|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
nay khẳng định số kiếp đã định.
Không ai biết được Nghiêm Phách Thiên trước mắt là Mặc Thanh Vân giả trang, bọn người hầu cũng không biết, mọi người chỉ biết chủ tử Nghiêm Phách Thiên của họ có sẹo trên mặt, là một người chột mắt, hơn nữa thường xuyên giao thiệp bên ngoài, rất ít có cơ hội nhìn thấy hắn, cho dù nhìn thấy, cũng bình thường là ở ban đêm, giống như hiện tại.
Mặc Thanh Vân chậm rãi đi về phía Liên Thủy Dao, khóe miệng cố ý chứa nụ cười tà khí yếu ớt, thu khuôn mặt trái xoan hơi có vẻ tái nhợt nhưng không mất xinh đẹp của nàng vào đáy mắt, so với Mặc tổng quản, dường như nàng sợ hãi Nghiêm Phách Thiên nhiều hơn, là bởi vì bị dáng vẻ xấu xí hung ác của hắn hù dọa? Hay là bởi vì sợ đêm động phòng hoa chúc tối nay?
Mặc Thanh Vân vung tay lên. “Các ngươi cũng lui xuống đi, để tiểu thiếp mới nạp của ta đến hầu hạ phu quân ta đây.”
“Vâng…” Ngoài miệng các nha hoàn ngoài miệng nói vậy, nhưng lại do dự nhìn về phía Ngũ di thái, đừng nói các nàng không biết nên làm cái gì bây giờ, ngay cả Ngũ di thái cũng đứng tại chỗ ngây người, lộ ra lúng túng.
Mặc Thanh Vân trừng một mắt, lạnh lùng quát: “Thế nào, sao còn không lui xuống!”
Bọn nha hoàn nhất thời sợ tới mức cúi đầu. “Vâng, vâng.” Các nàng có lá gan lớn hơn nữa, cũng không dám không vâng lời Nghiêm gia, buộc lòng phải lui ra ngoài, trước khi đi còn lo âu nhìn về phía Ngũ di thái, tràn đầy đồng tình với nàng: trong bụng cảm thán, Ngũ di thái xinh đẹp thế này, tuy là nữ nhi nhà nghèo khổ, nhưng khí chất xuất chúng, làm chính thất cũng dư dả rồi, đáng tiếc lại để cho Nghiêm gia chà đạp, thật làm người ta tiếc hận.
Một đóa hoa thanh nhã xinh đẹp như vậy, tối nay sẽ bị Nghiêm Phách Thiên danh tiếng cực kém chà đạp, sao không làm người ta tiếc hận?
Nhìn Tiểu Song cùng Thanh Hà bất đắc dĩ rời đi, Liên Thủy Dao hiểu được chính mình phải đối mặt hết thảy, nàng đã sớm thông suốt không phải sao? Đây là lựa chọn của mình, chẳng trách được ai, nhưng vì sao đôi chân không nhúc nhích được, muốn nặn ra một cái nụ cười nghênh đón đối phương cũng không có biện pháp? Nét mặt nàng bây giờ nhất định rất khó coi, bởi vì Nghiêm Phách Thiên nhíu mày.
Mặc Thanh Vân đưa tay nâng chiếc cằm trơn bóng của nàng lên, cố tình không chút kiêng kị đánh giá nàng.
“Tiểu mỹ nhân, hiện giờ vi phu mới đến nhìn nàng, nàng sẽ không trách ta chứ?”
Cằm bị ngón tay hắn thô bạo đụng chạm, nàng cố nén không kháng cự, bình tĩnh phun ra một chữ.
“Không.” Nàng nghĩ một đằng trả lời một nẻo, hận không thể cho hắn vĩnh viễn đừng tới, nhưng trong lòng biết đây là không thể nào.
Hắn nhướng nhướng mày. “Nếu không trách ta, làm sao lại là loại vẻ mặt này? Nàng thật giống như không hoan nghênh ta?”
Nàng rất nỗ lực nặn ra một nụ cười. “Sao…Làm sao thế chứ? Ta chỉ là…Không ngờ tối nay phu quân sẽ đến, có chút ngoài ý muốn thôi.”
Hơi thở nam nhân mãnh liệt của hắn giống như bao trùm, áp bức nàng, làm nàng không tự chủ được muốn lui về phía sau, cặp mắt tham lam kia đem chính mình đánh giá từ đầu đến chân, tựa như ước lượng nữ nhân mình dùng tiền mua được có bao nhiêu giá trị.
Mặc Thanh Vân đột nhiên thu hồi tay nâng cằm nàng, xoay người đi tới trước giường, giang hai cánh tay ra lệnh cho nàng. “Đến đây đi,hầu hạ tathay y phục.”
Hắn dù bận vẫn ung dung chờ, làm cho nàng không có đường cự tuyệt. Sau khi nội tâm giãy dụa một phen, vô cùng không tình nguyện tiến đến, giống như các thiếp khác hầu hạ nam nhân của các nàng vậy, hờ hững tháo xuống đai lưng cho hắn, áo, còn có quần dài.
Động tác của nàng có chút vụng về, rõ ràng không am hiểu chuyện hầu hạ nam nhân cởi áo, mang vào thế nào.
Nàng cố ý tránh ánh mắt của hắn, nhưng có thể cảm giác được nam nhân này vẫn đang ngó chừng nàng, khóe miệng kia giương lên độ cong giống như là đắc ý, hoặc như giễu cợt nàng vụng về, làm nàng càng khẩn trương hơn.
Khi nàng cởi áo cho hắn, cực lực xem nhẹ lồng ngực cỡ nào cường tráng rắn chắc giấu trong quần áo, cũng không chú ý cánh tay kia cỡ nào hữu lực.
Đem áo của hắn cởi xuống xong, hắn lộ ra lồng ngực trần trụi, mà nàng ngượng ngùng không dám nhìn tới, bởi vì khẩn trương, ngay cả cánh môi mình bị cắn tới đỏ tươi cũng không cảm thấy, tiếp theo khúm núm ngồi xổm xuống, cởi giầy còn có tất cho hắn, sau đó, nàng đứng dậy ngây người ở một bên, không biết kế tiếp nên làm thế nào cho phải.
Mặc Thanh Vân ngồi ở mép giường, thưởng thức nàng ngượng ngùng cùng vẻ mặt không được tự nhiên, có nhiều hứng thú hỏi: “Mẫu thân nàng không dạy nàng phục vụ nam nhân như thế nào sao?”
Nàng lại cắn môi cánh hoa, cúi đầu, mắt nhìn xuống đất trả lời. “Không có.”
“Bà cũng không nói cho nàng biết, trước khi hầu hạ nam nhân đi ngủ, phải chuẩn bị nước ấm giúp nam nhân rửa chân?”
Tâm nàng căng thẳng, hiểu ý tứ của hắn, lặng lẽ nắm chặt nắm đấm, đi ra ngoài phân phó nha hoàn chuẩn bị nước ấm cùng khăn vải.
Tiểu Song và Thanh Hà bưng hai chậu nước nóng vào, nàng nhận lấy khăn vải, tiếp tục vụng về hầu hạ phu quân.
Đời này Liên Thủy Dao chưa từng hầu hạ qua nam nhân, nhưng hôm nay nàng là thiếp của hắn, hắn kêu nàng làm cái gì, cho dù là quỳ xuống giúp hắn rửa chân, cũng không thể cự tuyệt.
Nàng chậm rãi ngồi xổm xuống, cưỡng chế nội tâm không muốn, ngượng ngùng bỏ hai chân của hắn vào trong nước ấm, dùng khăn vải ướt rửa sạch chân hắn, sau đó lau khô. Sau khi hoàn thành, nàng yên lặng đứng lên, ra lệnh nha hoàn đem chậu nước đi, kế tiếp, nàng cố ý đi sửa sang lại xiêm y hắn cởi xuống, đem chúng giắt trên bình phong.
Động tác của nàng rất chậm, Mặc Thanh Vân biết nàng cố ý trì hoãn thời gian lên giường hầu hạ hắn, nhất cử nhất động của nàng tràn đầy không tình nguyện cùng căng thẳng, hắn đều xem ở trong mắt.
Nếu ban ngày hắn không thể lấy thân phận đại tổng quản tới điều tra nàng, như vậy đến buổi tối, hắn liền lấy thân phận phu quân tới dò xét.
Nhìn nàng đem xiêm y treo tốt xong, lại ngồi trước gương đồng chải tóc, chải tới chải lui, chính là không chịu lên giường, trong lòng hắn không khỏi cảm thấy buồn cười.
Trừ phi cần thiết, năm huynh đệ bọn họ mới thay phiên giả trang thành Nghiêm Phách Thiên đi làm việc, hắn cho là mình vì tiếp cận nàng mới giả trang thành Nghiêm Phách Thiên, tuy rằng mục đích là tra xét ngọn nguồn của nàng, nhưng hắn cũng không bỏ qua cơ hội thưởng thức dáng vẻ nhu mì yểu điệu này, đây là quyền lợi đáp ứng sinh dục (hờ hờ ta nghĩ là xxx ấy) của phu quân nàng.
Nghe Khương đại nương nói, trong một tháng Ngũ di thái mới nạp vào này đều đợi trong mai viện, không đi đâu cả, coi như phu quân không cùng nàng động phòng, lạnh nhạt nàng, cũng chưa từng nghe nàng oán trách qua một câu. Ngoài ra, nàng đối với mỗi hạ nhân cùng nha hoàn cũng rất hòa thuận, châu báu hắn đưa cho nàng, toàn bộ nàng lấy ra thưởng cho hạ nhân.
Một nữ nhi nhà nghèo khổ, sẽ phải đem châu báu trân quý, không phải
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




