|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
tiếp nè em!
Ngay lập tức tôi lại từ dưới vực sâu bay vút lên đỉnh núi bằng vận tốcánh sáng, một cám giác thật Yomost! Tôi quay xuống dưới lớp, giương ánhmắt cao cao tại thượng nhìn Khánh Thiên, lần này xem hắn vùng vẫy làmsao.
Hắn cứ loay xoay dưới gầm bàn, mang giày quai hậu vào, mãi tới 5 phútvẫn chưa xong. Phía trên này cô Mộng dần mất kiên nhẫn, cô hắng giọng:
– Nhanh em, đừng để cô chờ.
Hắn nghe cô giục thì liền đứng dậy, với tư thế sẽ bỏ áo vào trong quần,gỡ ống quần đang xắn tới đầu gối xuống. Cô nhăn mặt vội bảo:
– Thôi không cần, tốn thời gian quá, em lên đây!
Vậy là hắn phóng ra khỏi chỗ ngồi, bộ dạng như mấy đứa đi bắt cá hoặc do trời mưa lớp học bị ngập đầy nước nên hắn phải biến tấu trang phục cho hợp với hoàn cảnh. Áo bỏ ngoài quần, ống quần xắn tới đầu gối,chân đạpquai giày, đó là tất cả những điểm nổi bật của hắn. Hắn hiên ngang bướcđi, phong thái vô cùng bình thản như đi dạo chứ không phải đi tìm đườngchết. Tôi đưa tay vuốt mặt, bắt đầu hoang mang trong bụng. Không lẽ…không lẽ hắn lại THUỘC BÀI?!! Trời ơi, hung tin!!!
Trình bày cho cô diễn biến của chiến tranh thế
giới thứ hai và nêu hậu quả của chiến tranh thế giới thứ nhất.
Cả lớp chăm chú nhìn hắn, không gian bỗng chốc im lặng như tờ, ngay cả tôi cũng nín thở dõi theo.
– Thưa cô, em không thuộc.
Khánh Thiên cười hì hì sau khi chậm rãi nói 5 chữ kia. Tôi suýt té ghế,cô Mộng cũng trợn tròn mắt nhìn hắn. Ôi trời ơi, thay vì loay hoay cảbuổi ở dưới hắn vẫn có thể đứng dậy “thưa cô em không thuộc” mà! Hắn lại dám vờn cô hết 10 phút, quả nhiên to gan! Thật tình lúc này đây tôimuốn bật cười dữ lắm, nhưng không dám vì lại sợ cô “bắt sóng” tôi thêmlần nữa thì quê độ biết chừng nào.
Cô Mộng “à há” một tiếng, rồi đưa tay xoay tròn lỗ tai Khánh Thiên theo chiều kim đồng hồ khiến hắn la oai oái.
– Em giỡn mặt với cô hả? phạt em về cuối lớp đứng ghi bài hết tiết! – Cô ban án cho Khánh Thiên.
– Thôi mà cô, mai mốt em hổng dám nữa! – Thiên lắc đầu, ôm lấy vành tai đỏ bừng mà xuýt xoa “ui da”.
– Không xin xỏ gì hết! – Giọng cô chắc nịch, còn gương mặt thì lạnh như cục nước đá.
Lớp tôi cười phá lên, vài đứa cao hứng vung tay đập bàn đập ghế, ngặtnghẽo ngoác miệng cười. Khánh Thiên ủ rũ đi xuống, lẩm bẩm nói: “Thậtkhông công bằng!” làm bọn nó càng bật cười dữ dội hơn nữa. Tôi ngheloáng thoáng bên dưới có tiếng châm chọc hắn: “Tự nhiên bữa nay có đứacanh gác cho tui à bà con.” Nếu không lầm thì đó là đồng bọn tốt của hắn – Huỳnh Văn Tài Nguyên.
“Nhện đại vương ơi, bạn suy tàn trong mắt con dân rồi!!!” Tôi dành 1phút mặc niệm cho hắn bằng cách âm thầm cảm thán, rồi sau đó giở sáchra học tiếp bài mới trong tâm trạng đầy phấn khích, thỉnh thoảng thốtlên câu: “Ôi được ngồi ghế thật tuyệt vời!”.
45 phút của tiết sử rồi cũng nhanh chóng trôi qua, hiện tại đang giờ rachơi. Lúc còn trong tiết, bọn nó đứa nào đứa nấy cũng vật vờ như chếttrôi, nhưng khi nghe tiếng trống đánh thì ngồi bật dậy mà hò hét. Tôiđang lục balo để lấy tiền mua nước uống, không biết tại sao lại khátnước quá trời luôn. Học bên khu này quả thật rất bất tiện, căn tintrường nằm tận bên kia, xa tít mù khơi làm tôi cuốc bộ đến đấy cũng phải mất ít nhất 5 phút, chưa kể căn tin giờ chơi đông nghịt. Phải chen lấn, xô đẩy, giành giật mua đồ ăn đồ uống thì thử hỏi xem thời gian giải lao bị rút ngắn lại hết bao nhiêu rồi?! Thật bực mình.
– Uống nước không mày? – Phạm Gia Hưng vỗ độp vai Khánh Thiên, cất lờimời mọc. Khánh Thiên lúc này đang hí hoáy lôi cái bật lửa với cái – gì – đó – nữa mà tôi chưa kịp nhìn thấy.
“ Hắn lại định giở trò quỷ gì đây ta?” – Tôi âm thầm thắc mắc.
– Mày đi đi, lát tao xuống!
Ừ! – Gia Hưng gật đầu, rồi quay sang bàn Thịnh giáo sư, cậu tiếp tục rủ rê:
– Thịnh đi căn tin không?
– Đi chứ, đi với Hưng càng vui! – Thịnh giáo sư cười toe toét đồng ý dùlúc nãy đang lôi vạt áo chùi mắt kính. Vậy là bọn họ cũng rời khỏi lớp,tôi kéo khóa balo lại rồi cũng nhanh chân bước đi, cùng lúc đó thì LýMinh Thư cũng lao vút theo sau bọn họ. Trời ơi! Minh Thư đang đuổi theotình yêu to lớn của đời mình một cách thật nhiệt tình dai dẳng.
Dọc hành lang tầng trệt, tôi thấy Khánh Thiên cầm theo que nhang màu đen đang cháy dở, loại này là nhang muỗi que, cũng là công dụng trừ muỗinhư nhang khoanh nhưng hình dáng thì khác một chút. Hắn nhắm theo MinhThư mà chạy đến.
– Tui chích bạn nè Thư ơi! – Khánh Thiên huơ cây nhang về phía Minh Thư, lớn giọng hù dọa khiến Minh Thư nhất thời kinh động không phản xạ đượcgì ngoài việc hoảng hồn la hét om sòm. Bọn B5 đi ngang qua trố mắt nhìnKhánh Thiên như thể nhìn thấy sinh vật lạ.
Minh Thư co rúm người lại, né đông né tây để tránh que nhang kia chạmvào
người mình còn khuôn miệng nhỏ nhắn thì hoạt động hết công suất. Cậu hét lên:
– Dừng lại ngay!!! Mùi này hôi chết đi được, lại còn đang cháy nữa bạncó biết là sẽ làm tàn phai nhan sắc của làn da ngọc ngà nếu bị nó chíchtui không hả??? đồ điên, đồ thần kinh… tọa!!!
Tôi thấy tội nghiệp Minh Thư, liền xông vào níu áo Khánh Thiên, vận dụng 12 phần công lực đang dồn nén nãy giờ mà hét vào tai hắn:
– Thôi !!!!
“Thôi, thôi thôi thôi thôi thôi, thôi….” (âm thanh vang vọng)
“Xào xạc, xào xạc” (tiếng lá cây rung động)
“quác, quác, quác” (tiếng chim kêu hãi hùng)
Không gian bỗng chốc im lặng hoàn toàn, dường như cả hai đều đứng hình trước chất giọng hà mã rống của tôi.
Không nên manh động với Kim Cương này.
Đừng có đùa!
Khánh Thiên giật nảy mình, đưa tay vò vò đầu mấy cái rồi trừng mắt bặm môi dọa tôi, sau đó gằn giọng:
– Kim Cương, bà có bị điên không vậy? Tự dưng hét lên là sao?
Tôi vừa định trả lời thì đột nhiên có một giọng nói đanh thép khác vang lên:
– Em kia!
Ba chúng tôi theophản xạ tự nhiên, không hẹn mà cùng đồng thanh “dạ”một tiếng. Thì ra đó là cô Hiếu giám thị – một cô giáo tuy dáng ngườinhỏ nhắn nhưng sức công phá thì không nhỏ chút nào. Cô thường xuyên trấn áp bọn học trò hay quậy phá trong trường, sẵn giới thiệu luôn biệt danh yêu quý mà tụi nó đặt cho cô đó chính là “sát thủ xanh lá cây”, vìtrang phục hay vật dụng cô mang mặc trên người đều chủ đạo là màu xanh.Cô siêu khó tính và siêu nghiêm khắc, làm sai thì cứ y theo quy định màphạt, đừng mong có đường thoát, chừng nào phía trong có oan tình uẩnkhúc gì thê lương lắm thì cô mới suy xét mà ban chính sách khoan hồng.Ôi trời ơi, Khánh Thiên của tôi ơi, đời bạn tàn từ đây thật rồi. Chẳnghay cơn gió nào đưa cô Hiếu đến với bạn một cách đầy tự nhiên và bất ngờ như vậy. Lại còn rất đúng lúc nữa. Thôi tôi xin 1 phút mặc niệm chobạn, chân thành chia buồn cùng với người con của quỷ sứ.
Cô Hiếu nhịp nhịp cây thước trong tay, nghiêng đầu và trầm giọng hỏi:
– Em vừa làm cái gì hả em nam kia?
Khánh
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




