watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:11 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11106 Lượt

Nó nhìn Châu bằng ánh mắt ngậm ngùi, Châu vẫn đáp lại bằng ánh mắt lạnh lùng. Nhưng khi nó nhìn Châu bằng ánh mắt trách cứ, Châu lại ngoảnh đi vẻ trốn tránh.

Ra về…

Tại hoa viên của trường…

Dường như trường học đã về hết, chỉ còn 2 người ở lại… Nhất Bảo và Ngọc Châu…

– Nghe nói cô cũng đã đứng trong đội ngũ tẩy chay Thoại My…??

Châu nói ra vẻ tự hào:

– Vâng…!!Đúng thế ạ…!

Bảo nhếch mép cười:

– Thế ra… kể cả cô cùng cô lập con bé đấy rồi hả??

– Chính xác…!!– Châu chắc nịch đáp.

– Vậy mà tôi đã tưởng cô sẽ đứng về phía con bạn cô cơ!!– Bảo gật gù nói.

– Em đừng về phía chính nghĩa, về công lí… nếu như bạn em thực sự là con người như thế thì em cũng ko muốn có loại bạn như thế…!!Chẳng hối tiếc làm gì anh ạ…!!

Bảo đưa mắt nhìn Châu:

– Đây là câu nói hay nhất từ trước đến giờ của cô đấy, biết không?

Châu khẽ đỏ mặt, cúi gằm xuống:

– Ơ…vâng… em… em cảm ơn anh…!!

“Vậy là bây giờ bên cạnh con nhỏ tồi tệ đó không còn ai cả… chỉ vì tham lam, nghĩ quả cầu thủy tinh đó là đồ đắt tiền mà con nhỏ mất tất cả…!!! Loại người đó đáng bị đối xử như thế mà…!!” – Bảo thầm nghĩ, khẽ ngước mắt lên trời rồi xỏ tay vào túi bước đi.

Châu cứ thế đuổi theo: “Chờ em với…!!Chờ em với…!!” Nhưng Bảo cũng chẳng quan tâm… điều hắn quan tâm thì đã đạt được qua cuộc nói chuyện lúc nãy rồi… vì thế nên Châu đã ko còn “ giá trị” gì nữa… mặc kệ cho xong!!

“ Lúc nãy rõ ràng anh đối xử với em rất tuyệt cơ mà?? Sao giờ lại… anh thật là khó hiểu… nhưng không sao… dù gì thì quan hệ giữa em và anh đã lại tiến thêm một bước nhờ vụ việc này…!!Em quả không sai lầm mà…!!”

Nó đi bộ về Biệt thự… một ngày tồi tệ và mệt mỏi… Kể cả sau khi bước ra khỏi trường nó vẫn chưa thôi khỏi những ánh mắt dòm ngó, những lời dèm pha…

Và cả một chuyện mà nó không hề ngờ đến. Trên khắp đường đi là những tờ giấy khi kín chữ: “ Đả đảo Thoại My…đả đảo đồ trộm cắp… tẩy chay…!!Đả đảo…!!”

Nó lại sững người một lần nữa… Nó oan… oan thật mà! Tại sao bọn hắn lại quá đáng đến vậy… cho người làm cả những việc này ư…!!

Làm sao để nó có thể rửa sạch được những vết nhơ này đây…??

Tới biệt thự hoàng tử…

Nó đẩy cổng bước vào… nhẹ nhàng, thậm chí có phần rón rén… Bọn hắn đang ở phòng khách. Nó định đi cửa sau để tránh mặt nhưng rồi lòng quyết tâm phải đối mặt của nó đã thúc đẩy bàn chân nó bước vào bằng ngay cửa trước.

– Cút đi…!!! – Vũ quát.

– Đồ trộm cắp…! – Bảo tiếp lời.

Cuối cùng là đến Hoàng…

– Bẩn thỉu…!

Nó đau đớn hít một hơi thật sâu… nó định cứ thế mà lẳng lặng bước vào nhưng rồi sức chịu đựng của nó cũng có hạn… nó hét lên một cách đầy bất lực và đau khổ:

– Tôi không làm chuyện đó…!!Tôi không ăn cắp…!!Tôi bị oan…!!Nhưng tôi nói ra có ai tin tôi ko…? Sao các người đối xử với tôi như thế…!!Sao các người không làm rõ đã… để rồi đống fan cuồng của các người xông vào mà c.h.ử.i mà rủa mà mắng nhiếc tôi như một con chó??

– Chứng cớ rõ ràng, cô còn định chối à?? Đồ nhục nhã…?! – Vũ gầm lên như một con mãnh thú.

Nó rưng rưng nước mắt:

– Tôi không hiểu và càng không biết tại sao quả cầu của anh lại có mặt tại phòng tôi… thậm chí trước đó tôi còn chưa được nhìn thấy nó… nói chi đến việc tôi ăn cắp??

– Vậy chẳng lẽ không cánh mà nó bay đến phòng cô à…?? Nước mắt cá sấu??

Đúng là… nó đang quá bất lợi, nó không có lí… rõ ràng nó vô lí…

– Tôi…tôi không biết…

Hoàng lắc đầu:

– Cô luôn miệng bảo cô bị oan nhưng cô chẳng làm gì để chúng tôi tin cô cả… Tốt nhất cô nên bước ra khỏi đây đi… khỏi cái biệt thự này…!!

– Tôi khuyên cô… nên chân thành mà nhận tội… chứ không fan của chúng tôi sẽ chẳng để yên cho cô đâu…!!– Bảo nói.

– Tôi không có tội thì tại sao tôi phải nhận?? Tôi không làm chuyện đó…!!– Nó gào lên rồi chạy một mạch lên phòng… kết cục thì vẫn chẳng có ai tin nó cả.

Nhắc đến chuyện này, Vũ lại cảm thấy đau… trái tim hắn như bị bóp nghẹn: “ Mẹ à… con xin lỗi đã không giữ được kỉ vật của mẹ… Qủa cầu đã bị mẻ một góc… Con đã luôn gìn giữ nó thật cẩn thận… và kết quả là bị người xấu làm hư và suýt nữa nó đã rời xa con mãi mãi…

Nó thả mình lên chiếc giường, tay ghì chặt chú gấu bông. Nước mắt cứ thế chảy, nó muốn kìm lại nhưng không được. Nhưng thôi, nếu khóc có thể gội sạch tất cả thì cứ khóc đi… như thế phải chăng sẽ tốt cho nó hơn?

Nó suy nghĩ lan man… kì thực nó không biết phải làm gì vào lúc này…!!

Nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, chìm vào những giấc mơ… hi vọng là một giấc mơ hạnh phúc…?

Tỉnh dậy… Nó vội vàng gom hết đồ đạc… rồi sau đó viết một lá thư để lại…

“ Tôi đi đây… Tôi sẽ chẳng làm phiền các anh nữa… Các anh ở lại sống tốt…, nếu các anh muốn ăn mi- xi- xup thì lấy mì ở tủ kính ấy, tôi để góc bên phải. Café, nước ngọt hay đồ uống thì vẫn luôn có sẵn trong tủ lạnh. Thức ăn không được để quá lâu, đồ gì hư thì phải vứt ngay kẻo ảnh hưởng đến cả tủ.

Cây lau nhà tôi dựng ở gần khu giặt đồ. À, nhắc đến giặt đồ mới nhớ… hôm bữa tôi đi ra tiệm điện máy, người ta bảo là có loại máy giặt không gây hư hại đến quần áo đấy, hơi đắt nhưng đối với các anh chắc cũng chẳng là vấn đề gì… để đỡ phải vất vả thì các anh nên mua về mà giăt thử nhé!

… thời gian qua tuy cãi nhau cũng nhiều… nhưng… niềm vui cũng chẳng là ít… tôi đi đây nhưng vẫn muốn nói với các anh một câu… chỉ một câu này nữa thôi: Tôi không làm những việc trái với đạo lí làm người của bản thân… kì thực tôi bị oan…

Tôi không nói gì thêm nữa… tôi cũng hết lời rồi… có nói các anh cũng sẽ chẳng tin tôi phải không…?? Chào các anh… tôi đi đây…!!! ”

Nó nhẹ mỉm cười… xách hành lí bước ra khỏi biệt thự khẽ vẫy tay chào…

Thực ra thì nó cũng chẳng biết rồi mình sẽ đi đâu về đâu nhưng nó vẫn cứ bước đi… Hi vọng ông trời sẽ không tuyệt con đường sống của ai bao giờ…

Trời bắt đầu tối dần… mưa tiếp tục rơi – không ngớt… Lạnh…

Nó thở dài lê từng bước nặng trĩu… Giờ thì nó biết đi về đâu bây giờ… thực tế là bây giờ nó chẳng còn chỗ nào để đi cả…

Nếu là trước đây thì có nhà Châu… Nhưng… giờ thì nhà Châu lại là một trong những nơi nó không nên đến nhất… Mọi chuyện xảy ra với nó thật nhanh. Nghĩ lại, nó vẫn chưa thôi bàng hoàng.

Trong túi nó bây giờ hoàn toàn rỗng tuếch. Không một xu dính túi – chính xác là như vậy. Nó nhún vai cho qua.

Nhưng rồi cái bụng nó không thể cho qua được. Nó đói quá. Vả lại, chẳng lẽ nó sẽ cứ ở mãi công viên suốt đêm thế này… thật chẳng hay ho chút nào…!!

Với hiện trạng như lúc này thì nó biết làm cái gì bây giờ chứ??

Nó chợt nắm lấy sợi dây chuyền đá quý của mình. Bây giờ trong người nó chỉ còn món đồ đó là có giá trị nhất thôi… nhưng, mẹ nó bảo… sợi dây này ko được làm mất vì nó rất quý và có ý nghĩa rất đặc biệt mà đến lúc lớn lên nó mới hiểu… Nó muốn bán sợi dây chuyền này đi để trang trải những ngày như thế này, nó cần có cơm ăn, chỗ ở.

Nó đứng lên rồi lại ngồi xuống. Cứ thế đến lận mấy chục lần. Nó phân vân ko biết có nên làm như thế hay không…nó sợ quyết định bán của nó là sai lầm. Nhưng nó cũng biết nó không thể cứ trong tình trạng này…

” Tính mạng hay Sợi dây chuyền này quý hơn??” Nó suy nghĩ một hồi rồi đưa ra quyết định ” Nếu ko còn tính mạng thì sợi dây chuyền cũng ko còn ý nghĩa gì nữa… cũng chỉ là tạm thời thôi… sau này mình sẽ chuộc lại…!!”

Nghĩ rồi nó bước đi thật nhanh đến hiệu cầm đồ gần đó.

– Sợi dây chuyền này cầm được bao nhiêu tiền hả chú?? – Nó hỏi.

– Hừm… cái này hả…

Vừa nó, chú ta vừa săm soi kĩ lưỡng… Rồi chú ta lại nhìn nó mà đáp:

– 2 triệu được ko??

Nó mỉm cười tươi rói:

– Dạ được ạ…!!

Nó vui vẻ tưởng mình được “hời” vì nó nghĩ đó chỉ là một sợi dây chuyền bình thường
chỉ có ý nghĩa về mặt tinh thần. Nó nào biết, sợi dây chuyền này…là vô giá…!!

Rồi nó dặn chú đó:

– Chú ơi… cháu chỉ cầm một thời gian thôi… chắc 1 tháng sau cháu quay lại lấy nó… nên chú đừng bán cho ai nhé…!!Nhất định thế chú nhé…!!

Chú ta lại xuề xòa đáp, có vẻ cho qua:

– Uh uh… được rồi…được rồi…!!Tiền đây cô bé…!!

– Dạ…cháu cảm ơn…!! – Nó lễ phép đáp rồi hí hửng đi tới một nhà trọ cũng cách trường học của nó không xa.

Nó thở dài hít một hơi thật sâu để lấy lại tinh thần. Sau đó dọn dẹp lại sơ qua phòng ốc mới nhận một lát rồi leo tọt lên giường đánh một giấc thật sảng khoái sau những giờ dầm mưa lạnh buốt.

“ Lặng yên nghe tiếng mưa rơi…
Lặng yên để thấy đêm trôi…
Lặng yên nghe tiếng thở dài.
Lặng yên nghe nỗi cô đơn…”

Sáng hôm sau…

Trời nắng ấm. Thời tiết có vẻ khá hơn. Ngoài đường cũng ráo dần.

Hôm nay nó có quyền dậy muộn hơn một lát. Đơn giản là vì nó đang ở tại một nhà trọ gần trường

Trang: [<] 1, 19, 20, [21] ,22,23 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT