|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
tia cười lạnh, phải biết rằng, Nghiêm Phách Thiên chính là hắn, hắn chính là Nghiêm Phách Thiên, chỉ là thường ngày hắn lấy thân phận tổng quản làm việc, nhưng đối với trả lời của tiểu thiếp này, hắn ngoài ý muốn chán ghét. Ngũ đệ rõ ràng nói Thi Thanh Nhi này cá tính nhu thuận mềm mại, nhưng vị Thi Thanh Nhi phía sau rèm này chẳng những nhanh mồm nhanh miệng, cũng rất có can đảm.
Rât tốt, hắn cũng muốn xem xem lá gan nàng lớn đến đâu?
“Tại hạ cũng không phải cố ý mạo phạm, chỉ là nếu Ngũ di thái không ra ngoài, tại hạ không có cách nào để cho người lục soát phòng.” Hắn cũng muốn nghe một chút, nữ nhân này sẽ trả lời hắn thế nào.
Phía sau rèm giọng nói không nhanh không chậm hỏi: “Tổng quản cớ gì nói ra lời ấy?”
“Một kẻ trộm chạy vào Nghiêm phủ ẩn náu, hiện tại mọi người đang toàn lực lục soát, ta nghi ngờ kẻ trộm trốn đến chỗ này.”
Đứng phía sau rèm Liên Thủy Dao thầm giật mình, nàng từ khe hở nhỏ của rèm len lén nhìn ra, như thế này quá nguy hiểm, nàng nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng kia.
Nam nhân đứng ở phòng khách, không phải là kẻ ngăn cản nàng hành thích Lưu Thủ Nhân sao? Hắn là tổng quản Nghiêm phủ Mặc Thanh Vân?
Liên Thủy Dao vốn đang có thể duy trì bình tĩnh, nhưng lần này khẩn trương, nói gì cũng không thể ra ngoài, ngộ nhỡ bị hắn phát hiện vết thương trên cánh tay mình, nhất định hắn sẽ đoán được nàng.
Trong lòng nàng nóng nảy, nhưng nghĩ sâu hơn một chút, mặc dù đối phương là tổng quản, thế thì như thế nào? Nói thế nào nàng cũng là Ngũ di thái, nơi này là gian phòng của nàng, cho dù Mặc Thanh Vân có gan lớn như trời cũng không dám tự tiện xông vào.
Nghĩ tới đây, nàng hồi phục trấn định, lá gan cũng lớn hơn, thong thả ung dung trả lời hắn. “Hóa ra là như vậy, tổng quản cứ việc yên tâm, ta bình yên vô sự, cũng không có người xông vào, tổng quản không cần phải lo lắng.”
Sắc mặt Mặc Thanh Vân càng thêm âm trầm, xem ra, nàng không chịu đi ra, nếu như cho là ỷ vào thân phận Ngũ di thái là có thể đuổi hắn, nàng liền sai lầm rồi, hắn sẽ làm cho nàng biết, ở trong Nghiêm phủ này, không ai có thể dưới mắt hắn muốn làm gì thì làm.
“Nếu Ngũ di thái không chịu ra ngoài, thứ cho chức trách của tại hạ, thất lễ.” Nói xong liền muốn xông vào bên trong, khiến Liên Thủy Dao kinh hãi lên tiếng ngăn lại.
“Ngươi dám?” Nàng giận dữ nhắc nhở hắn. “Một đại nam nhân nhưngươi xông vào phòng của ta, còn ra thể thống gì, không sợ Nghiêm gia trách tội sao?”
Mặc Thanh Vân cười lạnh. “Nếu Nghiêm gia trách tội, ta nhất định gánh vác, nhưng nếu thật sự có kẻ trộm núp trong phòng, nguy hiểm cho tính mạng của Ngũ di thái, tại hạ mới thật gánh vác không nổi.” Hắn không hề cùng nàng nói nhảm nữa, nói nhiều hơn nữa cũng không thể ngăn cản quyết tâm vào bên trong lục soát của hắn.
Hắn bước nhanh đến phía trước, thô lỗ vén rèm xông vào phòng trong, khi trông thấy mỹ nhân trước mắt thì xinh đẹp bày ra kia rung động hắn.
Hắn cũng không quan tâm diện mạo tiểu thiếp mới nạp như thế nào, bởi vì ngay từ đầu, nạp thiếp không phải là chủ ý của hắn, hắn nhận định đây chỉ là ngộ biến tùng quyền (kế tạm thời) mà thôi.
Nhưng khi nhìn thấy cặp thủy mâu trong suốt kia thì hắn giật mình, không thể tin được vào mắt.
Dung nhan tuyệt sắc này cũng một đôi mắt to trong suốt kiều mỵ, hắn cũng không dự liệu được sẽ nhìn thấy mỹ nhân trước mắt tựa như một gốc hoa thủy tiên bên bờ hồ, như Nhất Chi Mai nở trong tuyết, thoang thoảng thanh nhã, thoát tục tuyệt trần, khí chất xuất chúng làm ánh mắt người ta không khỏi sáng lên.
Hắn thu lại bên trong con ngươi đen, có sững sờ cùng kinh diễm.
Liên Thủy Dao kinh tâm táng đảm (ờ, là sợ đến tim đập dữ dội á. Tội nghiệp, chàng nhìn muốn ngừng thở còn nàng thì nhìn muốn đau tim luôn =">">) nhìn Mặc Thanh Vân. Lúc trước từ trong miệng nha hoàn cùng Khương đại nương nàng nghe được sự tích của vị Mặc tổng quản này, chỉ biết hắn là một người nghiêm khắc lại kĩ lưỡng tỉ mỉ, cũng là người Nghiêm Phách Thiên vô cùng nể trọng, nghĩ đến mình vừa mới giao thủ với hắn, vết thương bị hắn chém lên vẫn còn đau đớn, mặc dù vội vàng dùng băng vải bao lại không để cho máu chảy ra, nhưng không biết có thể duy trì bao lâu, cho nên nàng vẫn không chịu ra ngoài gặp hắn. Mà bây giờ hắn xông thẳng vào, chứng minh người này không dễ chọc đến bao nhiêu.
Sau khi trốn về mai viện, nàng liền vội vàng cởi trang phục, giả vờ chính mình một mực ngủ trưa, chưa bao giờ ra khỏi mai viện, giờ này Mặc Thanh Vân xông vào, nhìn thấy nàng mặc áo tơ thanh nhã tư thái mê người.
Nàng không có chú ý dung mạo mình mang cho hắn kinh ngạc cùng rung động, chỉ hi vọng máu ở cánh tay mình không chảy ra, đầu óc nàng chuyển thật nhanh, cố gắng suy nghĩ nên lừa gạt đối phương thế nào mới phải?
Nàng và hắn, cứ nhìn lẫn nhau như vậy.
Một lát sau, Mặc Thanh Vân trấn định đè xuống nội tâm kinh ngạc, dời đi ánh mắt từ trên người nàng, nhìn khắp bốn phía, tuần tra tất cả những nơi có thể giấu người.
Hắn liếc một lần, không phát hiện bất kì điều gì khác thường, cũng không tìm được có người ẩn náu, nha hoàn thiếp thân Thanh Hà vội vàng hộ chủ, không nhịn được giọng mang oán giận nói với tổng quản: “Phòng của Ngũ di thái mới không thể nào giấu người đâu, tổng quản cũng nhìn qua một lần rồi, có thể an tâm hay không?”
Mặc dù hai người bọn họ mới hầu hạ Ngũ di thái một tháng, nhưng là thật sự yêu thích vị Ngũ di thái mỹ lệ lại có khí chất xuất chúng này, hơn nữa Ngũ di thái đối xửvô cùng tốt với các nàng, mặc dù Mặc tổng quản làm người ta kính sợ, nhưng bọn họ nóng nảy hộ chủ, không nhịn được tức giận việc Mặc tổng quản quá bá đạo này.
Nha hoàn Tiểu Song cũng lớn gan phụ họa nói: “Coi như là chức trách, cũng không thể tự tiện xông vào phòng của Ngũ di thái nha, tự thân tổng quản không thèm để ý, nhưng danh tiết Ngũ di thái quan trọng, ngộ nhỡ Nghiêm gia trách tội xuống làm sao bây giờ?”
“Tiểu Song, đừng nói nữa.” Liên Thủy Dao nhẹ nhàng lắc đầu với nàng.
“Nhưng là ___” Tiểu Song muốn phản bác, bị nàng lần nữa ngăn lại.
“Ta nghe nói Nghiêm gia rất tín nhiệm tổng quản, đem chuyện lớn nhỏ ở Nghiêm phủ đều giao cho hắn, tổng quản vội vã xông tới lục soát, chắc hẳn nhất định là liên quan đến chuyện quan trọng mới có thể như vậy, không được vô lễ với tổng quản.” Liên Thủy Dao nhẹ giọng chỉ trích, ra vẻ độ lượng.
Tiểu Song cắn răng, nuốt lời nói trở về. “Phải…Ngũ di thái.”
Liên Thủy Dao đi lên trước, nhẹ nhàng thi lễ với Mặc tổng quản, giọng nói không kiêu ngạo không siểm nịnh thỉnh cầu. “Xin Tổng quản đừng trách tội Tiểu Song và Thanh Hà, các nàng chịu mệnh lệnh của Nghiêm gia chăm sóc ta, mong rằng Mặc tổng quản đại nhân đại lượng, chớ chấp nhặt với các nàng.”
Nàng giống như một đại gia khuê tú, cử chỉ lễ độ, nói chuyện thỏa đáng, rất tự nhiên tản ra một cỗ phong thái tao nhã cao quý, mặc dù là thiếp, nhưng dáng vẻ cử chỉ lại hiển hiện phong phạm đương gia phu nhân, điều này có liên quan đến xuất thân của nàng, không tự giác mà biểu lộ ra, ngay cả nàng cũng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




