|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
bọn họ nhiều lần sợ nương tử trong nhà thương tâm, các nàng đối với chuyện nạp thiếp nhiều nhạy cảm cùng chán ghét, không có nữ nhân nào nguyện ý cùng nữ nhân khác chia sẻ trượng phu của mình, cho dù trên danh nghĩa cũng không được, mà các trượng phu lại rất sợ nương tử không vui, nếu các nàng rơi một giọt lệ, hoặc là tâm tình không tốt, bọn họ sẽ phải da đầu tê dại.
Mười lăm tháng sau Nghiêm Phách Thiên sẽ nạp tiểu thiếp thứ năm, trên dưới Nghiêm phủ khẩn cấp tiến hành công việc chuẩn bị, vội vàng dọn ra một gian tân phòng yên tĩnh, nghênh đón vị cô nương phương nam này, Nghiêm phủ sẽ có vị phu nhân thứ năm.
Nghi thức nạp thiếp cùng thú thê bất đồng.
Cái gọi là cưới hỏi đàng hoàng, chỉ có chính thất, nghi thức thú thê long trọng, từ ngỏ ý, xin cưới, ăn hỏi, tặng quà, sau khi xem bát tự, đưa sính lễ, xin ngày cưới…trải qua tam thư lục lễ chờ đến khi rước dâu, lại dùng kiệu tám người khiêng đến cửa chính của phủ.
Nạp thiếp sẽ không có đãi ngộ tốt như vậy, nói một trắng ra nạp thiếp cũng chỉ là một tờ khế ước mua bán, nam nhân trả tiền, cùng người nhà gái lập khế ước, không có tam thư lục lễ, đến giờ lành, liền dùng kiệu nhỏ từ cửa hông nâng vào thành thân, thân phận địa vị hoàn toàn không như chính thê.
Ở trước mặt chính thê, thiếp cũng chỉ là nô, là công cụ thay nam nhân tiết dục sinh con dưỡng cái.
Ngồi trong kiệu nhỏ Liên Thủy Dao hết sức hiểu rõ, nàng đã không còn đường đường là thiên kim quan gia rồi, sau khi xuất giá, nàng chính là tiểu thiếp thứ năm Thi Thanh Nhi của Nghiêm Phách Thiên.
Nàng không quan tâm, cũng không cho rằng Nghiêm Phách Thiên là chủ tử của nàng. Mặc dù nàng sắp lấy thân phận Thi Thanh Nhi trở thành thiếp của hắn, nhưng trong xương nàng không thay đổi, vẫn có ngạo khí của thiên kim quan gia, chỉ vì tránh họa sát thân, tạm thời sống nhờ ở Nghiêm phủ thôi.
Nàng ngồi trên hỉ giường, trên mặt không có một tia tươi cười. Bởi vì không phải cưới hỏi đàng hoàng, cho nên nàng không thể đội mũ cưới, váy đỏ thẫm cùng áo lông cừu, chỉ mặc vào quần áo đại biểu hỉ khí, cài lên búi tóc mấy đóa hoa hồng nhỏ, lại dùng khăn lụa hồng đậy lên.
Tuy rằng đây là con đường nàng tự nguyện đi, nhưng đến đêm động phòng hoa chúc thì nàng vẫn khẩn trương.
Trong lúc chờ đợi này, nàng nhớ đến cha mẹ cùng huynh trưởng, hốc mắt không nhịn được phiếm hồng, đau buồn, thề cho dù dùng thời gian cả đời nàng, cũng nhất định phải báo thù này, lúc này, ý chí của nàng càng thêm kiên định.
Cánh cửa hỉ phòng đột nhiên bị đẩy ra, mạnh mẽ kéo thần trí nàng quay về, ngực không khỏi căng thẳng, hai tay đặt trên đùi không tự chủ co lại thành quả đấm theo tiếng bước chân đến gần, nàng tự nói với mình, khi khăn lụa hồng được vén lên thì cho dù nhìn thấy bộ dạng đối phương có bao nhiêu xấu, hoặc là làm người ta chán ghét cỡ nào, nàng nhất định phải nhẫn nại.
Vì báo thù, coi như là ủy thân cho nam nhân không thích, nàng cũng muốn cắn răng sống qua động phòng tối nay.
“Ngũ di thái.”
Ngoài dự liệu, lên tiếng là một nữ tử, Liên Thủy Dao đưatay đem khăn đỏ nhấc lên, ngạc nhiên nhìn đối phương, người tới không phải là phu quân muốn động phòng cùng nàng, mà là một phụ nhân.
Liên Thủy Dao cảm thấy kinh ngạc, nhưng đối phương sau khi thấy nàng, so với nàng còn kinh ngạc hơn, bật thốt kêu lên.
“Ai nha, là một đại mỹ nhân!” Phụ nhân bị vị Ngũ di thái xinh đẹp trước mắt này dọa cho ngây người, mặc dù nghe nói Ngũ di thái dung mạo mỹ lệ, nhưng không nghĩ tới sẽ là nữ tử đẹp như vậy.
Vẻ mặt Liên Thủy Dao nghi ngờ nhìn vị phụ nhân trước mặt. “Ngươi là….”
Phụ nhân giống như nhớ tới cái gì, vội hướng nàng phúc thân. “Ta là Khương đại nương, thỉnh an Ngũ di thái. Nghiêm gia phái ta tới chăm sóc người, bận rộn một ngày, người nhất định vừa đói vừa mệt đi, Nghiêm gia sợ người đói bụng, cho nên tặng vài thứ cho người lấp bụng.” Nói xong đi tới cửa ra lệnh cho người hầu chờ đợi bên ngoài. “Mau bưng vào.”
Trong khi Khương đại nương kêu, bốn nha hoàn bưng một mâm lại một mâm thức ăn cùng điểm tâm đi vào đặt trên hỉ bàn, sợ không gian không đủ, còn đem nến đỏ chuyển qua một bên. Chỉ chốc lát sau, trên bàn tròn đã chất đầy các loại món ngon cùng điểm tâm.
Khương đại nương đỡ nàng đi tới trước bàn, vừa dặn dò nàng vừa giải thích. “Đây là Nghiêm gia đặc biệt cho người chuẩn bị cho người, muốn người ăn no bụng, đừng để bị đói.”
Liên Thủy Dao ngây ngô nhìn chằm chằm bàn đầy thức ăn, đêm tân hôn, nàng phải chờ tân lang vào phòng, phục vụ phu quân, coi như đói cũng phải chịu đựng, nhưng là bây giờ lại có thức ăn nóng hổiđầy bàn, làm cho nàng nhất thời hồ đồ.
Khương đại nương đỡ nàng ngồi xuống đồng thời miệng cũng không nhàn rỗi.
“Người yên tâm tận lực ăn, ăn no đi đến giường nằm xuống mộng Chu công cũng không quan hệ, Nghiêm gia giao thiệp rộng, thịnh tình của các tân khách khó chối từ, có thể sẽ đi không được, hắn không muốn làm khổ Ngũ di thái, cho nên dặn dò ta để người ăn no.”
Liên Thủy Dao quả thực mệt mỏi một ngày, cũng không ăn bao nhiêu đồ, vốn nàng không phải rất đói bụng, nhưng hương vị đồ ăn bốn phía lại nóng hổi bày ra trước mắt, nàng rõ ràng cảm thấy đói bụng.
Mặc dù nàng cảm thấy kinh ngạc, nhưng cũng không suy nghĩ nhiều. Nếu Nghiêm Phách Thiên muốn nàng ăn, nàng cũng không cần khách khí làm gì. Vì vậy nàng bưng canh lên, uống một ngụm, canh gà nóng làm ấm dạ dày nàng, cũng làm cho nàng muốn ăn, bắt đầu từng ngụm từng ngụm ăn.
Khương đại nương cùng bốn nha hoàn ở một bên nhìn nàng : thầm nghĩ nàng ăn nhất định sẽ kinh ngạc, bởi vì những cao lương mỹ vị trân quý này đúng là nhà nghèo khổ cả đời cũng không ăn được, tuyệt đối khiến vị Ngũ di thái xuất thân nhà nghèo này cảm động đến nước mắt lưng tròng.
Chẳng qua lại là trái ngược, vị Ngũ di thái này ăn rất bình tĩnh, không có vui mừng cùng cảm động như mong muốn, làm Khương đại nương ở bên cạnh không nhịn được hỏi: “Như thế nào? Ăn ngon không?”
Liên Thủy Dao nhẹ nhàng gật đầu. “Ăn ngon.”
Trên miệng nàng nói ăn cũng được, nhưng trên thực tế đây chỉ là lời khách sáo, những người này làm sao hiểu được, nàng thuở nhỏ lớn lên ở nhà quan lại, ba bữa cơm ăn là sơn hào hải vị, thỉnh thoảng còn có hoàng thượng ban thưởng gì đó, cho nên những thứ thức ăn này đối với dân chúng bình thường mà nói, có thể là mỹ vị hết sức hiếm lạ hết, đối với nàng mà nói cũng rất bình thường.
Khương đại nương cùng bốn nha hoàn ở bên cạnh lặng lẽ đánh giá vị Ngũ di thái xinh đẹp này, thầm nghĩ làm thiếp thật là đáng tiếc, chỉ xem dáng vẻ nàng ăn, đã cảm thấy nàng được giáo dưỡng tốt lắm, khí chất thanh nhã. Đêm nay chủ tử thật nên tới tân phòng nhìn tận mắt tân nương. Chỉ tiếc Nghiêm gia có giao phó, tối nay hắn có chuyện quan trọng phải xử lý, không thể tới chào hỏi cùng thiếp mới nạp, cho nên mới dặn dò Khương đại nương thay thế hắn tới tiếp đón Ngũ di thái này.
Mỗi một món Liên
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




