watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:11 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11112 Lượt

rồi nhìn chằm chằm vào Vũ.

Vũ lắp bắp, đưa mắt nhìn xung quanh che dấu cảm xúc gì đó:

– Sao…sao…sao mà…tôi… tôi biết được chứ!!Tôi đâu có phải là con nhỏ đó đâu mà tôi biết…

Hoàng khẽ cười, đầu óc hắn bây giờ lại là một dấu chấm hỏi? “ Tại sao lại gọi tên Vũ vào lúc này?”

Riêng Vũ, hắn lại cảm thấy lòng vui vui, dễ chịu đến lạ thường. “ Thoại My gọi tên mình ư?”

Rồi… Đôi mắt nó từ từ mở… Đôi môi cũng khẽ cười theo…

– Thoại My!!! Cô tỉnh thật rồi chứ???

Nó lấy tay sờ nhẹ lên trán rồi gượng dậy:

– Tui… tui làm sao thế này…?? Sao tui lại…??

– Cô không nhớ gì à?? Bảo hỏi bằng giọng dịu dàng.

Nó lắc đầu, đáp:

– Chuyện gì…?? Đã có chuyện gì xảy ra… tui… tui chỉ nhớ là mình ra Bãi sau để gặp ai đó… sau đó thì… À…Black Rose… tui… tui nhớ cái tên này…

Rồi bộ ba thay nhau kể lại sự việc cho nó nghe. Nó dần nhớ nhớ ra điều gì, nhưng xem chừng vẫn còn choáng váng và mệt mỏi lắm.

Chợt…

Hihihi…hahahaa…

nhăn nhó khó chịu khi thấy ba bọn hắn cứ nhìn nó mà cười…

– Sao vậy…?? Sao các anh lại cứ cười thế… bộ tui…

Nó chưa dứt lời thì Vũ đã nói:

– Hhaha… cô đúng là đồ Rùa Mèo… xem cái mặt cô kìa… bác sĩ băng bó hết ý!!

– Sao cơ? – Nó trề môi nói, tay cố với lấy chiếc gương. Trời đất quỷ thần ơi, gã bác sĩ băng mũi cho nó mà trông cứ như là con mèo ấy. Đủ mỗi bên má 3 sợi râu luôn mới ác chứ.

Bảo lấy nước cho nó uống – chỉ một ly nước thôi mà nó cũng cảm thấy đỡ mệt mỏi hơn rất nhiều rồi.

Nó khẽ cúi người tìm dép thì Vũ liền hỏi:

– Cô tìm cái gì thế?

– Dép… chẳng phải là tui cần đi nấu ăn sao??? – Nó nói và cứ tiếp tục mò mẫm.

Vũ xua tay, đẩy nhẹ nó lên giường lại và nói như thể ra lệnh nhưng chứa chan trong nó vẫn là chút tình cảm gì đó:

– Cô cứ ngồi nghỉ đi… nấu ăn nấu uống cái gì cơ chứ?

– Ơ… – Nó nói chẳng nên lời – mặt nghệch ra khó hiểu.

– Để bọn tui mua đồ về ăn, cô đang bị đau nên được miễn giảm!!Hiểu chưa???

– Oh thế hả?? yeah!!– Đang bệnh nhưng nó vẫn hò reo lên, trông chẳng giống đau chút nào cả.

– Cô bị như vầy là do tụi tui nên mới thế… chứ lần sau thì ốm lê ốm lết cũng ráng mà dậy nấu ăn nghe chưa!!– Vũ lăm le, mặt nhìn gian xảo đến khó tả.

– Để tôi với Hoàng đi mua đồ ăn cho, cậu ở nhà nhớ lấy thuốc cho Thoại My uống nghen!!– Bảo nói rồi kéo Hoàng ra, nãy giờ Hoàng chưa nói được lời nào với nó hết, hắn cũng nghệch ra một lát rồi cũng mau chóng đi theo Bảo.

Căn phòng trở nên im lặng hơn. Vũ không biết nói gì, nó cũng vậy. Rồi như nhớ ra điều gì, hắn rạng rỡ hỏi:

– Ê!!! Thoại My… lúc nãy… cô có nhớ cô đã gọi tên ai hok??

Nó chớp mắt:

– Sao cơ…??

– Ý tui là lúc nãy, cô đã gọi tên một người, cô có nhớ j hok?? –Vũ hỏi dồn.

Nó cười, tay sờ trán:

– Chã nhớ!!

Vũ méo miệng:

– Lúc đó cô đang hôn mê thì tự dưng… Thiên Vũ… Thiên Vũ…!!Đó – cô đã như thế đó…!!Mà ko nhớ gì luôn hả???

Nó trề môi, lòng thầm nghĩ: “ Thường ngày anh nói người khác ngốc nhưng thực tế thì anh còn ngốc hơn ý, lúc đó tui đang bất tỉnh thì sao mà làm chủ được bản thân, nói cá gì thì sao mà tui biết được??” Nhưng với bản tính nghịch ngợm, ưa chọc phá người khác của nó thì nó lại làm bộ như là nhớ ra:

– À…nhớ rồi… tui biết tại sao rồi??

Vũ vội vã hỏi, nắm lấy tay nó:

– Sao?? Sao??

Nó giật mình, ngường ngượng vung tay ra:

– Bỏ tay tui ra đã cái nà…!!

Vũ giật tay lại, khẽ gãi đầu cười hì hì.

Rồi nó nói tiếp:

– Lúc đó… Lúc đó… tui đang nằm mơ… mơ thấy… mơ thấy…

– Mơ thấy cái gì cơ?? Lại còn úp úp mở mở nữa… – Vũ nói, coi bộ hắn đang nóng lòng trông thấy.

Nó vừa cười khúc khích, vừa nói:

– Hehehehe… tui mơ… thấy một con bò… mà cái mặt giống anh nên mới gọi Thiên Vũ… Thiên Vũ…hahahahahah

Vũ tức như muốn sôi gan:

– Cô…cô thật là…

Nó nhún vai, mặt trơ tráo:

– Đó là tại anh cứ tò mò đấy chứ bộ… thực ra tui đâu có muốn kể!!!

Vũ giơ nắm đấm trước mắt nó đe dọa:

– Cẩn thận đó, Thoại My!!

Nó lè lưỡi, khẽ hếch mặt qua một bên:

– Tay anh bẩn quá… chắc nhiều vi khuẩn à nha…!!

– Cô muốn chết… – Vũ chưa kịp nói hết câu thì nó đã ôm đầu rồi ngất lịm đi. Có lẽ này giờ đùa giỡn nhiều quá trong khi đầu đang bị chấn thương nên nó mới như vậy.

Vũ vội vàng đỡ lấy nó, kêu lên:

– Thoại My…Thoại My…

Rồi hắn đặt nó nằm xuống giường, thở dài khẽ nói:

– Chắc tại nãy giờ cô nói nhiều quá đấy mà… Thôi… ráng nghỉ đi cho lại sức nhé Rùa!!

Bảo và Hoàng vừa đi mua đồ ăn về là vào soạn ra ngay.

Chợt, Hoàng quay sang Bảo:

– Bảo! Cậu không mua cháo à??

– Cháo…? Để làm gì?? Bảo ngơ ngác hỏi.

Hoàng thở dài:

– Là để cho Thoại My… Cô ấy bị đau thì làm sao ăn cơm được? Phải ăn cháo mới mau khỏe…!

– Vậy để tôi đi mua… – Bảo nói, đang định chạy đi thì Hoàng ngăn lại:

– Thôi khỏi, để tôi nấu cũng được, cậu ko cần phải đi đâu!!– Nói rồi Hoàng bắt đầu nấu cháo.


Trưa nay, Vũ – Bảo – Hoàng sẽ ăn tại phòng của nó.

– Thoại My ăn cháo đi!!Cháo này là Minh Hoàng nấu cho cô đó… – Bảo cười tươi nhìn nó nói.

– Anh Minh Hoàng á?? – Nó mắt tròn mặt dẹt nhìn Hoàng hỏi.

Hoàng cười nhẹ – vẫn nụ cười lạnh lùng:

– Mua đồ ăn về mới nhớ là ko mua cháo cho cô.Nên tôi nấu cho nhanh.

– Oh… ra là thế!!– Nó gật gù nói rồi ăn ngon lành.

– Có cần tui đút cho hok?? – Cả 3 bọn hắn cùng đồng thanh rồi nhìn nhau cười nhẹ vì sự trùng hợp này.

Nó cười nhăn răng đáp:

– Khỏi…để tui tự ăn cũng được!!Cảm ơn mấy anh ha!!Lâu lắm lắm rùi mới thấy mấy anh đối xử tốt zới tui thế này… à quên… lần đầu tiên chứ lâu lắm cái gì??

– Thôi ăn đi… vừa ăn vừa nói zô ziên quá…!!– Vũ chọc quê làm nó xụ lơ, sau đó thì câm như hến luôn.

Mà cũng công nhận hay ghê, chưa thấy người bệnh nào mà lại vui vẻ như nó đấy. Vẫn rất vô tư đùa nghịch này nọ và vẫn rất đỗi đáng yêu.

Sau giờ ăn trưa tại Sân thượng. Lúc này thì chỉ có Vũ và Hoàng đứng nói chuyện vì Bảo đang ngồi với nó.

Vũ ngước mặt lên trời, mỉm cười (gian xảo):

– Cậu nấu cháo cho Thoại My cơ à??

Hoàng cười đáp lại:

– Uh… có vấn đề gì sao??

– Không…chã là… ngoài Cẩm Tú ra, cậu chưa từng nấu cháo cho ai… thế mà lần này thì… Lại là nhỏ My cơ đấy??

Hoàng cảm thấy điều gì trong Vũ, lại nhớ đến hành động khi sáng của hắn nên liền đáp – ko một chút ngần ngừ:

– Chỉ là tiện thể thì nấu thôi, để Bảo chạy xe đi mua lần nữa thì cũng mệt.

– Thế ư?? – Vũ nhìn chằm chằm Hoàng, vẫn nguyên một điệu cười như lúc nãy, trong lòng hắn vẫn không khỏi hoài nghi.

Hoàng gật đầu thay cho lời đáp. Hắn ngồi xuống ghế và tiếp tục nhâm nhi ly café đen đá không đường.

Cả hai người cứ thế im lặng, nhìn xung quanh không nói gì. Mỗi người một suy nghĩ, mỗi người một ánh mắt, mỗi người một trái tim.

Tại phòng nó lúc này.

– Thoại My ăn cam đi…!!Tui mới gọt tức thì đó!!! – Bảo mỉm cười chìa ra một dĩa cam chín mọng.

– Hihi!!Cảm ơn anh… mà sao…mà sao… anh đối xử với tui tốt thế…?? – Nó cười tươi rồi chớp mắt hỏi.

Bảo gật gù, đưa mắt nhìn quanh:

– Thì chẳng phải do tụi tui nên cô mới ra nông nỗi này hả…?? Cái này gọi là chịu trách nhiệm… hehe

Nó nói, giọng điệu pha chút hóm hỉnh:

– Không phải chỉ lúc này đâu… nói chung từ khi bước vào Biệt thự Hoàng tử thì anh luôn cởi mở với tui nhất nè, tuy cũng gây khó gây dễ nhiều nhiều cho tui… nhưng ít ra còn đỡ hơn cái ông tướng Vũ!!!

Bảo bật cười thành tiếng:

– Tôi là warm boy cơ mà… Mà cũng Có thể là tui quý cô chăng??… uhm… như một người anh với 1 cô em gái chẳng hạn?? Vả lại… tui mà ko đối xử tốt với cô thì… lại ko được ăn Mi- xi- xup thì toi!!!

Có lẽ khoảng cách giữa nó và bộ 3 đã ngày một gần hơn, thân thiết hơn. Ít nhất thì nó cũng cảm thấy ấm áp, vui vẻ bên cạnh họ, tuy cũng có những lúc “tức muốn chết” hay là “ sôi gan lộn ruột”.

Rồi nó ngần ngừ nói tiếp sau một hồi suy nghĩ có nên nói hay là không:

– Bảo này… anh nghĩ, tui có nên tha thứ cho Ngọc Châu ko?

Nghe đến đây, Bảo lại thở dài và lặng im không nói. Nếu là bình thường, chắc chắn hắn sẽ rất hùng hồn mà nói: “Không! ” Nhưng cứ nghĩ đến chuyện Châu cứu hắn thì trong đầu hắn lại xuất hiện những cụm từ mang tên là “tha thứ”, là “cho qua” đan xen lẫn vào nhau khiến Bảo vô cùng khó nghĩ.

– Cái đó thì cũng tùy cô thôi… tui chẳng biết!!– Bảo nhún vai đáp, bộ mặt cố tỏ ra vô thường nhưng thực tế hắn không “vô thường” một chút nào cả.

– Châu đã năn nỉ tui rất nhiều, xem chừng cậu ấy đã hối hận thật… Thâm tâm tui thì cũng muốn quay lại tình bạn như xưa… Nhưng mà, cứ nghĩ đến những chuyện mà tui đã phải chịu đựng trong lúc bị hiểu lầm thì… Tất cả trở nên rất khó khăn…!!– Nó đáp, tay khẽ vuốt ve chú gấu bông xinh xắn.

Không khí trở nên ngột

Trang: [<] 1, 25, 26, [27] ,28,29 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT