"Thiếu chủ! Trễ như thế, tìm tôi có việc gì sao?" Một bóng đen bỗng chốc xuất hiện ở góc tường, cung kính cúi chào, thanh âm mặc dù rất nhỏ, nhưng trong đêm tối yên tĩnh lại rõ ràng lạ thường.
"Cậu đã đến rồi à? Qua đây! Giúp tôi mở nó ra!" Bóng dáng trên tường đưa tay ra chỉ vào cảnh cửa, ngữ điệu hơi hưng phấn.
"À?" Đang di chuyển hướng cửa phòng, chân có chút xoay lại, cằm cũng hiện ra vẻ mất tự nhiên.
"Cậu đừng kêu loạn lên! Nhanh qua đây!" Bóng dáng trên tường không còn tính nhẫn nại, gầm nhẹ, chỉ là thanh âm nhỏ quá mức, giống như không có lực chấn áp.
Thiếu chủ có lầm không vậy? Hơn nửa đêm, kêu hắn tới đây để làm chuyện này sao? Bóng đen kinh ngạc nhìn sau lưng một chút, bất đắc dĩ ngồi xổm người xuống, lấy ra một thanh sắt nhỏ, ở trước phòng gảy nhẹ hai cái, ‘rắc, rắc’ một tiếng, cửa chậm rãi bị mở ra.
Bóng dáng trên tường phất phất tay, ý bảo bóng đen có thể rời đi, còn mình thì rón ra rón rén bước vào trong phòng. . . . . .
Bóng đen đứng ngoài cửa kinh ngạc mà tự lẩm bẩm: "Bộ dáng của thiếu chủ sao càng nhìn lại càng thấy giống Hái Hoa Tặc

Trang: [<] 1, 23, 24, [25] ,26,27 ,32 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT