watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:16 - 22/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3466 Lượt

thiên đường xuống địa ngục.

- Làm con gái người ta khóc là không tốt đâu._Băng không biết đã đứng sau lưng Quân từ bao giờ, nhìn hình ảnh cô gái ôm mặt chạy bán sống bán chết mà Băng bỗng nở một nụ cười ma mị sặc mùi nguy hiểm.

- Hình như lúc nãy cậu có nói tôi là cô bạn yếu đuối của cậu đúng không nhỉ?

- Tôi có nói sao? Sao tôi lại không nhớ gì hết vậy kìa._Quân vờ như không biết, hai chân chuẩn bị tư thế đánh bài chuồn.

- Nhưng tôi lại nhớ…

Băng chưa nói hết câu thì đã bị Minh khóa miệng. Cô mở to đôi mắt trong veo của mình, nhìn trân trân kẻ cả gan cưỡng hôn cô trước mặt bàn dân thiên hạ. Cô cố gắng vùng vậy nhưng vô ích. Dường như cậu lường trước được là cô sẽ chống cự nên dùng một tay khóa chặt hai tay của cô, còn tay còn lại thì đặt sau gáy cố định đầu cô.

Hết cách, cô đành ph

phải ra đòn quyết định trước khi cơ thể cô mất hết sức lực vì bị rút cạn không khí. Nghĩ là làm, chân cô chuẩn bị tung ra một cú lên gối cực kì ngoạn mục thì Minh đã thả tự do cho bờ môi của cô.

- Đây là hình phạt vì dám dùng tôi làm bia đỡ đạn._Minh nói nhỏ vào tai cô, âm lượng chỉ đủ để cho hai người nghe, khóe môi khẽ nhếch lên.

Truyền đạt xong nguyên nhân của nụ hôn “ngoài ý muốn” cậu quay lưng đi thẳng để Băng ở lại với khuôn mặt đỏ bừng, cánh mũi phập phồng hít lấy hít để số oxi vừa bị hao hụt.

Ngay sau khi điều hòa lại hơi thở của mình, cô giật ngay quả bóng nước của một bạn nữ gần đó nhằm thẳng vào người con trai kiêu ngạo đang bước đi vô cũng dửng dưng và tự mãn. Nhưng khổ nỗi, mặc dù không nhìn thấy “hung khí” nhưng Minh lại có thể tránh nó vô cùng dễ dàng. Tuy nhiên, trong đầu cô hiện tại không phải là một câu cảm thán kiểu như là: “Phản xạ cậu ta tốt không thể tả!” hay là: “Cậu ta có gắn mắt đằng sau gáy à?” mà là một tiếng hét trong câm lặng.

Khuôn mặt anh tuấn của anh chàng quản sinh mang họ Hà hứng trọn quả “pháo nước” không rõ nguồn ngốc mà từ tươi tắn chuyển sang méo xệch.

Vốn là một quản sinh có tinh thần trách nhiệm vô cùng cao nên khi thấy một số lượng lớn nữ sinh tụ tập trước phòng y tế một cách vô cùng mờ ám thì anh đã tức tốc tới hiện trường. Nhưng hình như dạo này anh bị sao quả tạ chiếu trúng nên vận xui cứ theo anh mãi thì phải. Chưa kịp hiểu chuyện gì đang diễn ra thì từ sau lưng cậu học trò kiêm “đồng nghiệp” của anh xuất hiện một thứ gì đó tròn tròn có màu đỏ và nó đang di chuyển với một vận tốc không hề nhỏ chút nào. Và do quá bất ngờ nên anh không tài nào tránh được. Anh không dám tưởng tượng khuôn mặt được bào người con gái say mê đã trở thành như thế nào. Chắc chắn là rất thảm hại. Anh mà biết được kẻ nào làm chuyện này thì cho dù kẻ đó đang trốn ở địa ngục thì anh cũng phải lôi lên cho một bài học thích đáng.

- Tớ có việc bận nên đi trước đây. Cậu ở lại “dọn dẹp” dùm tớ nhá Linh._Băng nhanh tay lấy cái cặp gần đó rồi chạy biến, có lẽ hôm nay cô không nên nán lại cái trường này một giây nào nữa.

Linh chẳng kịp ú ớ gì, chỉ đành ngậm ngùi nhìn làn khói mờ nhạt còn vương lại. Không biết từ bao giờ mà Băng lại bỏ chạy khi gây ra rắc rối nhỉ? Một năm không gặp mà Băng thay đổi rồi. Không hiểu sao nghĩ đến điều này là tim cô lại khẽ nhói. Tự dưng có một dự cảm không lành. Cô hy vọng Băng sẽ không làm điều gì gây tổn hại cho bản thân.

- Em đừng nói là Băng ném vật thể bay không xác định đó nhá._Trong lúc Linh đang bận suy nghĩ thì Joon đã giải tán toàn bộ đám đông và bắt đầu điều tra vụ việc.

- Tuyết! Sao nãy giờ cậu im lặng như thế?_Linh quăng cho Joon một quả bơ to đùng, và đồng thời thầm cầu nguyện cho Tuyết không giận cô vì đã quên mất sự hiện diện của Tuyết.

- Không có gì. Chỉ là tớ nghĩ tớ biết cô gái mà cậu nhắc đến là ai thôi._Tuyết cười nhẹ nhưng cũng đủ khiến Linh lạnh sống lưng.
Chương 11: Tiệm Bánh Bm

Ads

Trong nhà bếp của tiệm bánh BM bỗng trở nên náo nhiệt hơn thường lệ. Từ phụ bếp đến đầu bếp chính đều làm việc không ngừng nghỉ cứ như đang chuẩn bị cho một sự kiện gì đó rất lớn. Tiếng người, tiếng dụng cụ va vào nhau nghe thật vui tai.

Cạch

Cách cửa vốn im lìm bỗng bật mở thu hút mọi sự chú ý của mọi người. Bộ đồng phục trường Thành Long có phần xộc xệch. Băng đưa tay vuốt vội giọt mồ hôi trên trán, có lẽ sau khi rời trường cô đã ngay lập tức chạy đến đây.

Nhìn đống nguyên liệu đang bày trên bàn, cô chắc mẩm phán đoán của mình đã đúng, người con gái đó chắc chắn đang ở đây. Tuy nhiên cô lại bắt đầu có ý muốn trêu chọc mọi người.

- Mọi người có vẻ vui nhỉ?

- Vui gì chứ! Em đến đây rồi thì mau giúp tụi chị đi._Chị Loan, bếp trưởng, lên tiếng, chị chẳng có vẻ gì là ngạc nhiên khi thấy “học sinh gương mẫu – Dương Thiên Băng” xuất hiện ở đây vào giờ này, giờ mà tất cả các học sinh đáng lí ra đang miệt mài với những bài hát ru của giáo viên.

- Giúp gì? Em chỉ vừa mới đến thôi mà._Băng giả ngu.

- Thôi đi cô nương. Cô gái trời đánh thánh vật ngoài kia đang hành tụi chị gần chết rồi đây._Dừng một chút, chị Loan tiếp_Không biết cô ta ở đâu đến mà mới bước vào tiệm đã gọi món bánh táo, có giải thích biết bao nhiêu lần chỗ này không bán cái thứ gọi là bánh táo cô ta cũng nhất quyết không chịu nghe. Sau đó chị buộc phải làm thứ mà cô ta yêu cầu. Không những thế, biết bao nhiêu cái bánh đạt đến độ không thể hoàn hảo hơn đưa ra cho cô ta mà cô ta cứ chê này chê nọ. Cái này thì chê quá ngọt, cái kia thì chê quá lạt, còn cái kia nữa thì chê vỏ bánh quá dày, rồi còn nhân bánh không đạt tiêu chuẩn, vân vân và mây mây. Nói tóm lại là chị chán cô ta lắm rồi. Em lo mà giải quyết cái của nợ ấy đi.

Băng cứ ngơ ra không hiểu chị Loan đang ba hoa cái gì nữa. Tự dưng cô lại có cảm giác chị ấy vừa trút hết bực dọc của con người kia gây ra lên cô. Cô đến đây ngay lập tức cũng chỉ vì thấy thương chị nhưng hình như chị có thể nói một hơi dài như thế chắc là không cần cô phải giúp nữa rồi.

Cô quay lưng chuẩn bị bước ra cửa thì bị giọng nói vàng oanh đầy hấp lực của chị Loan kéo giật lại.

- Em không được đi đâu hết. Cô gái đó chắc chắn là có quan hệ gì đó với em nên mới đến đây làm loạn. Hơn nữa bánh táo của em làm luôn luôn rất ngon nên em phụ trách thay chị đi. Chị đi nghỉ đã.

Băng thở dài ngao ngán, nói đi nói lại nãy giờ cũng chỉ muốn cô trổ làm làm bánh siêu hạng của mình. Có trốn cũng không xong, thôi thì “muốn yên thân phải lăn vào bếp” vậy.

Cô miễn cưỡng lê thân đến chỗ chiếc tạm dề quen thuộc giành cho mình đang cư ngụ nhưng kì lạ là khuôn mặt cô chẳng những có vẻ gì là đang bị ép buộc làm việc mình không muốn mà khóe môi còng cong lên nhè nhẹ, báo hiệu một chuyện chẳng lành.

Những ngón tay thoăn thoắt chuẩn bị nguyên liệu, từ công đoạn chuẩn bị nhân bánh đến vỏ bánh đều điêu luyện hết như một đầu bếp thực thụ. Đến cả một thợ làm bánh dày dặn kinh nghiệm như chị Loan cũng phải trầm trồ thán phục. Lần nào Băng xắn tay vào bếp là lần đó chị lại có một bồ ghen tị, ngay cả một lỗi nhỏ nhất Băng cũng không phạm phải, những loại bánh khó làm nhất cũng bị con quỷ nhỏ này xử đẹp. Ngẫm lại thì chị dù có ghen tị đến mức nào thì bản thân cũng không bao giờ bì kịp với khả năng của Băng.

Trong lúc chị Loan đang bận ngưỡng mộ tay nghề của Băng thì cô đã lấy chiếc bánh ra khỏi lò, mùi bánh nướng thơm phức từ từ lan tỏa trong không khí như một liều thuốc kích thích tuyến nước bọt của mọi người. Lâu lâu trong căn bếp lại vang lên vài tiếng “Ực” khe khẽ.

Không chờ đến phản ứng tiếp theo của mọi người, Băng đã nhanh chóng mang thành quả của mình ra ngoài, đôi chân hướng thẳng đến nơi cô gái có mái tóc bạch kim đang ngồi đợi. Khuôn mặt cô gái đó có phần thất vọng nhưng bộc lộ rõ nhất là sự chán nản. Có lẽ là do sau khi nếm thử biết bao nhiêu chiếc bánh nhưng cô vẫn không tìm được chiếc bánh có hương vị như ai kia vẫn thường làm.

- Xin lỗi để quý khách đợi lâu!

Đôi mắt cô gái mở to, tâm trí liền được một phen kinh ngạc đả kích. Bờ môi quyến rũ mấp máy không nên lời, khó khăn lắm mới nói được một câu hoàn chỉnh.

- Làm sao cậu… lại xuất hiện ở đây?

Làn gió nhẹ tinh nghịch như con mèo khó bảo lờn vờn trên đầu Minh. Nó như muốn thổi tung mái tóc của cậu lên nhưng lại không cách nào làm được. Một vài tia nắng còn sót lại chiếu lên khuôn mặt lạnh của cậu lung linh đến ma mị. Cậu lúc này như một bức tượng băng được tạc từ tay người thợ lành nghề nhất, ánh mặt trời yếu ớt cuối ngày càng làm tôn lên vẻ đẹp tuyệt trần của nó.

Nếu bây giờ có một cô gái nào vô tình nhìn thấy cậu chắc chắn sẽ mất ăn mất ngủ suốt một tháng trời. Nhưng trớ trêu thay, tại đây không những không có bóng dáng một thiếu nữ nào mà còn xuất hiện thêm một mĩ nam lãng tử phong lưu. Nếu cảnh vật ở đây biết nói chắn hẳn sẽ lên tiếng xua đuổi hai người.

- Mày không định trả ơn tao sao?

- Trả gì?_Minh lạnh lùng hỏi lại.

- Không phải hồi sáng tao đã giúp mày tìm được kẻ chủ mưu vụ tấn công Băng bằng bóng nước sao?_Quân tận tình nhắc lại ân huệ của mình, chẳng buồn để tâm đến thái độ dửng dưng của ai kia.

- Tao nhờ mày sao?_Minh nhướng mày.

- Đừng giả vờ! Tao biết tính mày, kẻ nào dám đụng đến đồ

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,17 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT