|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
nha, ở chung giường chung gối với mẹ một tuần mới làm ‘thịt;, hơn nữa còn vì bác nhỏ trong lúc vô tình thêm dầu vào lửa mà kích động. Nhưng trong sách không phải nói loại kích động này rất khó nhịn sao? Vậy sao mấy buổi tối trước cha còn ôm mẹ ngủ, rốt cuộc có phải vì cha không được sao?" Tiểu Hải nghi hoặc đem tình hình thực tế so sánh với trong sách, hướng hai người đàn ông hơn tuổi nói ra nghi vấn của bé.
"Ách. . . . . . Cái này. . . . . . Cái này" Lục Minh ở một bên nghe thấy mà mặt đỏ tim đập, đối mặt với quả bom Tiểu Hải ném ra có phần lung túng không biết làm sao, mấy năm nay Lão Đại cũng không có phụ nữ bên cạnh, có phải hay không thật. . . . . .
"Tiểu quỷ, phi lễ chớ nghe! Đi thôi! Đi thôi!" Cảnh Hạo Thiên lúng túng nhìn tiểu quỷ vị thành niên trước mắt, bộ mặt không được tự nhiên, đi lên phía trước chuẩn bị tắt máy nghe trộm đi.
"Oa! Sư phụ đừng á! Con đều chưa từng nghe qua hiện trường trực tiếp đó! Con muốn nghe một chút, sau còn biết làm như thế nào á!" Tiểu Hải không thuận theo, vội vàng tiến lên ngăn cản Cảnh Hạo Thiên, một lòng nghĩ muốn tranh luận nguyên tắc cơ bản giữa lý thuyết và thực hành, "Hơn nữa, vừa rồi hai cha nuôi nghe thấy cũng không phải rất vui vẻ!"
"Mới vừa rồi là mới vừa rồi! Hiện tại đã tiến vào giới hạn 18+, cho nên con phải tránh rồi, nếu muốn biết đợi con trưởng thành rồi bàn tiếp!" Cảnh Hạo Thiên bày ra bộ dạng sư phụ uy nghiêm, một tay nhấc Tiểu Hải chuẩn bị dùng lời nói dụ dỗ sư phụ lên cao, Tiểu Hải không ngờ, ra sức giãy giụa, "A Minh, còn không qua đây giúp một tay, cậu muốn bị Lão Đại chém chết sao?"
Cứ như vậy, Tiểu Hải bị hai người đàn ông lôi ra khỏi gian phòng, nếu nói nguyên tắc cơ bản chưa áp dụng thì đã chết từ trong trứng nước. . . . . .
Một chiếc xe thể thao phong cách màu lam bỗng chốc dừng trước một tòa nhà, bước ra từ trong xe là một người đàn ông anh tuấn đẹp trai trẻ tuổi, một mái tóc nâu đậm rối loạn, mắt to mày rậm bên dưới còn có sống mũi cao thẳng, trên sống mũi còn mang theo một mắt kính mà lam, đôi môi khêu gợi, khóe miệng thủy chung dâng lên nụ cười như có như không, làm cho người ta có cảm giác phóng đãng không kiềm chế được.
Một người đàn ông đẹp trai lại đeo mắt kính, ngón tay thon dài ấn nhẹ vào chuông cửa, một tay ưu nhã đút trong túi quần, qua hồi lâu, bên trong cửa vẫn không có chút động tĩnh gì, nụ cười trên mặt người đàn ông hơi biến dạng, người đàn ông buông hai tay ra, lùi về phía sau hai bước, đơn giản nhũn người một cái dễ dàng nhảy vào trong sân, mới vừa đi đến hai chậu hoa gần cửa . . . . . .
Ah? Không? Người đàn ông rất có lòng di chuyển một chậu, vẫn chưa thấy? Một chậu nữa, lại một chậu. . . . . . Cho đến khi người đàn ông thở khẽ ôm lấy một chậu hoa cuối cùng, trên mặt rốt cuộc cũng lộ ra vẻ mặt mừng rỡ.
"SHIT! Sớm biết đã nhắm vào chỗ này nhảy xuống rồi!" Người đàn ông thất vọng nhặt lên trên chiếc khó dự phòng, xoay người mở cửa phòng, nhìn thấy trong phòng khách không có một bóng người, lớn tiếng hô to: "Bảo Nhi! Anh họ thân yêu của em đến nè! Mau ra đây, để anh hôn em mấy cái! Tiểu Hải? Bác anh tuấn nhất tới rồi này! Con vẫn còn chơi máy tính sao?" Mặc cho người đàn ông kêu khản cổ, thế nhưng trong phòng thiết bị cách âm rất tốt, nửa ngày rồi, vẫn không có một người ra đón tiếp!
Người đàn ông nghi ngờ tìm từng gian phòng, cho đến khi đi tới một gian phòng đóng chặt cửa, ah? Bảo Nhi còn đang ngủ sao? Người đàn ông thuận tay xoay xoay tay nắm cửa, rõ ràng không khóa? "Bảo Nhi, em đã tỉnh chưa? Tại sao không ra đón tiếp anh họ thân yêu của em chứ!" Người đàn ông hờn dỗi oán trách, đẩy cửa phòng ra — —
Ở khoảnh khắc cửa phòng bị đẩy ra, Kỷ Ngạn Hiên theo phản xạ kéo cái chan che trên người Bảo Nhi, cho đến khi xác định không lộ ra ngoài một tấc thịt nào, mới ngẩng đầu lên, lạnh lùng nhìn vị khách đột ngột xông vào nhà, cố ý gầm thấp giọng về hướng cửa: "Cút ra ngoài!"
"Đúng. . . . . . Thật xin lỗi!" Lăng Phong đẩy cửa ra, đập vào mắt chính là hình ảnh một đôi nam nữ ôm nhau ngủ, người đàn ông bị hình ảnh vừa rồi dọa sợ, vội vàng nói xin lỗi, thân thể nhanh chóng lùi ra khỏi gian phòng.
Mẹ ơi! Hai người kia là ai vậy? Ah? Không đúng? Đây rõ ràng là nhà Bảo Nhi, mà gian phòng kia chính xác là phòng Bảo Nhi, bởi vì hắn vừa thấy Winnie the Pooh ở góc tường, nhưng trên giường lại có người đàn ông? Vậy người mà hắn vừa rồi thấy tóc đen không thấy mặt kia, sẽ không phải là Bảo Nhi chứ. . . . . .
Kỷ Ngạn Hiên hài lòng nhìn cánh cửa phòng khép lại, nhẹ nhàng kéo chăn xuống, để cho khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lộ ra, khuỷu tay anh chống trên gối, bàn tay nâng đầu, thân thể nằm nghiêng mê mẩn nhìn Bảo Nhi đang ngủ bên cạnh thở to.
Hai gò má đỏ hồng, mặt nhỏ tràn đầy mỏi mệt, ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve làn da tỉ mỉ như em bé, đột nhiên có một loại ngôn từ thỏa mãn khó nói xông lên đầu, khóe miệnggiương lên nụ cười hạnh phúc – ngọt ngào. . . . . .
Bỗng chốc, cửa phòng lại bị một sức mạnh đẩy ra — —
Lăng Phong vừa đẩy cửa ra, hai mắt sẽ gắt gao nhìn chằm chằm bóng dáng trên giường, sau khi xác định thật sự là Bảo Nhi, căm hận trừng mắt nhìn chằm chằm người đàn ông trên giường, "Sao cậu lại ở chỗ này? Cậu là ai?" Mẹ kiếp! Ở đâu ra người đàn ông dã thú như thế này, không nói tiếng nào đem Bảo Nhi của bọn họ ăn sạch chứ? !
Mắt lam lạnh lùng nhìn chằm chằm người đàn ông đang ầm ĩ trước cửa, chân mày nhíu chặt lại thành một đống, "Anh không thấy Bảo Nhi đang ngủ sao? Anh hãy ra phòng khách trước đi, tôi mặc quần áo sẽ ra ngay!"
"Cậu. . . . . ." Lăng Phong vô cùng không vui trừng mắt nhìn người đàn ông ngạo mạn trước mắt, lại nhìn em gái đang ngủ say không biết gì, không thể làm gì khác hơn là hướng phòng khách đi tới.
Kỷ Ngạn Hiên cúi đầu hôn lên má phấn của Bảo Nhi, sau đó không cam tâm tình nguyện buông cô ra, lật người bước xuống, hướng phòng Tiểu Hải để thay quần áo. . . . . .
☆ ☆ ☆ ☆ ☆
"Mẹ kiếp! Cậu rốt cuộc là ai?" Anh vừa đi vào phòng khách, Lăng Phong liền xông lên phía trước, nổi giận đùng đùng nắm chặt quần áo anh chất vấn.
"Kỷ, Ngạn, Hiên!" Anh không nhanh không chậm đưa tay ra gạt bàn tay đang nắm lấy quần áo của mình, lười nhác nhìn hai mắt người đàn ông trước mắt đang bốc hỏa, khóe miệng thủy chung chứa đựng nụ cười thản nhiên.
"Tối ngày hôm qua, hai người. . . . . ." Lăng Phong hung tợn nhìn anh chằm chằm, bộ dáng như muốn xử anh lăng trì.
"Chính xác mà nói, là buổi sáng hôm nay!" Nghĩ tới biểu cảm thẳng thắn sáng nay không nên đùa với lửa của Bảo Nhi, nụ cười bên khóe miệng anh cong lên càng lớn hơn, đúng tiêu chuẩn thịt trộmg mèo con.
Nhưng mà sáng nay hình như anh đã làm cô mệt chết rồi, nhưng cũng không có cách nào khác nha, anh cũng đã tắm qua một lần nước lạnh rồi, nếu không đã mượn đề tài của mình nói chuyện rồi, thỏa mãn khát vọng năm năm, sao có thể làm bản thân thất vọng chứ?
"Cậu đối với em ấy không phải là vui đùa một chút chứ!" Nếu tên đáng chết này dám thừa nhận, hắn sẽ lập tức động thủ làm thịt cậu ta.
Kỷ Ngạn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




