watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:11 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11104 Lượt

mà ko nói gì thêm… còn nếu như để tôi phát hiện… danh dự cô sẽ bị phá hoại…!!! – Vũ hét lên.

Bảo và Hoàng nhìn nó bằng ánh mắt ái ngại:

– Nếu cô lấy thì trả đi…

Nó gầm lên, lúc này 2 hàng nước mắt của nó đã giàn dụa trên má…

– Tôi không lấy…thực sự tôi không lấy mà…huhu…sao lại đổ cho tôi… thực sự ko phải tôi… ko phải tôi… anh nên kiểm tra lại đi…

Bỗng…Vũ đưa mắt nhìn vào góc giường rồi lấy ra từ đó một quả cầu thủy tinh nhỏ…

– Thì ra là nó ở đây…!!Đúng như tôi nghĩ… đồ dối trá…đồ trộm cắp…!!!

Nó sững sốt… trong cuộc đời… nó chưa từng bị ai c.h.ử.i đến mức như vậy… mà… sự thật là gì ư?? Nó bị oan… nó thật sự bị oan…

– Không phải là tôi…!!Không phải là tôi…!! – Nó vẫn lẩm bẩm, chân ngã khuỵu xuống bất lực.

– Đồ dối trá…trộm cắp…

Bảo thở dài nhìn Vũ:

– Thôi…tìm được là tốt rồi…!!!

Vũ nghiến răng soi xét một hồi rồi nói tiếp:

-…Quả cầu…đã bị mẻ một miếng…

Nước mắt Vũ từ đâu cũng chảy ra… đó có lẽ là lần đầu tiên nó thấy Vũ khóc… còn đối với Bảo và Hoàng thì đây chỉ là lần thứ 2, thứ 3…

Vũ đau đớn nói nó một câu rồi quay về phòng:

– Đồ rắn độc… cút khỏi đây đi…!!! Cô cút khỏi đây đi…!!!

Nó buồn…nó làm sao để bọn hắn tin nó bây giờ…!!Sự thật không phải là thế cơ mà… Nó ko làm chuyện đó…

Nó òa khóc to hơn… chạy một mạch ra ngoài hoa viên…

…Mưa… Mưa đã trút xuống…

…Tầm tã…

…Vội Vã…

Nó… Ngồi sụp xuống một góc… Buồn… Trời bắt đầu tối dần, Bóng tối che khuất dần Ánh sáng…

Một niềm sợ hãi từ đâu lại dâng lên nhưng không thể làm cho nỗi buồn – nỗi đau trong nó lúc này. Nó không biết phải làm thế nào…

… Nó chợt nghĩ đến Minh Hoàng… Lần trước cũng như thế này… đều là nhờ hắn mà nó vượt qua… còn bây giờ…? Hắn cũng đã quay lưng lại với nó… à không, trước đây thì cũng đã quay lưng rồi nhưng bây giờ có vẻ nhất quyết hơn, đáng sợ hơn…

Nó chợt chạy ra khỏi căn biệt thự, lao ra đường… trời tối om không một tia đèn điện… bình thường trên đường chẳng bao giờ tắt điện cả… tự nhiên hôm nay lại như thế… hôm nay là ngày gì mà toàn xảy ra những chuyện gì đâu thế này…?? Nó vừa chạy vừa khóc… khóc rất nhiều, nước mắt hòa lẫn trong mưa đến nỗi nước trên mặt nó – nó cũng chẳng phân biệt được đâu là nước mắt và đâu là mưa?

Một lát sau… Nó dừng chân tại biệt thự của Ngọc Châu…

Tay ấn chuông, bàn chân như muốn rụng rời…

” King koong… king koong…””

Nó bấm rất nhiều, rất lâu – trông chờ Châu sẽ ra mở cửa… nhưng không, chẳng có ai cả… ” Châu ơi…rút cuộc cậu ở đâu…?? Có nghe thấy tiếng chuông hay không…?? Giúp tớ với…cứu tớ với…tớ sợ quá… ngoài này tối lắm Châu à…!!”

Rõ ràng trong nhà có ánh sáng… Lúc nãy nó còn trông thấy bóng người nữa… Thế mà… kết quả nó mong đợi lại…” vô vọng”… thế là sao…??? Rồi nó gọi… gọi Châu đến rát cả cổ họng. Và rồi tất cả vẫn cứ như chưa xảy ra việc gì… nó vẫn đứng trong mưa, trong bóng tối và trong sợ hãi… không một ai giúp nó…!!

Nó đau đớn lê từng bước chân về lại biệt thự… nó không chạy nữa vì đã quá mệt… nó vừa đi vừa suy nghĩ nhiều điều… đau đầu… quả thật rất đau đầu nhưng nó vẫn nghĩ. Nó phải nghĩ tại sao nó lại bị oan…?? Tại sao quả cầu đó lại ở trong phòng nó? Tại sao chỉ là một quả cầu bình thường mà Thiên Vũ giận đến vậy…?? Tại sao…?? Tại sao…??

Điều này thì chẳng ai biết, ngoại trừ bộ 3 Vũ – Bảo – Hoàng. Vũ thì tất nhiên là biết. Còn Bảo, Hoàng là 2 người bạn duy nhất biết về quá khứ của Thiên Vũ. Một quá khứ khá đau buồn.

12 năm về trước. tức lúc Vũ 5 tuổi.

Mẹ Thiên Vũ ngày càng xơ xác, còm cõi. Lý do bà như vậy, là vì bà mắc căn bệnh ung thư quái ác. Liệu có thể cứu bà…?? Người ta nói, chỉ cần ghép tủy thích hợp là bà có thể duy trì sự sống. Khi đó, cậu bé Thiên Vũ luôn trông chờ, trông chờ vào niềm tin mong manh ấy. Nhưng đau lòng thay rằng, không ai chịu hiến tủy cho bà. Mà nếu có người hiến thì cũng không phù hợp. Cậu đã rất thất vọng, nhưng… một tia hi vọng lại le lói trong cậu khi biết tin… bố cậu có tủy thích hợp.

Nhưng rồi bà cũng chóng qua đời vì không được ghép tủy – ông bố ích kỉ đã quyết định không cứu vợ mình.

Trước khi bà qua đời, bà để lại cho Thiên Vũ một quả cầu – một quả cầu thủy tinh không có giá trị, nói trắng ra đó chỉ là một món đồ rẻ tiền. Tuy thế, đối với cậu, nó còn quý hơn cả vàng bạc, kim cương,… hay bất kì món đồ gì quý giá khác… thậm chí là cả tính mạng.

Đó cũng là lí do khiến Vũ đã tức giận và đau khổ khi tưởng chừng như đã mất quả cầu.

Trời bắt đầu hửng sáng… Mưa cũng bắt đầu ngớt nhưng vẫn chưa có một tia nắng nào cả…

Thời tiết khá hơn nhưng vẫn rất xấu…

Lúc này là 5h sang, như thường lệ Minh Hoàng ra kéo cổng. Bỗng, hắn thấy dáng dấp ai đó đang né bên một góc cổng… “ Là Thoai My…con nhỏ ngủ ở đây cả đêm?? Khi tối mưa to và lạnh… không hiểu… nhưng thôi… không nên nghĩ nhiều cho một con người vì tiền mà bỏ qua danh dự làm gì…!!”

Nghĩ thế nên Hoàng quay lưng bước đi… không một lời.

Nó nghe tiếng kéo cổng, giật mình choàng tỉnh giấc. Đêm qua quả là một đêm kinh hoàng đối với nó. Bóng tối, lạnh giá và cô đơn. Nó thấy hơi nhức đầu. Khẽ đưa tay lên sờ trán… chà… hình như nó hơi sốt rồi.

Nó gượng mình đứng dậy bước vào căn biệt thự một cách nhẹ nhàng – lần đầu tiên nó đi như vậy… Nó sợ bọn hắn nhìn thấy nó, nhìn bằng ánh mắt khinh miệt đầy cay độc.

Nó lẻn nhẹ vào phòng. Đứng trước gương, trông nó xơ xác quá… qua một đêm mà nhìn nó cũng gần như một con bé “ăn xin” đầy tội nghiệp vậy. Nó thở dài… lại thở dài nữa rồi. Người ta bảo, ai hay như thế thì sẽ khổ mà nó thì lại toàn như vậy thôi… Có lẽ số nó là số khổ thật!

Nó lấy đồ đi tắm, chải lại tóc tai. Sau đó chuẩn bị sách vở để đến trường. Nó đã không biết nó sẽ phải chịu đựng những điều gì khi đến trường vào ngày hôm nay…?

Lần này nó đi sớm hơn bộ 3. Nó không dám chờ, không dám đợi. Đúng hơn là nó cố tình đi trước bọn hắn để ko phải chạm mặt. Nếu chạm mặt biết đâu nó lại phải nghe những lời sỉ vả khiến nó đau lòng…?!

Đúng là có những ngày mưa mới yêu thêm những ngày nắng. Trước đây khi đi với bộ 3, nó chẳng cảm nhận được cái gì. Nhưng bây giờ khi đi một mình, nó mới nhận thấy thật đơn độc và trống vắng. Ước gì có bọn hắn lúc này… à không… phải ước là chuyện ngày hôm qua không xảy ra mới đúng chứ…!!

…mệt mỏi…

Vừa đặt chân đến cổng trường… nó đã phát hiện ra… mọi người đang chú ý đến nó dữ lắm. Chuyện gì xảy ra thế nhỉ…??

– Trời ơi…!!Đúng là cái con nhỏ sống tại Biệt thự của các chàng hoàng tử đẹp trai đây mà…!!

– ừ…đúng rồi…cô ta đấy!!Kẻ đã ăn cắp đồ của anh Thiên Vũ đấy… thật nhục nhã…!!

– Cô ta thật là trắng trợn…!!Với bộ 3 hot- warm- cold mà cũng dám làm như thế đấy…!!Trời ơi…ăn gan báo kìa…!!

Nó vô tình nghe được những lời xì xầm đó… thông tin sao lan truyền nhanh quá vậy… thế là không phải chỉ có riêng bọn hắn… mà cả toàn trường đều đang nhìn nhận nó bằng con mắt khinh rẻ… nhưng có ai biết rằng: nó đang bị oan hay ko…?? Thế mà có đấy… người đó không ai khác lại là…

Rồi nó lại càng shock hơn khi bước vào lớp… chuyện mỗi lúc lại thêm một tồi tệ…

– Tẩy chay Thoại My… tẩy chay đồ trộm cắp… tẩy chay Thoại My… tẩy chay đồ trộm cắp…!!Tẩy chay…tẩy chay…!!!

Nó sững người… một đoàn người cả nam lẫn nữ đang đứng dàn hàng trong lớp nó để đổ xô nhau vào sỉ vả… Nó chỉ muốn hét lên rằng: “ Tôi bị oan! ” Nhưng liệu nó làm như vậy thì có ai tin nó không…?? Câu trả lời ai cũng hiểu rõ rằng: “ Không! ” Tuy phũ phàng…

Một ánh mắt…một cái nhìn đầy lạnh giá… thật khác… Đó có phải là Ngọc Châu – con bạn thân dễ thương của nó hay ko???? Nó chợt nhật ra trong đám đông đang thi nhau “ đả đảo, tẩy chay” nó… lại có Châu…

Trái tim nó đã đau… nay lại càng thêm đau… ngàn mũi dao cứ thế cứa vào trái tim bé nhỏ của nó… ông trời đối xử tàn tệ với nó quá…!!

Nó như người mất hồn, lê từng bước, ánh mắt sáo rỗng nhìn Châu:

– Châu… Cậu…?? Cậu đang… cậu đang chống lại tớ sao…?? Cậu đang c.h.ử.i mắng tớ cùng bọn họ sao…?? Mọi người không hiểu, chẳng lẽ cậu cũng không…???

Châu vẫn lạnh lùng như ban nãy, nhưng lại có phần đáng sợ hơn:

– Tôi chống lai những kẻ chống lại anh Thiên Vũ, anh Nhất Bảo, anh Minh Hoàng…!!Tẩy chay… tẩy chay…!!!

– Tớ không làm!!Thực sự tớ không làm… mọi người có thể không tin nhưng

cậu phải tin…!!– Nó hét lên, tay ghì chặt bờ vai của Châu.

Châu khẽ gồng mình, đẩy người hất mạnh đôi bàn tay yếu ớt của nó:

– Bỏ ra… tôi không tin cậu… đồ bẩn thỉu…!!!

Nó sụp người xuống đất… trời ơi… thế là nó đã mất tất cả thật rồi… Nó bật khóc… Nó hận nó bất lực nhưng nó biết làm gì bây giờ…!!

Thật may sau đó… tiếng trống vang lên đã cứu nguy cho nó…

Vào lớp… Châu chuyển sang chỗ khác ngồi, không còn ngồi cạnh nó nữa… Thế cũng tốt…

Trang: [<] 1, 18, 19, [20] ,21,22 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT