|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
dưa không rõ, vẫn là nữ tử nhu thuận nghèo khó là giải quyết tốt nhất.
Đó cũng là vì sao bọn họ chỉ nạp thiếp mà không cưới thê, hết thảy đều có đạo lý của bọn họ.
Mặc Thanh Vân đương nhiên tán thành, cũng hiểu được thiếp này nhất định phải nạp. "Chuyện này đúng là nên thương nghị, như vậy lần này ai muốn làm tân lang?"
Nếu Nghiêm Phách Thiên chính là năm người bọn họ, năm người bọn họ chính là Nghiêm Phách Thiên, làm chuyện gì cũng dùng danh nghĩa Nghiêm Phách Thiên thì nạp thiếp cũng thế. Khác biệt ở chỗ, tân lang chỉ có một, ai rảnh rỗi, thì người đó làm tân lang, cho nên Mặc Thanh Vân vừa hỏi, không ngờ rằng đây chính là nguyên nhân bốn vị nghĩa đệ đặc biệt bàn bạc với hắn.
Từ lão nhị đến lão ngũ, bốn vị nghĩa đệliếc mắt lẫn nhau, lần này tất cả ánh mắt đều hướng về phía lão ngũ.
"Lão ngũ, đệ nói." Lão nhị nói.
"Ta?" Lão ngũ Nhạc Tử Khiêm chỉ vào mình, trợn to mắt. "Tại sao muốn ta nói?"
"Người là đệ chọn, đệ không nói chút ý kiến, chẳng lẽ muốn tự mình xuất trận?"
Nhạc Tử Khiêm lập tức lớn tiếng phản bác. "Vậy cũng không được, muốn ta nạp thiếp, nương tử ta nhất định sẽ treo cổ tự vẫn, không được không được. Tam ca, lúc trước kế hoạch này là huynh tán thành, hay là huynh nạp đi."
Tam ca Vu Đàn Ngọc nghe xong cũng oa oa kêu to. "Kêu ta nạp thiếp? Còn không bằng chém ta một đao có vẻ nhanh hơn. Ta cái gì cũng không sợ, chỉ sợ nương tử nhà ta khóc đổ Trường Thành nha, bảo lão tứ xuất trận được rồi."
Tứ đệ Hướng Bất Ngữ bị điểm danh, mặc dù thường ngày trầm mặc ít nói, nhưng lúc này cũng lập tức đứng dậy, lộ ra vẻ mặt thà chết không theo. "Không có cửa đâu."
Lão tam, lão tứ, lão ngũ đều không cần, vội vã đẩy tới đẩy lui, cuối cùng giao cho lão nhị.
"Vẫn là nhị ca làm tân lang được rồi, a? Nhị ca đâu?"
Không thấy tiếng người, nhị ca Lý Mộ Bạch mới vừa rồi còn ngồi trên ghế, lúc này cũng không thấy bóng dáng, rõ ràng là lâm trận bỏ chạy, làm cho người khác lớn tiếng mắng chửi.
Nhị ca gian trá nhất rồi, thường ngày ôn hòa nho nhã, nhìn như thành thật, kì thực lòng dạ thâm sâu nhất, mũi tay chỉ tới hắn, hắn liền biến mất ngay cả bóng dáng cũng không thấy.
Lúc này dưới đáy bàn truyền ra thanh âm nhị ca. "Cái này cũng không thể trách ta nha, nương tử nhà các đệ nhiều lắm cũng chỉ một khóc hai nháo ba thắt cổ, nếu nương tử nhà ta nghe được ta muốn nạp thiếp, sẽ cầm đao kiếm tới chém ta. Nói không chừng hiện tại tin tức đã truyền đến tai nàng, ta đây là đang tự bảo vệ mình nha."
Thì ra lão nhị trốn dưới gầm bàn là để bảo vệ tính mạng, bình thường bốn đại nam nhân đều là nam tử cứng cỏi, không sợ trời không sợ đất, vừa đụng đến chuyện nạp thiếp, tất cả đều rụt cổ lại không ra, còn nhường nhịn lẫn nhau, bởi vì bọn họ đều đã có ái thê, mà còn yêu đến đòi mạng.
Nạp thiếp không chỉ muốn mạng bọn họ, còn có thể làm bọn họ mất đi tâm của thê tử, bọn họ dĩ nhiên không dám, cho dù dùng danh nghĩa Nghiêm Phách Thiên cũng vậy, phải biết rằng, nạp thiếp vào cũng không phải để một bên là được, còn phải phụ trách xử lý, bọn họ ngay cả nghĩ cũng không muốn dính lấy.
"Vậy làm sao đây? Thiếp mời cũng đã phát ra ngoài rồi, tất cả mọi người đều biết Nghiêm Phách Thiên muốn nạp tiểu thiếp thứ năm!"
"Ta làm sao biết! Lần trước nạp bốn tiểu thiếp, bốn người chúng ta mỗi người nhận một, thương yêu như thê tử, nhưng là hiện tại phải nạp người thứ năm rồi, ắt phải có người tiếp nhận nha."
"Cầu mọi người tha ta, ta tuyệt đối không thể nhận, xảy ra án mạng nha."
"Đệ tai nạn chết người? Ta chẳng lẽ không tai nạn chết người sao? Có hay không nghe qua câu một núi không thể chứa hai cọp? Ta sợ nhất cọp mẹ nhà ta."
"Nếu muốn ta thu thiếp, ta thà một đao mất mạng còn nhanh hơn."
"Ta dập đầu trước các vị, xin huynh đệ các vị đừng hại ta."
"Không có cửa đâu." Lão tứtừ đầu đến cuối cũng chỉ ngắn gọn bốn chữ.
Bốn đại nam nhân ầm ĩ thành một đoàn, bọn họ đẩy tới đẩy lui, chính là không ai giao cho đại ca chưa cưới vợ nạp thiếp Mặc Thanh Vân. Đại ca uy nghiêm thế nào, cho dù muốn đẩy cho hắn, cũng phải đẩy vô hình, đẩy một cách cao minh.
Mặc Thanh Vân nhìn bốn vị nghĩa đệ, mỗi người tranh cãi tới đỏ mặt tía tai, nhìn như là đang đùn đẩy lẫn nhau, thực ra là cố tình nói cho hắn nghe. Vì muốn thành công đưa lương đến Quảng Tây mà làm ra sự kiện nạp thiếp, hi vọng hắn tới thu thập tàn cục, lại không dám nói rõ, cố tình diễn trò trước mặt hắn.
Đại trượng phu năm thê bảy thiếp vốn không phải là chuyện gì ghê gớm, cố tình bốn nghĩa đệ của hắn đã yêu bốn tiểu thiếp nạp trước kia, hơn nữa còn yêu quý các nàng như thê tử, nạp thiếp lần này quả thực muốn mạng bọn họ, cho nên mới hết sức toan tính giao cho đại ca không thê không thiếp là hắn đi xử lí tiểu thiếp thứ năm này.
Trong lòng Mặc Thanh Vân vừa tức vừa buồn cười, chỉ là một tiểu thiếp, cũng có thể làm bốn người bọn họ sợ đến như vậy?
Thôi được, dù sao Nghiêm Phách Thiên cũng chỉ là một nhân vật không có thực, trước tiên có thể đem thiếp nạp vào, sau này nếu có đối tượng thích hợp, lại thay tiểu thiếp này gả cho người trong sạch.
Trong lòng hắn đã có dự tính, quyết định ra tay thu thập tàn cục này.
"Các đệ diễn đủ chưa? Muốn ta ra tay thu cái tiểu thiếp này thì nói rõ ràng, đừng ở đó giả bộ đáng thương."
Bốn huynh đệ vốn đang tranh cãi không thể tách ra vừa nghe đến đại ca nguyện ý nhận, thái độ đồng loạt thay đổi, vội vàng không ngừng giơ lên khuôn mặt tươi cười cùng lời cảm tạ.
"Thật tốt quá, đại ca nói muốn nhận rồi." Lão ngũ giơ hai tay lên vạn tuế.
"Đại ca anh minh, Phật tổ phù hộ." Lão tam khoa trương thở dài nhẹ nhõm.
"Vẫn là đại ca lợi hại, ngài nói một câu liền giải quyết vấn đề của chúng ta." Lão nhị vẻ mặt bội phục mà chắp tay thổi phồng, trong lòng lại đang cười trộm.
"…." Lão tứ không nói, hai bên khóe miệng rủ xuống nhưng lại cong lên.
Lần này Mặc Thanh Vân bị bọn họ nói cho cười không được, tức cũng không được. Vừa nãy còn tranh cãi mặt đỏ tía tai, hiện tại mỗi người đều cười hơ hớ, ngay cả nhị đệ cũng từ dưới bàn bò ra, ngồi lên chỗ ngồi.
Hắc tức giận hỏi: "Đừng khua môi múa mép, nghi lễ nạp thiếp thì sao?"
Lý Mộ Bạch trả lời ngay câu hỏi của đại ca. "Chúng ta đã hỏi bà mối, mười lăm tháng sau là ngày tốt."
"Phải không? Mười lăm tháng sau…" Trong lòng Mặc Thanh Vân tính toán, mười lăm tháng sau, muốn dành ra thời gian đón dâu không là vấn đề, hơn nữa chỉ là nạp thiếp, không hao phí quá nhiều thời gian. "Được rồi, việc này liền giao cho các đệ đi làm, đến ngày lại nhắc nhở ta."
Hắn là người bận rộn, đối với hắn mà nói, chuyện nạp thiếp so ra không bằng chuyện buôn bán quan trọng khác trong phủ. Muốn chủ trì các cửa hiệu khắp nam bắc của Nghiêm phủ và sinh ý, hắn phải chuyên chú toàn bộ tâm lực.
Thấy đại ca đồng ý, những người khác thở phào nhẹ nhõm thật to, chỉ cần tân lang không phải bọn họ, thiếp không phải bọn họ thu, cái gì cũng dễ xử lí.
Phải biết
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




