|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
lưu lại cho chính mình, chính là tiếp tế cho nhà mẹ đẻ nghèo khó, sao có thể rộng lượng thưởng cho người khác như vậy?
Thấy nàng chậm chạp không chịu qua, nếu là hắn không mở miệng nhắc nhở, sợ rằng nàng có thể ngồi đến trời sáng.
Liên Thủy Dao chải tóc dài, trong lòng suy nghĩ biện pháp, có thể trì hoãn một khắc là một khắc, chỉ là nàng không ngờ tới Nghiêm Phách Thiên lại không kịp đợi, trực tiếp xuống giường bắt người.
“Nha!” Nàng kêu lên một tiếng, bởi vì Nghiêm Phách Thiên trực tiếp ôm lấy nàng trở về giường.
“Đợi…Đợi một chút…!”
“Còn chờ cái gì? Ta đã để cho ái thiếp của ta đợi một tháng, tại sao có thể kêu nàng chờ nữa.” Hắn đặt nàng ở trong giường, thân hình cao lớn vừa vặn ngăn trở bên ngoài, đẩy nàng vào góc chết. Lên giường, hắn giống như một đầu hổ báo, nhìn chằm tiểu con mồi hoang mang sợ hãi này.
Liên Thủy Dao luống cuống tay chân, nàng nên dùng lý do gì tới ngăn cản hắn đây? Nàng là thiếp của hắn, không thể ngăn cản hắn viên phòng, nhưng là nàng không muốn để cho hắn nhìn thất vết thương trên cánh tay nha, ngộ nhỡ hắn sinh nghi thì nguy.
Kinh hoảng hết sức, Nghiêm Phách Thiên đưa tay ôm lấy nàng.
“A, Nghiêm gia, không được đâu.” Nàng nhỏ giọng kêu, túm lấy bàn tay của hắn đang có ý đồ cởi quần áo lót mỏng manh của mình xuống.
Nghiêm Phách Thiên dừng tay, giương mi lên.
“Tại sao?”
Nàng đỏ mặt, ghé vào lỗ tai hắn nói một câu.
Đôi lông mày của Mặc Thanh Vân nhíu chặt về phía mi tâm.
“Nguyệt sự tới?”
Nàng khẩn cầu nói: “Xin gia tha lỗi, có thể chờ vài ngày rồi thiếp thân hầu hạ người hay không.” Đây là biện pháp nàng nghĩ ra dưới tình thế cấp bách, hi vọng có thể xua tan ý niệm của hắn.
“Cái này kì quái, nguyệt sự của nàng mới chấm dứt mấy ngày trước, làm sao tối nay lại tới?”
Lòng nàng cả kinh. “Có…Có sao?” Không thể nào, ngay cả nguyệt sự của nàng hắn cũng biết?
Mặc Thanh Vân lộ ra nụ cười mê mẩn. “Mặc dù ta bận việc…thương vụ, nhưng là không quên quan tâm ái thiếp của ta, nhất là nàng mới vừa vào cửa một tháng trước, đương nhiên là ta muốn quan tâm nhiều hơn một chút so với người khác.”
Trong lòng Liên Thủy Dao kêu khổ, thầm nghĩ có thể là Khương đại nương báo cáo cho hắn, lần này tốt lắm, ngay cả lí do ngăn cản hắn nàng cũng mất rồi, phải làm thế nào mới tốt đây? Tối nay thế nào cũng phải đưa dê vào miệng cọp sao?
Mắt thấy bàn tay hắn với tới, sờ lên vạt áo của nàng, muốn cởi quần áo trong của nàng xuống, khi lòng bàn tay chạm vào da thịt nàng thì nàng không nhịn được ra sức đẩy tay hắn ra.
“Không!” Nàng bậtthốt lên, khi nhìn thấy ánh mắt hắn ngầm nổi giận thì vội nói: “Có thể … tắt đèn dầu đi hay không, ta…Ta sẽ xấu hổ.”
“Nàng là nữ nhân của ta, hết thảy của nàng chính là ta, không có gì phải xấu hổ.” Mặc Thanh Vân vừa nói, còn vừa cố ý ra vẻ sắc quỷ, giống như hình tượng háo sắc của Nghiêm Phách Thiên trong truyền thuyết. Ánh mắt kia, vẻ mặt kia, thật sự giống như là muốn đem nàng nuốt ăn vào bụng, bàn tay vuốt gương mặt trơn mịn của nàng, do dự đi xuống đến cổ, sau đó kéo xuống phía dưới.
“Không!” Nàng lại đẩy tay hắn ra, nhưng lần này hắn cũng không thuận theo, bàn tay khẽ lượn, bắt được váy của nàng liền tháo ra. Cử động này, ép nàng đánh ra song chưởng. (hai tay)
Mặc Thanh Vân sớm có phòng bị, thân hình nhanh nhẹn ngăn trở tập kích của nàng.
“A? Thì ra tân nương tử của ta biết võ công?”
Nàng thầm kêu hỏng bét, không nghĩ tới chính mình nhất thời không nhịn được liền ra tay.
“Không, ta không biết.” Nàng vội phủ nhận.
“Vậy sao?” Môi mỏng bật ra nụ cười tà khí, hai bàn tay lại vòng trở về, đem váy của nàng gạt ra hoàn toàn, làm nàng lộ ra một mảng lớn da thịt trắng như tuyết trước ngực, cử chỉ thô lỗ này khiến nàng nổi giận, xấu hổ giận dữ lại đánh một quyền về phía hắn.
Hắn lấy tay đón đỡ, mày kiếm nhếch lên. “Không biết võ công? Một quyền này phải giải thích thế nào đây?”
Nàng cắn răng trả lời: “Chỉ là luyện qua chút quyền cước.” Nói xong lại ra một quyền, ý đồ đánh hắn bất tỉnh, như vậy nàng cũng không phải động phòng với hắn, không nghĩ tới một quyền này lại bị hắn tiếp tục ngăn cản.
“Hắc, thêu hoa quyền của nàng luyện được không tệ.” Hắn toét ra nụ cười trêu cợt.
Lại dám giễu cợt quả đấm của nàng là thêu hoa quyền, xem nàng không đánh hắn ngất xỉu mới là lạ! Song chưởng tiếp theo đều xuất hiện, khóa cổ họng, chọc vào mắt, đâm mi tâm, mọi thứ đều tới.
Mặc Thanh Vân vừa ngăn cản, vừa há miệng quở trách.
“Hắc, nàng nghĩ mưu sát phu quân sao?”
“Không dám!” Trên miệng nàng nói vậy, nhưng lại nhắm vào sinh mạng của hắn mà đá hắn một cước. (@@)
Mặc Thanh Vân quát lên: “Còn nói không dám, nàng rõ ràng muốn ta tuyệt tử tuyệt tôn!”
Vốn nên là một đêm tràn ngập cảnh tượng kiều diễm, nhưng lại là tay đấm chân đá, người ngoài cho rằng tân nhân hẳn là đang thân nhau, bọn họ quả thực cũng là thân nhau, chẳng qua là đánh thật.
Bàn tay của Mặc Thanh Vân giữ chặt cánh tay nàng, làm nàng kêu đau một tiếng. Tiếp đó xoay ngược nàng lại, trói chặt người nàng từ phía sau, một cánh tay tráng kiện vòng ra sau lưng, khóa cổ nàng lại, một bàn tay khác vững vàng kiềm giữ cánh tay của nàng, làm nàng không thể không dán vào lồng ngực của hắn, bị vây trong ngực hắn.
Nàng thở hổn hển, trên trán đổ vài giọt mồ hôi, khi hắn giữ chặt cánh tay nàng thì cũng xé rách miệng vết thương, máu tươi lập tức rỉ ra, nhuộm một mảng đỏ tươi trên tay áo.
Mặc Thanh Vân trừng mắt nhìn máu đỏ trên cánh tay nàng, không nói hai lời tháo hoàn toàn quần áo trong của nàng xuống, lộ ra độc một cái yếm trên nửa người trên của nàng. Trên cánh tay trắng như tuyết có một vết thương, chỉ dùng một băng vải thô sơ quấn chặt, máu tươi thấm ướt cả băng vải.
Mặc Thanh Vân nhìn chằm chằm vết thương trên cánh tay nàng, không còn hứng thú chơi đùa, vẻ mặt trở nên nghiêm túc. Điều làm cho chân mày hắn nhíu chặt chính là, vết thương còn lớn hơn so với hắn tưởng tượng, hơn nữa cũng không được xử lý tốt.
Trong bụng Liên Thủy Dao kêu hỏng bét, đúng là vẫn bị hắn phát hiện rồi, tâm tư nàng phiền loạn, nhất thời nửa khắc cũng không biết nên phản ứng thế nào.
“Vết thương kia làm sao có?” Hắn trầm giọng hỏi, hơi thở nóng rực lướt qua bên tai nàng.
Nàng cố gắng trấn định trả lời. “Hôm nay không cẩn thận đánh vỡ bình hoa, cắt bị thương.”
Đương nhiên hắn không tin lời thuyết phục này, mà muốn biết rõ chân tướng rất đơn giản, hắn lập tức duỗi tay tháo băng trên cánh tay nàng, quả nhiên như hắn đoán, đây là vết đao, hơn nữa còn là kiệt tác của hắn.
Chuyện rất rõ ràng, nữ nhân hiện đang trong ngực hắn chính là tên thích khách kia.
Dưới mũi truyền đến mùi thơm của nàng, cánh tay nhốt chặt chính là nhuyễn ngọc ôn hương, tiểu thiếp của hắn đúng là một thích
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




