watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:42 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6780 Lượt

khổ, ánh mắt đáng thương – tội nghiệp nhìn cô, lại có chút thở dài.
"Em mới không phải là không để ý tới anh nhé! Phong, em sẽ tới giúp anh!" Cô đặt quả trứng vào trong tay Kỷ Ngạn Hiên để cho anh tự day, còn mình thì chạy về phía Lăng Phong.
"Không được đi!" Cô còn chưa đi được mấy bước, một bàn tay phía sau lại kéo cô trở lại, "Bảo Nhi, mặc kệ anh ta, để cho anh ta đau chết đi! Em chỉ có thể quan tâm một mình anh! Còn nữa, anh ta cũng chỉ sưng một bên, còn anh sưng cả hai bên mắt!" Anh lại để qua trứng vào trong tay Bảo Nhi, ôm cô ngồi lên đùi mình, đôi tay nắm chặt eo cô, bá đạo không cho cô rời đi.
Lăng Phong phẫn hận nhìn anh chằm chằm, bàn tay to tóm lấy ngang hông Bảo Nhi, không thể làm gì khác hơn là bất đắc dĩ cố gắng cứu giúp.
"Buổi sáng hôm nay anh. . . . . . Ách. . . . . . Bây giờ em còn đau không?" Mắt lam thâm thúy nồng nàn tình cảm nhìn chằm chằm vào bảo bối trong lòng, muốn biết cô bây giờ thế nào rồi.
"Không. . . . . . Không đau, Á! Anh không nên hỏi!" Nhớ tới sáng nay hai người kích tình triền miên, khuôn mặt nhỏ nhắn bỗng chốc ửng hồng, cô xoay người nhìn nét mặt mập mờ kéo đến tận mang tai của Phong, xấu hổ vùi mặt vào trong cổ anh.
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp hiện đầy rặng hồng của cô, ngay cả lỗ tai cũng nhàn nhạt ửng hồng, anh kìm lòng không được đưa tay nâng cằm cô lên, cúi đầu chiếm lấy đôi môi đỏ mọng mềm mại . . . . . .
"Oh — —, Chết tiệt! Lăng Phong, anh là cái tên khốn kiếp!" Anh vừa mới đụng vào môi anh đào của Bảo Nhi, vừa định phải có hành động quan trọng, khóe miệng liền truyền đến cảm giác như tê liệt – đau đớn, anh hung tợn nhìn chằm chằm "Chó hoang" đối diện đang cười vui vẻ dị thường, hối hận vừa nãy không nện thêm K quyền.
"Ha ha. . . . . ." Bảo Nhi nhìn vẻ mặt thất bại vì chưa thỏa mãn dục vọng của anh, không nhịn được cười khẽ một tiếng.
"Em còn cười! Đều do anh ta làm hại, một thời gian dài anh không thể hôn lên cái miệng anh đào nhỏ nhắn của em được rồi !" Anh bất mãn nhìn Bảo Nhi ở trong ngực, bàn tay tính trừng phạt véo lên eo nhỏ của cô, tỏ vẻ cảnh cáo!
"Anh đừng náo loạn! Hiện tại, cũng đã trễ như vậy rồi, bộ dạng như vậy của hai anh chắc cũng không thể ra cửa được rồi, trong tủ lạnh hình như còn có chút đồ ăn, nếu không thì như vậy đi! Em sẽ đi lấy chút gì đó để ăn!" Bảo Nhi lấy bàn tay đang đặt trên eo cô, chuẩn bị vào phòng bếp nấu chút gì gì đó để ăn, bởi vì cô sắp chết đói rồi!
Mặt Lăng Phong đột nhiên có chút trắng bệch, "Bảo Nhi, ách. . . . . . Thân thể anh có chút không thoải mái, anh muốn về nhà nghỉ ngơi một chút, nếu không. . . . . . Hai người tự mình ăn đi!" Hắn sợ hãi nhìn Bảo Nhi bận rộn trong phòng bếp, nhảy dựng lên muốn rời đi.
Nói đùa! Bảo Nhi nấu đồ ăn không biết sao lại như vậy, nhìn bình thường, ăn cũng không có gì không đúng, nhiều lắm mặn đến nơi ấy phai nhạt chút xíu, nhạt đến kêu than, nhưng những thứ này còn có thể chịu được, nhưng mà hậu quả của việc ăn xong là bạn phải làm bạn với bồn cầu vài ngày, điều này thật có chút dọa người!
Thân thể hắn vừa mới bị đánh qua, cũng khôgn thể chịu được mả nhảy dựng lên, hắn tình nguyện ra cửa để bị người khác chế nhạo! Thật tốt, lúc tới đây có mang theo kính râm, mới có thể che đậy một chút .
Trong lòng hắn khôngngừng cảm thấy may mắn, bỗng chốc trong đầu có một diệu kế như vậy, tròng mắt đen gian xảo vui thích nhìn Kỷ Ngạn Hiên, khóe miệng giương lên nụ cười xấu xa – tà ác.
"Thiếu chút nữa anh đã quên hỏi em rồi, Bảo Nhi, ở chỗ của em có thuốc tiên hóa không vậy? Bởi vì. . . . . . Có thể là anh mới vừa quay về nước, có phần không quen, gần đây luôn tiêu chảy, mà cái bộ dáng như bây giờ cũng không tiện ra hiệu thuốc mua! Cho nên muốn hỏi em có không! Em có chứ!" Hắn thật là thiên tài! Chiêu như thế cũng có thể nghĩ ra.
"Ờ! Có đó!

Mỗi lần Tiểu Hải thường mua một đống thuốc, nói gì mà ‘lo trước khỏi hoạ’!" Bảo Nhi cầm cái xẻng đi từ trong phòng bếp ra, "Muốn em đi lấy cho anh sao?"
"Không cần, anh tự đi lấy, em chỉ cần nói cho anh biết hòm thuốc ở chỗ nào là được rồi!" Hì hì, nếu để cho em lấy, làm gì còn kịch hay để xem nữa!
"Ở trong ngăn kéo dưới cùng trong phòng Tiểu Hải, anh vào đó lấy đi!" Cô đưa ngón tay hướng vào một gian phòng, để cho hắn tự mình đi.
"Cầm nhanh rồi cút!" Anh chưa bao giờ được ăn đồ Bảo Nhi nấu! Thật vất vả hôm nay vì họa được phúc mới có thể được ăn, cái người chướng mắt này sao vẫn có ầm ĩ ở đây mãi không chịu đi, còn không mau cút đi! Nếu anh ta có ở lại, cũng không cho ăn, hừ!
"Bảo Nhi, anh họ đi đây!" Hắn vừa ra đến trước cửa lại nhìn Kỷ Ngạn Hiên một cái, cấp cho anh một ánh mắt tự cầu phúc nhiều vào.
Kỷ Ngạn Hiên nhìn anh mắt của Lăng Phong ném qua, chỉ cảm thấy là anh ta bởi vì không được ăn món Bảo Nhi làm nên đang ghen tỵ, đáp lại anh ta bằng nụ cười đáng đánh đòn.
Anh đứng dậy ngồi trước bàn ăn, nhìn bộ dạng bận rộn

trong phòng bếp của Bảo Nhi, đột nhiên có cảm giác gia đình, trái tim tràn đầy cảm giác ấm áp – ngọt ngào, âm thầm nghĩ nhất định phải khiến Bảo Nhi sớm gả cho anh, sau đó ngày nào cũng giống như hôm nay, nấu cơm cho anh.
Qua hơn nửa tiếng đồng hồ, Bảo Nhi bưng ra một mâm đồ ăn gia đình đơn giản, anh chủ động đứng dậy vào phòng bếp lấy bát đũa, cái muỗng ngồi bên cạnh Bảo Nhi.
Cơm hình như còn sống, món ăn xào nát vụn, cá rán tróc da thịt nát vụn, nước canh cũng quá mặn, bất quá cũng không sao, chỉ cần là Bảo Nhi làm còn ngon hơn khách sạn năm sao! Kỷ Ngạn Hiên vừa ăn, trong lòng vừa không ngừng xây dựng. . . . . .
p/s: đoán xem a KNH bị sao???
Đợi sau khi hai người cùng ăn no, anh để cho Bảo Nhi ngồi vào trên ghế sofa xem TV, còn mình chủ động rửa bát đũa, trong phòng bếp thỉnh thoảng truyền đến một hai tiếng vang "Bụp! Bụp!", không khó có thể tưởng tượng bát đũa phần lớn đều nằm trong thùng rác.
Qua thật lâu, trên mặt anh dính đầy mặt và đầu cổ bọt xà phòng, bước ra khỏi phòng bếp, thật không ngờ, rửa mấy cái bát còn mệt mỏi hơn so với việc năm đó anh dùng súng đạn tranh giành địa bàn với người khác!
Anh cởi chiếc áo sơ mi ướt đẫm, tùy tiện lau đầu tóc, vội vã đi đến sofa ôm Bảo Nhi ngồi trên đùi, hài lòng xem tivi cùng cô lúc 8h đúng.
"Bảo Nhi! Anh rửa xong rồi! Em không thưởng sao?" Anh nói qua, chủ động tiến đầu về phía trước, trẻ con chu môi lên.
"Nhưng mà anh cũng làm vỡ không ít! Ha ha!" Bảo Nhi buồn cười nhìn hành động phô trương của anh, ngôn ngữ tràn đầy cười nhạo – cười trộm.
"Được lắm! Em lại dám cười anh sao? !" Bàn tay đặt trên eo cô làm chuyện xấu, cù nhẹ.
"Ha ha. . . . . . Ha, em không. . . . . . Không dám! Dừng. . . . . . Dừng tay!" Bảo Nhi nhột được cuộn thành một đoàn, cười rạp trong ngực anh, miệng không ngừng cầu xin tha thứ.
"Thật sự không dám?" Anh thuận thế ôm cô chặt hơn, gương mặt tuấn mỹ nâng lên nụ cười ma ranh, "Vậy em ngoan ngoãn hôn anh một cái!" Bộ mặt không vui nhìn vẻ mặt do dự của Bảo Nhi, bàn tay tính uy hiếp cù eo cô lần nữa, chuẩn bị muốn tiếp tục làm chuyện xấu.
"Không. . . . . . Không cần, em. . . . . . Hôn á! Anh mau dừng lại!" Bảo Nhi nắm chặt bàn tay tác

Trang: [<] 1, 28, 29, [30] ,31 ,32 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT