watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:11 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11108 Lượt

ý nghĩ độc địa. Tại sao biết ư? Chỉ cần nhìn Tú lúc này thì ai cũng có thể hiểu được.

Tú nhẹ nhàng mở cửa phòng Châu. “ Cạch”… Châu giật mình hoảng sợ, thốt lên:

– Chị Tú…!!

Cẩm Tú vẫn nguyên điệu cười:

– Sao thế cô em gái yêu của tôi???… Sợ à…?? – Tú khẽ “hừ” lên một tiếng rồi nói tiếp: – Yên tâm đi, chị gái em không làm gì em đâu mà lo!!Chã là… muốn thương lượng với em một việc, đơn giản – thế thôi!!

– Thôi… tốt nhất thì chị nên đi ra chỗ khác đi…!!Em không muốn nghe những gì chị nói nữa! Chị chỉ toàn nói với em những lời lẽ cay độc và bẩn thỉu thôi!!Và tâm hồn em thì ko nên bị đầu độc như vậy, phải chứ?? – Châu gằn lên, con bé đang chống lại cô chị nó.

– Sao cơ…?? Hay nhỉ? Cho em nói lại đấy…!!– Tú khinh khỉnh nói, chân đạp chiếc ghế nhựa gần đó ngã rầm.

Châu hơi run sợ nhưng vẫn cố gắng gầm lên nhắc lại từng tiếng – không thiếu – không thừa dù 1 chữ.

– Hứ… mày nghĩ lại đi, Phạm Ngọc Châu!!Cái đầu mày từ lâu đã ko còn trong sáng gì nữa rồi! Mày nghĩ trong mắt con Thoại My ấy – mày còn là người tốt sao… oh… never…never…!!Nhưng, nếu mày tiếp tục giả vờ ngây ngô, thánh thiện trước mặt con nhỏ ấy, cầu hòa thì biết đâu nó sẽ tha thứ cho mày đấy…!!

Châu như muốn xé gan xé ruột, con bé ức lắm nhưng nó chẳng biết làm gì hơn là trừng mắt lên và hét: “Chị im đi! ”

Mặc kệ Châu, Tú vẫn nói tiếp, thái độ ngông nghênh như một tên đầu đường xó chợ:

– Haizz… Nghe chị đi kưng à…!!Cầu hòa với con nhỏ đó, sau đó thì hợp tác với chị mày, chứ ko mất Nhất Bảo như chơi đấy em ạ…!!Ôi zời, lửa gần rơm thì sớm muộn gì chã bén hả em??? Chẳng thấy anh Bảo “ của em” đã giận dữ thế nào khi biết em làm cái chuyện tày trời đấy hả?

– Tôi sẽ ko nghe lời chị thêm một lần nào nữa đâu, chị cút đi!!! – Châu hét lên, nước mắt ứa nghẹn.

– Tao sẽ ko nói gì, nếu mày muốn ngày mai tao loan tin chính mày đã đổ oan cho Thoại My!!– Tú cười ha hả đến đáng ghét.

Châu sững sờ… Chị con bé là người như thế ư…?? Thủ đoạn độc ác đến ghê tởm. Con bé sợ, rất sợ.

– nhưng… nếu chị nói thì tôi cũng sẽ khai ra rằng chính chị là người xúi dục tôi…!!Để xem khi đó ai mới là người bị thiệt…!!

– Ai sẽ tin mày chứ?? Tao là một “nữ sinh thanh lịch” của trường, còn mày thì là cái “é.o” gì mà cả trường tin chứ?? Ngu ngốc!!!

Châu hếch mép cười chua xót:

– Tôi thua chị… Và cũng thua cái chức danh “thanh lịch” của chị rồi, Cẩm Tú ạ!

Tú mặc kệ những lời Châu vừa nói, cắn răng thầm nhủ: “ Rồi một ngày anh sẽ thấy được thế nào là sức mạnh của em…!!Để rồi xem! ”

Minh Hoàng vội vã chạy lên phòng học lớp nó.

– Cô giáo Phương, cho em hỏi bạn Thoại My có ở trong lớp ko vậy?

Cô Phương bước ra ngoài, từng lời nói cử chỉ cũng đủ khiến hắn cuống lên vì lo rồi:

– Thoại My à…?? Không có em ạ! Không có mặt từ lúc đầu giờ rồi, học sinh bây giờ là thế đấy…suốt ngày…

Chưa để cô nói hết câu, Hoàng đã chạy đi một mạch, phone cho Vũ và Bảo.

– Alo…!!Ra hoa viên gấp!!!

5 phút sau, bộ ba đã tụ hội đầy đủ ở hoa viên.

– Chuyện gì thế Minh Hoàng?? Vũ xỏ tay vào túi rồi hỏi.

– Thoại My có chuyện rồi!!– Hoàng nói, ánh mắt lộ rõ vẻ hoảng sợ nhưng vẫn chứa chấp trong đó sự lạnh lung.

– Chuyện gì vậy?? – Bảo và Vũ cùng đồng thanh, hơn lúc nào hết bộ 3 cảm thấy lo lắng đến thế.

– Không còn thời gian để giải thích nữa… đi tìm con nhỏ ở bãi sau thôi!!Vừa đi vừa nói!!

Nói rồi Hoàng kéo cả bọn đi một cách vội vã.

– Đây là chiếc giày của Thoại My mà…!!– Vũ kêu lên khi thấy chiếc giày của nó nằm dưới đất.

Hoàng gật đầu, ánh mắt xa xăm:

– Thì đúng vậy… lúc đó tôi nghe tiếng kêu cứu, chạy ra thì tất cả đã như thế này rồi đây…!!Sau đó lên lớp tìm thì không có… tôi nghi là con nhỏ đã gặp chuyện chẳng may rồi!!

Bỗng… Cả 3 người – Vũ, Bảo, Hoàng đều sửng sốt, không nói nên câu khi nhìn từ phía chiếc giày đó là những cánh hoa hồng đen được rải đều thành lối đi – dường như đó là chủ ý của ai đó.

– Black Rose…!!– Bọn hắn khẽ nói cùng lúc và sau đó bước theo dấu hoa.

Vũ cố gắng đi thật nhanh, trong lòng hắn cứ như có hàng trăm, hàng ngàn hòn than đang đốt cháy vậy. Hắn không hiểu cảm giác bây giờ của hắn nữa, nhưng dường như… Thực sự Vũ đang rất hoang mang, lo sợ.

Cả bọn đi một đoạn thì dừng lại tại nhà kho. Không ai bảo ai mà cùng xông vào…

– Thoại My!!!

Vũ vội vàng chạy lại, cởi trói cho nó rồi hoảng hốt kêu lên:

– Con nhỏ bị đánh trọng thương rồi!!! Đưa về biệt thự thôi!!!

Bảo bước lại giúp Vũ. Còn riêng Hoàng, hắn nhìn xung quanh để ý đến hiện trường xung quanh sau đó mới tiến lại phía nó.

– Đúng là Black Rose…!!Bọn họ đã ra tay rồi… nhưng tại sao lại là với Thoại My?? Hoàng nói, rút ra một vật tự tay nó.

Đến lúc này Bảo và Vũ mới nhận ra trên tay nó có một bông hoa hồng đen.

– Qủa đúng là như thế thật rồi…!!! Nhưng bây giờ quan trọng nhất là phải đưa nhỏ My về biệt thự đã… còn điều tra vụ việc này thì tính sau, ok?? – Vũ nói rồi bế xốc nó lên.

Trong cơn hôn mê, đôi mắt nó khép hờ không nhìn thấy được gì mà chỉ cảm nhận được hơi ấm từ một con người nào đó. Cảm giác thật bình yên làm sao. Đôi môi nó… nhẹ mỉm cười.

“Ánh mắt ấm áp nay như đã quen thuộc quá
Bao đêm trôi qua nghĩ suy vẫn chưa nhận ra
Thật lòng trái tim khẽ rung trước anh rồi
giấu che đi bao nỗi niềm riêng…”

Về tới biệt thự hoàng tử.

– Bác sĩ Trần tới chưa vậy??? – Vũ sốt sắng hỏi.

Bảo gật đầu ;

– Uhm!!Tôi gọi rồi, bác ấy đang trên đường đến!!

Vũ thở dài nhìn nó. Nhưng rồi hắn cũng chợt nhìn lại mình… Từ bao giờ hắn đã biết quan tâm, biết lo lắng cho một người?

Không gian vẫn cứ im lặng, tất cả như chùng xuống thì cả bọn chợt nghe tiếng chuông cửa. Có lẽ là bác sĩ Trần.

– Sao ông tới lâu thế hả?? Gọi gần 30 phút rồi mà bây giờ mới đến?? – Vũ quát lên, hắn đang rất nóng tính.

– Dạ thưa cậu… đường tắc nên tôi tới hơi muộn… cậu thông cảm… – Ông bác sĩ nói với vẻ khúm núm.

Bảo vỗ vai Vũ, nhăn trán nói:

– Bỏ đi Thiên Vũ! Việc quan trọng bây giờ là Thoại My… cậu hiểu chứ?

Vũ hừ lên một tiếng, rồi lầm gầm nói:

– Ông xem cô ấy bị làm sao?.

– Dạ cậu…!!

Ông ta xem xét một hồi rồi nói:

– Cô ấy bị đánh gãy sống mũi và tôi cũng băng lại cho cô ấy rồi! Còn nữa, vùng đầu cũng bị chấn thương, có thể là do bị va đập nên dẫn đến tình trạng hôn mê. Nhưng bị nhẹ nên chỉ khoảng vài tiếng đồng hồ nữa thì có thể tỉnh dậy, bây giờ các cậu pha gói thuốc này cho cô ấy uống sau đó thì tôi sẽ mang thuốc điều trị đến sau…!

– Được rồi…!! – Vũ nói rồi cầm lấy bịch thuốc và đi lấy nước.

– giờ ko còn việc của ông nữa, ông có thể về!!– Bảo nói rồi tiễn bác sĩ Trần.

Căn phòng chỉ còn lại Hoàng và nó. Hắn khẽ nắm lấy tay nó, thì thầm vào tai dù ko biết nó có nghe được hay không:

– Sẽ không sao đâu!!Cố lên, Thoại My!!

Thiên Vũ vừa định bước vào thì nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi. Bàn chân hắn chợt ngăn lại không cho hắn dời chuyển. Có lẽ hắn ko nên đi vào chăng? Đầu óc hắn hơi bấn loạn nhất thời… “ Có khi nào Minh Hoàng lại thích Thoại My ko…?? Mà nếu đúng là cậu ấy thích con nhỏ đó thì sao chứ…?? Tại sao mình lại suy nghĩ nhiều như thế này??”

Bỗng, Hoàng khẽ đặt môi hôn nhẹ lên trán nó. Vũ ghì chặt tay lại, hắn không chắc là hắn vẫn đang bình tĩnh.

Rồi từ đâu, Bảo bước lại:

– Cậu sao vậy Vũ? Sao ko lấy thuốc cho Thoại My uống đi???

Vũ giật mình quay lưng lại, hắn cười gượng:

– Cậu đưa vào hộ tôi, tôi có việc một chút!!!

Bảo nhún vai không hiểu gì rồi bưng ly thuốc vào phòng.

– Minh Hoàng này!!Vừa rồi, Thiên Vũ làm sao thế nhỉ???

Hoàng giật mình, đáp:

– Vũ – cậu ấy sao cơ?

– Thì tay cầm ly thuốc mà cứ đứng trơ trước cửa phòng chứ sao? Mặt thì cứ như người mất hồn ấy, chẳng hiểu cậu ấy làm sao nữa…!!Mà thôi… cho Thoại My uống thuốc đã!!– Bảo nói rồi lấy đút từng thìa thuốc cho nó.

Minh Hoàng khẽ bóp trán: “ Chẳng lẽ Vũ đã thấy những hành động vừa rồi của mình sao…?? Nhưng… Nếu Vũ đã thực sự như thế thì… Không lẽ cậu ấy cũng đã…??”

Bảo thấy thế liền quay sang Hoàng:

– Cậu sao vậy? Có cần gọi bác sĩ ko??

Hoàng

lắc đầu:

– Không… không sao đâu!!! Tôi chỉ hơi mệt một xí thôi…

Bảo lại đần người ra lần 2: “ Hai người này sao hôm nay khó hiểu thế nhỉ?? Chậc, pó tay! ”

12 giờ trưa… Lúc này Vũ mới bước lại vào phòng nó.

– Thoại My sao rồi?? – Vũ cất tiếng hỏi.

– Uhm… vẫn chưa tỉnh! – Bảo đáp.

Rồi tất cả lại trở về im lặng, không ai nói với ai câu gì, tất cả nhìn về phía nó, trông chờ nó tỉnh dậy.

Bỗng…

– Thiên…Thiên Vũ… – Đôi môi nó khẽ mấp máy…

Bộ 3 cười rạng rỡ:

– Thoại My!!Cô tỉnh rồi hả…??

Nhưng không… Nó vẫn mê man và vẫn lẩm bà lẩm bẩm: “ Thiên Vũ…Thiên Vũ”

– Sao nhỏ My lại gọi tên cậu nhỉ?? – Bảo nói

Trang: [<] 1, 24, 25, [26] ,27,28 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT