watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:28 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4453 Lượt

khách, xử trí nàng rất dễ dàng, bàn tay nắm chặt cái cổ tinh tế của nàng chỉ cần dùng chút lực, là có thể làm cổ nàng vỡ vụn mà chết.

Nhưng là, hắn không muốn giết nàng.

Giật mình khi thấy mình có cái ý nghĩ này làm hắn cảm thấy ảo não, bởi vì hắn rất rõ ràng, mình nổi lên tình cảm thương hương tiếc ngọc với nữ nhân này.

Tuy nàng nhìn rất trấn định, nhưng trong mắt tràn đầy sợ hãi, còn có một chút tuyệt vọng,lúc trước thật sự hắn có lòng đuổi giết nàng, nhưng bây giờ nàng giống như một con thú bị thương bị vây hãm, nhưng vẫn hết sức đè nén sợ hãi. Giết một nữ nhân bị thương, dù sao cũng cảm thấy không đủ quang minh chính đại, trái với bản tính của hắn, vì vậy làm cho hắn bỏ đi sát ý.

Hắn nên xử lý nữ nhân này như thế nào đây?

Giết nàng, không nỡ.

Không giết nàng, phải chăng sẽ phạm sai lầm lớn?

Khi hắn còn đang suy tư thì Liên Thủy Dao đang trong tâm trạng thấp thỏm, nàng không biết Nghiêm Phách Thiên nghĩ như thế nào? Hẳn là hắn cũng đã nghe chuyện thích khách từ chỗ Mặc tổng quản đi, sau khi phát hiện thương thế của nàng, có liên tưởng đến nàng chính là tên thích khách kia hay không?

Nếu nam nhân này muốn giết nàng, dễ như trở bàn tay, chẳng lẽ tối nay là lúc chết của nàng? Không, nàng không muốn, thù lớn chưa trả, làm sao nàng có thể chết?

Hắn đang suy nghĩ gì? Tại sao không nói lời nào? Là đang suy nghĩ giết nàng thế nào sao?

Cho dù nàng đoán thế nào, cũng không đoán được phản ứng của Nghiêm Phách Thiên như thế này.

“Sao lại không cẩn thận như vậy?” Hơi thở nóng rực bên tai mang theo tia khẽ trách nhưng không mất quan tâm.

Trong lúc nàng chưa hiểu hàm ý trong lời nói của Nghiêm Phách Thiên thì sức lực chế ngự tay nàng đột nhiên buông ra, trước khi nàng kịp phản ứng, đã nghe Nghiêm Phách Thiên hô với bên ngoài: “Người đâu!”

Tiểu Song cùng Thanh Hà nghe chủ tử cho gọi, vội vội vàng vàng chạy tới.

“Nghiêm gia.”

“Tiểu Song, ngươi đi tìm Khương đại nương, nói Ngũ di thái bị thương, đem KimSang dược thượng hạng của ta tới đây; Thanh Hà, ngươi đi bưng một chậu nước ấm lại đây, nhớ mang khăn vải.”

“Dạ, gia.” Hai nha hoàn được phân phó, liền vội vội vàng vàng đi ra ngoài.

Trong lòng Liên Thủy Dao kinh ngạc, không ngờ được Nghiêm Phách Thiên chẳng những không trách cứ nàng, cũng không chất vấn, lại còn muốn chữa thương cho nàng.

Sau khi phân phó hai nha hoàn đi làm việc, hắn quay đầu lại nhẹ nhàng trách nàng. “Bị thương sao lại xử lý qua loa như thế? Nếu lưu lại vết sẹo thì sao?” Một bên hắn nói, còn vừa lau giọt máu chảy xuống cho nàng.

Thái độ nghi ngờ này của hắn làm nàng ngoài ý muốn, rõ ràng người vừa mới rất thô lỗ, đột nhiên trở nên dịu dàng như thế, nhất thời làm nàng không cách nào thích ứng.

Hắn nên tức giận mới đúng nha, dù sao như vậy mới phù hợp với hình tượng của hắn, mà không phải…giống như cẩn thận xem xét miệng vết thương như thế này.

Chỉ chốc lát sau, Khương đại nương nghe được thông báo của chủ tử giao phó xách theo cái hòm thuốc vội vã chạy tới, Tiểu Song đi theo phía sau nàng.

“Ai nha, làm sao bị thương?” Khương đại nương vừa tiến đến nhìn thấy máu trên cánh tay Liên Thủy Dao, không khỏi cả kinh thất sắc (cực kì hoảng sợ), vội vàng đem hòm thuốc lên, lúc này Thanh Hà cũng bước nhanh tới bưng nước nòng từ bên ngoài vào.

“Tới rồi tới rồi, nước ấm đến đây.” Thanh Hà đem chậu đầy tám phần nước ấm, bưng đến chỗ khay trà cạnh giường đã sớm bị chuyển đi.

Trước hết Mặc Thanh Vân khăn vải khô thấm ướt nước nóng, giúp nàng lau sạch sẽ vết thương. Sau đó mở hòm thuốc ra, chọn lấy một bình trong đó, bắt đầu bôi thuốc cho nàng, động tác của hắn thuần thục, giống như là rất thành thạo xử lí loại vết thương như thế này.

Khi hắn rắc thuốc bột màu trắng lên vết thương của nàng thì nàng cảm thấy một trận đau nhói, tuy là chịu đựng nói không có gì, nhưng động tác nàng nhíu chặt chân mày cùng không tự chủ cắn môi thu hết trong mắt hắn, không bỏ sót chút nào.

“Đây là bạch dược Vân Nam, hiệu quả trị liệu rất tốt đối với loại vết thương này, sẽ có chút đau đớn, nhẫn nại một chút.” Chẳng những hắn giúp nàng chữa thương, còn giải thích cho nàng nghe, muốn nàng yên tâm.

Hắn không trách nàng bị thương đã làm cho nàng bất ngờ rồi, không nghĩ tới lại còn dịu dàng như thế, hoàn toàn khác biệt với bộ dáng mới gặp vừa rồi.

Hắn thô lỗ băng bó cho nàng, trong thô lỗ có tinh tế tỉ mỉ, kỹ xảo băng bó thật sự tốt hơn nhiều so với hai nha hoàn.

Đợi sau khi xử lí xong hết, Nghiêm Phách Thiên ra lệnh cho ba người Khương đại nương các nàng đem hòm thuốc cùng nước ấm đi, đồng thời lại thông báo cho Khương đại nương một chuyện.

Đến khi mọi người đi rồi, chỉ còn hai người bọn họ thì trong phòng lại khôi phục yên tĩnh.

Nhìn lên cánh tay mình mới được băng bó sạch sẽ kỹ càng, nàng nhẹ nhàng giương mắt lên nhìn cặp mắt đen kia, phát hiện Nghiêm Phách Thiên cũng đang nhìn nàng chằm chằm.

Đột nhiên nàng nghĩ đến lúc này trên người mình

chỉ còn một cái yếm che thân, hai gò má không nhịn được phiếm hồng, xấu hổ nóng lên, mắt rũ xuống không dám nhìn hắn.

Nàng làm sao vậy? Phải sợ hắn, chán ghét hắn mới phải, làm sao không giải thích được cảm thấy e lệ đây?

Không hề báo trước, đột nhiên hắn vươn tay ra, ôm nàng vào trong lòng, để cho nàng ngồi trên đùi của hắn.

Nàng hô nhỏ một tiếng, bởi vì bất ngờ không kịp đề phòng, nàng chỉ có thể dùng đôi tay chống đỡ hắn, chạm vào lồng ngực cứng rắn chắc nịch.

Ngọn đèn chiếu rọi bóng dáng hai người chồng lên nhau lên trên màn, hô hấp của nàng trở nên dồn dập, biết rõ cho dù mình không có bị thương cũng đánh không lại hắn, hơn nữa vết thương vừa mới băng bó kĩ, cũng không muốn sẽ lại bị kéo đau.

Nếu như đêm nay hắn muốn nàng, nàng chỉ có thể phục tùng, không thể cự tuyệt, nhưng nàng không muốn, toàn bộ uất ức viết ở giữa hai lông mày.

Mặc Thanh Vân lẳng lặng quan sát vẻ đẹp của nàng, trên ngọn đèn dầu chiếu xuống, những đường cong trên khuôn mặt nàng tạo thành cảnh tượng xinh đẹp, hơn nữa nàng lại bắt đầu cắn cánh môi rồi, sắc môi đỏ tươi như thể là sắc đẹp thay cơm, càng làm cho người ta muốn ăn nàng hơn.

Chỉ chốc lát sau, Khương đại nương bưng một chén canh đi vào trong phòng.

“Nghiêm gia, canh người dặn dò đã đưa tới.” Khương đại nương đi tới bên giường, cung kính đưa chén canh cho chủ tử.

Bàn tay Mặc Thanh Vân nhận lấy chén, chậm rãi đưa tới bên miệng nàng, làm nàng nghi ngờ ngẩng mặt lên.

“Đây là…”

“Canh an thần, cho nàng đỡ sợ.”

Liên Thủy Dao do dự nhìn chất lỏng màu đen trong chén, canh an thần này xem ra có vẻ như là rất khó uống.

“Thế nào? Giống như đứa trẻ ba tuổi, sợ canh đắng?”

Trong tươi cười của hắn rõ ràng xem thường nàng, làm cho nàng không phục mà cầm lấy chén, ừng ực uống sạch, canh này quả thật đắng, nhưng là trong đắng có mang theo ngọt, sau khi uống xong, ngược lại lại có cảm giác ngọt.

Mặc

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16,17 ,27 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT