|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
nàng chính là thích khách hành thích Lưu đại nhân. Vì thế, nàng nhất định phải chặn lại cái miệng hai nha hoàn này, mà đe dọa là hữu hiệu nhất.
“Các ngươi nghĩ lại xem, sở dĩ Nghiêm gia nạp ta làm thiếp, chính là coi trọng xinh đẹp của ta, nữ nhân xinh đẹp cũng giống như bình hoa, hắn trả một số lượng lớn bạc mua ta, bình hoa này hắn còn chưa có dùng qua, lại phát hiện bên trên có tỳ vết nào, hắn có thể không tức giận sao?”
“Vậy…” Tiểu Song cùng Thanh Hà tâm thần thấp thỏm bất an liếc nhìn nhau một cái.
Trước tiên là uy hiếp, trở lại là trấn an, giọng nói của nàng thả mềm, tiếp tục nói: “Tự ta không cẩn thận, sao nhẫn tâm hại các ngươi cùng chịu phạt chứ, cho nên ngàn vạn đừng để cho Nghiêm gia biết chuyện này, nếu hắn biết, nhất định sẽ trách tội các ngươi, hiểu chưa?”
Hai nha hoàn nghe xong bừng tỉnh ngộ: trong lòng vừa sợ hãi vừa cảm động.
“Ngũ di thái, người đối xử với chúng ta thật tốt.”
Nàng nhẹ nhàng cầm tay các nàng, mỉm cười nói: “Ta vào Nghiêm phủ làm thiếp, không nơi nương tựa, có các ngươi làm bạn, có thể làm cho ta quên đi nỗi khổ tưởng niệm cha mẹ cùng huynh đệ tỷ muội, hai người là tỷ muội tốt của ta, chăm sóc các ngươi cũng là việc nên làm.”
Tiểu Song vỗ ngực nói: “Người yên tâm, chúng ta nhất định sẽ hầu hạ người thật tốt, nhưng mà thương thế kia…”
Liên Thủy Dao quay đầu nhìn chằm chằm cánh tay mình, đối với vết thương này tuyệt không để ý. “Cũng chỉ là bị thương da thịt, sẽ rất nhanh tốt lên, cho dù lưu lại sẹo cũng không sao cả, đến lúc đó ta chỉ phải nói, vết thương kia là có trước khi đến Nghiêm phủ, các ngươi không nói, ta không nói, người nào biết?”
Thanh Hà vẫn rất lo lắng, hỏi: “Nhưng ngộ nhỡ Nghiêm gia đột nhiên tới, nhìn thấy vết thương mới này, vậy giải thích thế nào nha?”
Liên Thủy Dao khẽ cười một tiếng. “Vậy càng không sợ, ta tới đây cũng đã một tháng, ngay cả mặt Nghiêm gia còn chưa từng thấy qua, theo ta thấy, hắn là bị bốn vị di thái khác quấn lấy, sớm quên có nạp tiểu thiếp ta đây.”
Hai nha hoàn cảm thấy nàng nói rất có đạo lý, cũng bị nàng thuyết phục, bỏ đi ý niệm đi mời đại phu chữa thương cho Ngũ di thái.
Tiểu Song vuốt ngực, giọng mang theo khẩn cầu nhờ cậy. “Ngũ di thái, nhưng là người ngàn vạn cẩn thận nha, đừng có sơ xuất nữa.”
Liên Thủy Dao cười gật đầu. “Yên tâm đi, sẽ không có lần sau.”
Có thể thuyết phục được hai nha hoàn, làm cho nàng thở phào nhẹ nhõm, chuyện nàng bị thương cuối cùng cũng đè xuống được, thật may là hai nha hoàn này nhu thuận, cũng dễ đối phó, mới có thể giải quyết chuyện này.
Nàng để cho hai nha hoàn tiếp tục chải đầu thay y phục cho nàng, rửa mặt rửa chân, chuẩn bị đi ngủ: trong lòng không khỏi hiện lên gương mặt cương lãnh uy nghiêm kia.
Khá lắm Mặc Thanh Vân khó dây dưa, thật may là ban ngày cuối cùng cũng lừa gạt được, lúc ấy thật là hữu kinh vô hiểm (kinh sợ nhưng không có nguy hiểm), nàng vừa trốn về Mai viện, liền lập tức cởi xuống một thân trang phục, thay y phục trắng trong thuần khiết, hơn nữa tạm thời dùng băng vải bao lại che dấu vết thương trên cánh tay, nhưng nếu nam nhân kia thật sự vào phòng lục soát kỹ lưỡng, tất nhiên sẽ tìm được trang phục dính máu nàng giấu dưới chăn bông, đến lúc đó nàng hết đường chối cãi, thậm chí có thể sẽ nguy hiểm tính mạng mình, bây giờ nghĩ lại vẫn không khỏi đổ mồ hôi lạnh.
Thật may là, Mặc Thanh Vân chỉ là nhìn qua một lần, cũng không có cẩn thận lục soát, làm nàng tránh được một kiếp.
Lần này hành thích thất bại, chỉ có thể nói vận khí chính mình không tốt, thì ra là Lưu đại nhân này có giao tình với Nghiêm gia. Thật là thất sách, chuyện hành thích Lưu đại nhân, đành phải bàn bạc kĩ hơn rồi.
Lúc này tiếng đập cửa vang lên, làm cho mọi người kì quái, đã trễ thế này, còn ai đến?
“Là ai?” Nàng hỏi.
“Ta đi xem một chút.” Tiểu Song lập tức đến phía trước phòng khách nhìn cửa, bên ngoài trờitối, nàng cầm lên ngọn đèn dầu trên bàn phòng khách, đi tới cạnh cửa. “Người nào a?” Nàng tò mò hỏi.
Ngoài cửa truyền đến một giọng nói uy nghiêm. “Mở cửa.”
Nghe được giọng nói này, Tiểu Song lập tức sợ tới hoa dung thất sắc, liền lùi vài bước, vội vàng chạy vào phòng trong.
“Không, không xong!”
Liên Thủy Dao cùng Thanh Hà quay đầu lại nhìn thấy sắc mặt Tiểu Song tái nhợt, ngẩn ra.
Thanh Hà vội hỏi: “Xảy ra chuyện gì? Ai tới hả?”
Giọng nói của Tiểu Song run rẩy trả lời. “Nghiêm gia tới.”
“Ngẩn người cái gì? Còn không mở cửa.” Mệnh lệnh từ ngoài cửa uy nghiêm hữu lực, đem thần trí nàng từ trong kinh hãi trở về, Tiểu Song cuống quýt chạy ra phòng khách mở cửa, cung nghênh chủ tử.
“Nghiêm gia.” Tiểu Song vội vàng phúc thân, một lòng bất ổn.
Mặc Thanh Vân___không, hắn bây giờ là Nghiêm Phách Thiên mới đúng, chính hắn giả trang thành Nghiêm Phách Thiên, mặc trang phục quân nhân, trên mặt có vài vết sẹo, một con mắt mang bịt mắt, trên đầu búi kiểu tóc đại hiệp, hoàn toàn là hình tượng điển hình của Nghiêm Phách Thiên, cùng Mặc Thanh Vân giả dạng chênh lệch kém xa, hơn nữa có ngọn đèn dầu chiếu xuống, hắn cao lớn khỏe mạnh cường tráng càng lộ vẻ thần bí uy vũ, xem khí thế kia, khiến người khác kính sợ không dám ngẩng đầu lên nhìn thẳng hắn.
“Ái thiếp của ta ở đâu?” Giọng nói đều đều và giọng điệu cũng trở nên lưu manh.
“Ở…Ở bên trong.” Nha hoàn Tiểu Song bị dọa sợ tới mức ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên, nói chuyện lắp bắp.
Mặc Thanh Vân gật đầu một cái, sải bước vào phòng trong. Vừa vào phòng trong, một nha hoàn khác sớm bị dọa hỏng là Thanh Hà cũng vội vàng phúc thân.
“Nghiêm…Nghiêm
gia…” Giọng nói cũng run rẩy như vậy.
Đứng ở sau lưng Thanh Hà, Liên Thủy Dao bị dọa đến mặt không còn chút máu, đừng nói Nghiêm Phách Thiên đột nhiên trở lại đã làm cho nàng sợ tới mức ứng phó không kịp, hắn hé ra khuôn mặt xấu xí dữ tợn, càng làm cho trong lòng nàng dâng lên cảm giác bài xích cực độ.
Trời ơi! Người này chính là Nghiêm Phách Thiên sao? Mặc dù nàng sớm chuẩn bị tâm lý, cho dù Nghiêm Phách Thiên này là lão đầu tử hay là bàn tử (ý chỉ người mập mạp), nàng cũng không sao cả, nhưng khi chính mắt thấy được hắn thì nàng mới phát hiện chính mình không khống chế được nội tâm chán ghét.
Nam nhân này, chính là người từ nay về sau đồng sàng cộng chẩm với mình sao?
Vóc người cường tráng kia, thoạt nhìn giống như sẽ đè chết nàng, mà trên mặt hắn còn có vết sẹo hung ác làm người ta nhìn thấy ghê người, giống như con rết bò trên mặt.
Người này vừa nhìn đã biết là một mãng phu (người thô kệch, bạo lực), không hiểu được thương hoa tiếc ngọc, còn có ánh mắt của hắn, đang tham lam đánh giá nàng, chỉ là bị hắn nhìn chằm chằm như vậy, đã cảm thấy quần áo trên người mình đang bị lấy hết từng cái, từng cái một.
Khi bị hắn nhìn chăm chú dưới ánh mắt nhìn con mồi, nàng cảm thấy mình không có chỗ nào ẩn trốn, đêm
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




